, đưa cho cô muốn cô gọi điện thoại cho Đinh Kiêu. Vân Cẩn cầm lấy điện thoại nhưng không gọi: “Ba con rất bận, chúng ta không được làm phiền ba, con nghe lời đi, có được không?”
Lúc này Tung Tung mới bĩu môi không vui chạy đi.
Trong phòng khách sạn, tinh thần Mạc Sơ Nguyên vẫn lo lắng như trước, tay nắm va li không ngừng run rẩy, Đinh Kiêu muốn để hành lý của cô vào trong ngăn kéo, cô cũng không yên lòng, một lúc sau mới hỏi: “Đinh Kiêu, anh có thể không đi hay không, ngộ nhỡ bọn họ tìm được em thì làm sao, bọn họ có thể giết em hay không?”
Đinh Kiêu khó xử, anh ở lại đây cũng không thích hợp, nên an ủi cô: “Sẽ không đâu, đây là khách sạn của bạn anh, anh đã nói rõ với người quản lý rồi, để bọn họ theo dõi ở tầng của an, nến có động tĩnh nào sẽ tra hỏi ngay, sẽ không có nguy hiểm gì đâu.”
“Làm sao mà biết được, bây giờ nhiều người trả thù liều lĩnh lắm, người ta lòng dạ độc ác, em chỉ là một người phụ nữ làm sao có thể chống lại được bọn họ.” Mạc Sơ Nguyên bị cảnh lộn xộn trong nhà dọa sợ, ngộ nhỡ đối phương trực tiếp đối phó với cô thì sao, không chỉ là bị thương mà còn có thể bị giết người diệt khẩu nữa đó.
Đinh Kiêu thấy dáng vẻ sợ hãi của cô, trong lòng không đành nhưng cũng biết rõ, nếu mình ở lại thì rất không ổn, chỉ đành nghĩ ra biện pháp khác.
Nếu không tìm người đến ở với cô? Mặc dù anh biết nhiều phụ nữ nhưng đều là bình hoa cả chỉ nhìn được mà không dùng được, thêm gấm thêm hoa thì dễ nhưng đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi như này thì hơi khó, ngược lại Tỉ Mỉ tuy nhiệt tình nhưng lại là em họ của Vân Cẩn, làm sao cô ấy có thể ở được với cô? Đinh Kiêu bỏ đi ý định tìm Tỉ Mỉ
Suy nghĩ hồi lâu, rốt cuộc anh cũng tìm được một ứng cử viên thích hợp, chính là thím nhỏ của anh Hạ Lục. Trong hai năm anh ở riêng này, Hạ Lục đã được gả cho chú nhỏ anh, danh chính ngôn thuận mà trở thành thím nhỏ.
Đúng, chính là Hạ Lục, để cho thím ấy chăm sóc cho Mạc Sơ Nguyên một buổi chiều cũng được, thím ấy là người trong nhà sẽ không tiết lộ chuyện này cho Vân Cẩn đâu, giả như tương lai Vân Cẩn biết được chuyệ này thì có thím ấy ở đây cũng có thể giải thích được.
Đinh Kiêu gọi điện thoại cho chú nhỏ, nói chú đây đưa thím nhỏ đến đây. Đinh Tiềm nghe điện thoại trong lòng có chút bất mãn, cãi nhau với vợ như vậy mà còn quan tâm đến người phụ nữ khác, cái tật xấu thích lo chuyện của người khác này của Đinh Kiêu đến bao giờ mới có thể sửa được đây.
Nhưng là, dù sao làm chú thì cũng là người thân, nếu anh mà không biết tính đứa cháu mình thì cũng không xứng được gọi là chú rồi.
Đinh Kiêu luôn thích xen vào chuyện của người khác, bạn bè nào có chuyện tìm anh chỉ cần anh làm được thì chưa bao giờ từ chối, Mạc Sơ Nguyên là phụ nữ lại một mình ở Bắc Kinh, gặp phải chuyện uy hiếp đến tình mạng như vậy, nhất định Đinh Kiêu sẽ giúp cô.
Đinh Tiềm biết rõ chuyện này nên mặc dù không tình nguyện nhưng vẫn đưa Hạ Lục đến khách sạn, không chỉ có thế anh còn quyết định tự mình đến làm hộ vệ cho hai người phụ nữ này. Đinh Kiêu không tiện ở lại, mà anh ở lại cũng chẳng làm được gì, dù sao cũng có Hạ Lục ở đây.
Mạc Sơ Nguyên nhìn thấy Đinh Tiềm đưa Hạ Lục đến, mà sau khi bọn họ đến thì Đinh Kiêu cũng dời đi, trong lòng cảm thấy rất thất vọng, nhưng cũng không biểu hiện trên mặt, chỉ yên lặng sắp xếp đồ của mình.
Hạ lục nằm trên ghế salon xem tạp chí, dáng vẻ thoạt nhìn giống như là không yên lòng, thỉnh thoảng lại liếc mắt về phía Mạc Sơ Nguyên. Đinh Tiềm đến cửa hàng gần đó mua đồ, trong phòng lúc này chỉ có hai người phụ nữ.
Tuy nói đã kết hôn nhưng Hạ Lục vẫn là một cô gái nhỏ ngây thơ, bướng bỉnh, Mạc Sơ Nguyên cũng không để cô vào trong mắt. Nhưng làm sao cô ta biết được Hạ Lục lại nằm trong tỉ lệ những người có trí thông minh cực cao, quan sát và ghi nhớ chính là điểm mạnh của cô.
Lúc này Đinh Kiêu đang ở trong cục công an, anh đi tìm đồng nghiệp của Đinh Ký, muốn anh ta giúp một chút để nhanh chóng điều tra ra vụ án của Mạc Sơ Nguyên. Uy hiếp đến sự an toàn của một nhà khoa học, chuyện này đúng là nghiêm trọng, cục công an vô cũng coi trọng cả đêm đều triển khai điều tra.
Lúc Đinh Kiêu rời đi cũng đã hơn mười giờ, nơi này cách chỗ ở của Vân Cẩn xa quá, lái xe đến đó cũng phải mất hơn tiếng đồng hồ, sợ lại quấy rầy đến hai mẹ con, vì vậy anh không qua đó mà đi trực tiếp về nhà mình.
Vụ án đe dọa của Mạc Sơ Nguyên điều tra cũng không thuận lợi, cảnh sát tìm đến công ty sản xuất mà Mạc Sơ Nguyên nói nhưng đối phương lại phủ nhận việc đe dọa Mạc Sơ Nguyên, cảnh sát cũng không tìm được chứng cớ, chỉ dựa vào khẩu cung của Mạc Sơ Nguyên mà suy đoán thì cũng không có cách nào phán định công ty đó có những hành động trái pháp luật được.
Trong thời gian này, mỗi ngày Mạc Sơ Nguyên đều ở trong khách sanh, Hạ Lục ở cùng cô một vài ngày thấy cảm xúc của cô ta ổn định rồi thì cũng không đến nữa, có lúc Đinh Kiêu cũng sẽ gọi điện đến cho cô nói một chút về tình hình điều tra vụ án của cảnh sát.
Thời điểm quan hệ của Vân Cẩn và Đinh Kiêu đang đóng băng thì bà ngoại của Vân Cẩn lại nhập viện.
Bà ngoại cũng đã hơn tám mươi