Disneyland 1972 Love the old s
Hoa Đào Rực Rỡ

Hoa Đào Rực Rỡ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326670

Bình chọn: 8.5.00/10/667 lượt.

i như vậy, duy trì cũng không có chút ý nghĩa nào, Vân Cẩn rất thất vọng với anh, hai năm nay anh cũng không làm cho cô ấy có cái nhìn khác về anh, điều này nói lên tình cảm của hai người vốn dĩ không vững chắc, thay vì tự làm khổ lẫn nhau, không bằng mau sớm dứt khoát một chút. "

" Làm sao anh biết được chúng tôi như vậy không có ý nghĩa nào, anh chỉ nghe lời nói một phía của cô ấy, cô ấy chỉ là đang giận dỗi với tôi nên mới nói với anh như vậy, từ nhỏ cô ấy đã thích tôi, thích hơn hai mươi năm, sau khi kết hôn cũng đối xử rất tốt với tôi, cuộc sống rất hạnh phúc, sau này chỉ vì cô ấy hiểu lầm tôi nên mới tách ra, tôi thừa nhận tôi sai lầm, nhưng tình cảm của chúng tôi người ngoài không thể hiểu được, không thể xen vào được. " Đinh Kiêu tức giận trừng mắt, anh vẫn không biết được chuyện đêm đó bị Vân Cẩn biết được còn tưởng cô chỉ đanh giận dỗi với mình.

Thiệu Cảnh Hiên không thèm để ý đến giọng nói uy hiếp của anh, nhưng những câu anh nói vẫn để vào trong lòng, mặc dù anh biết vì sao bọn họ ly hôn, cũng biết Đinh Kiêu rất nhiều tật xấu nhưng nghe anh ta nói như vậy , lại cảm thấy hình như bọn họ vẫn chưa đến nỗi không thể cứu vãn được.

Nghe anh ta nói, anh ta và Vân Cẩn đã yêu nhau hơn hai mươi năm, thời gian cũng không phải là ngắn, phần tình cảm này cũng đủ để khắc cốt ghi tâm, không dễ dàng để quên đi được, chỉ là cô không thấy thất vọng về anh ta nên mới sinh ra ý nghĩ muốn thoát đi, nhưng kỳ thật đó là thật tâm của cô hay chỉ vì mong muốn có được yêu thương của anh ta nên mới lựa chọn dời đi.

Nghĩ thông điều đí, trong lòng Thiệu Cảnh Hiên nặng trĩu, hồi lâu mới nói : " Nếu như anh cho là tình cảm giữa anh và cô ấy không gì có thể phá hỏng thì cũng không cần để ý sự tồn tại của tôi, tôi sẽ không chia rẽ tình cảm của hai người nhưng anh cũng nên tự xem lại nguyên nhân của mình xem, tại sao anh như vậy mà Vân Cẩn lại có thể tiếp nhận tôi. "

" Cô ấy đồng ý với anh hay sao, làm sao anh biết được cô ấy đồng ý với anh ? " rốt cuộc Đinh Kiêu cũng có chút lo lắng.

Thiệu Cảnh Hiên cười nhạt một tiếng : " Chẳng lẽ cô ấy không nói cho anh biết, cô ấy đã tìm luật sư chuẩn bị tố tụng ly hôn, hai người đã ở riêng hai năm rồi cho dù là quân hôn thì theo pháp luật cũng được phép ly hôn. "

" Anh cảm thấy tìm luật sư có thể sao ? " Đinh Kiêu cười trào phúng, nhưng trong lòng không khỏi khiếp sợ, Vân Cẩn thật sự đi tìm luật sư, còn nói với người đàn ông này, mà anh lại không hề hay biết.

Thiệu Cảnh Hiên cũng nghe ra được ý muốn nói của anh, nhưng cũng không tức giận, chậm rãi nói : " Chơi xấu cũng không thể có được tình cảm thật sự của một người phụ nữ, hai người có nghĩ đến đứa con hay không, nếu anh còn biết mình là một người cha thì không cần dùng những thủ đoạn như vậy làm người khác xem thường anh. "

Nói xong những lời này, Thiệu Cảnh Hiên xoay người rời đi, làm Đinh Kiêu giận cũng chỉ biết giương mắt nhìn, dám nói anh như vậy, nhưng rốt cuộc Đinh Kiêu vẫn còn là một quân nhân không thể cứ như vậy mà đánh nhau được, hơn nữa, dựa vào quả đấm mà đánh lui tình địch thì bản lĩnh của anh sẽ mất hết.

Trở lại phòng bệnh, Đinh Kiêu bóc quả cho bà ngoại ăn, so với phục vụ bà nội anh còn tận tâm hơn, dẻo miệng nói chuyện với bà, khiến bà rất vui vẻ.

" Đúng là chỉ có cháu hiểu chuyện, còn biết mau đồ ăn cho bà, không giống Tiểu Bạch, mồi lần đến cũng chỉ biết ném tiền cho ta, chưa bao giờ biết hiếu kính với bà lão này cả. " bà cố ý khen ngợi Đinh Kiêu.

Đinh Kiêu vui mừng khoe với bà, người khác cho anh ba dã sơn sam và nhung hươu anh đã mang đến đấy bảo người nhà mang về hầm gà cho bà ngoại.

Bà ngoại khen Đinh Kiêu không ngớt, bỗng chuyển đề tài : " Cháu ngoan, cháu và Vân Cẩn ly hôn đi, tìm một người tương xứng hơn với cháu, như vậy cháu cũng tốt mà Vân Cẩn cũng thoải mái, các cháu tuổi còn trẻ, cũng không cần phải ở cùng nhau để chịu tôi như vậy. "

Đinh Kiêu kinh ngạc, bà ngoại luôn ủng hộ anh nhất mà giờ cũng thay đổi thái độ, chẵng nhẽ Vân Cẩn đã nói với bà cái gì ?

Bà ngoại cũng nhìn mặt mà nói chuyện, thái độ cũng không lộ quá rõ : " Hai cháu cũng đã ở riêng hơn hai năm rồi, nếu nó thật sự muốn làm lại cũng đã sớm quay đầu, tính tình của nó bà hiểu rõ, nếu cháu cho nó miếng ngon, nhất định nó cũng sẽ nhớ rõ trong lòng, nhưng nếu nó nhất định không muốn ở chung với cháu nữa, thì nên sớm quyết định một chút, đừng kéo dài nữa, kéo dài cũng không làm được chuyện gì. "

Gừng càng già càng cay,Đinh Kiêu thầm kêu khổ trong lòng, người khác nói thì thôi nhưng đây lại là bà ngoại người thương anh nhất trong nhà họ Mạnh này, bà cũng đã thất vọng với hôn nhân của anh và Vân Cẩn như vậy anh còn cố gắng thì cũng có ý nghĩa gì nữa ?

Thất bại với tình địch lại bị người thân vất bỏ, Đinh Kiêu thật muốn khóc lớn một trận, nhưng anh là đàn ông, khóc sướt mướt trước mặt một bà lão thì đúng là chẳng ra dáng vẻ gì, hơn nữa bà ngoại còn đang bị bệnh nằm trên giường, anh cũng chỉ có thể đem nổi khổ này mà nuốt vào trong.

Khi một người đàn ông học được cách nhẫn nại như vậy thì có nghĩa là anh ta đã bắt đầu trưởng thành.

Hiện