rằng anh yêu em. Cô ấy và anh đã chấm hết rồi.
Tôi nhìn Khánh, từng câu nói cảu nah cùng với ánh mắt chân thành ấy, khiến tôi cảm động. Tình yêu là cảm giác lớn lên trong lòng ta. Khi còn xuân trẻ, nó ồn ào, mãnh liệt. Khi trưởng thành, nó nhẹ nhàng, thấm đẫm yêu thương. Hạnh phúc của một người con gái torng phận đời này, không phải là được nhiều đàn ông yêu. Mà là được yêu một người đàn ông yêu mình. Duy nhất và chỉ một.
- Anh thực sự yêu em ư?
Khánh nhìn tôi, không nói. Mãi một hồi lâu, sau rất nhiều lần thở dài buồn bã, anh mới trả lời:
- Lúc đó, anh chỉ nói thế vì anh muốn Kat chia tay anh àm thôi. Nhưng... ngay cả khi anh yêu em, anh cũng không thể ở bên cạnh em được, Linh Lan.
- Vì Kat ư?
- Không, vì anh.
- Tại sao?
- Bởi vì một câu trả lời mà em không muốn nghe.
- Hãy nói cho em biết đi.
- Vì sao em yêu anh?
- Em đã yêu anh từ khi chúng ta còn là những đừa trẻ. Chỉ có điều anh không biết. Từ khi anh bị những trận đòn, liếm láp vếp thương của mình sau sân trường như một chú mèo hoang, em đã luôn dõi theo anh. Em đã tự nói với bản thân, sau này, người em yêu sẽ chỉ có thể là anh. Chỉ có anh không biết điều đó.
- Giá mà, anh cò thể gặp em sớm hơn...
- Anh đã gặp em từ rất sớm.. Nhưng anh đã bỏ qua em. Thậm chí, anh còn không nhận ra em khi chúng ta gặp lại. Điều đó, thật khiến em có chút đau buồn.
- Ừ, anh không nhận ra em, đó là sự thật. Nhưng từng giây phút ở bên em, anh luôn cảm thấy thật thân quen. Điều này, anh không hề nói dối.
- Vậy, vì sao em không thể tiếp tục ở bên anh?
- Tình cảm này, Linh Lan, sẽ chỉ như cảm giác thoáng qua trong đời em. Anh sẽ không ở đây nữa, một ngày nào đó, em sẽ quên anh.
Từng giọt nước mắt rơi như muối xát tim tôi, trái tim nứt nẻ bởi trăm ngàn vết thương vò nát tâm trí. Tôi nghẹn ngào như muốn níu kéo:
- Vậy chúng ta sẽ làm bạn nhé?
- Không, anh không thể làm bạn của em.
- Vì sao?
- Vì anh yêu em!
Lần đầu tiên trong cuộc đời, Khánh nói yêu một người. Chưa bao giờ anh nghĩ, câu nói ấy lại khiến trái tim mình đau đớn, tràn ngập cảm giác bi thương đến thế. Ngày anh nói yêu Linh Lan, cũng sẽ là ngày anh quyết định rời xa cô. Nói ra điều này, không chỉ tàn nhẫn với anh má còn cả với Linh Lan nữa. Nhưng nếu anh ra đi ngay lúc này, vết thương của cô vẫn còn bé bỏng lắm. Anh không thể để tình yêu như loài cỏ dại lớn lên, để dẫm đạp một cách đáng thương khi anh không còn trên thế gian này nữa. Vậy là, ít ra trong cuộc đời nhắn ngủi của Khánh, anh đã biết yêu một người là như thế nào. Cảm xúc từ hạnh phúc đến bi thương hẹp hòi biết bao.
Anh không còn nhớ nổi, mình đã chia tay Linh Lan như thế nào ngày hôm đó. Rằng anh có khóc không và anh đã buông bàn tay bé nhỏ, rời xa cô như thế nào? Tất cả những gì trong tâm trí Khánh chỉ là tiếng cười và nước mắt. Tiếng cười khi họ cùng nhau băng qua những con phố như hai đứa trẻ, hạnh phúc khi nói lời yêu rất khẽ, nụ hôn nồng nàn cuốn trôi mọi buồn lo riêng lẻ... Và... nước mắt Linh Lan như cuốn hồn anh chìm trong nỗi buồn phiền mênh mang sẽ không bao giờ tan biến.
Kat chờ Khánh ở nhà, trong phòng của anh. Nhìn dáng vẻ buồn bã của Khánh, Kat bỗng dưng nắm lấy tay Khánh, khẽ nói:
- Em sẽ đi.
Khánh dường như không nghe những gì Kat nói. Anh đang chìm trong thế giờ của riêng mình, anh đã khóa cửa cài then, không ai len vào nổi. Lặng lẽ gật đầu. Ánh nhìn vủa Kat về phía Khánh, sẽ mãi chỉ còn là chiều sâu hun hút.
Nếu trong câu chuyện này, ai là người bất hạnh nhất, có lẽ không chỉ có Khánh, có Linh Lan. Những con người đánh mất tuổi thơ trong sự thị phi, dè bỉu, khinh khi. Những đứa trẻ phải vươn mình rời xa quê hương, với nỗi buồn về gia đình tan vỡ. Người bất hạnh nhất có lẽ là Kat. Cô chẳng có gì trong tay. Ngay cả tình yêu cũng là sự bố thí bấy lâu nay, giờ đây cũng cạn. Nhưng Kat mạnh mẽ hơn, hay ít ra, cô cho rằng mình sẽ mạnh mẽ hơn qua mỗi vết thương. Khi yêu, cô đã yêu hết mình bằng tất cả những gì cô có. Thì giờ đây, Kat cũng không hối hận bởi những việc mình đã, đang và sẽ làm.
Em đã ở bên anh nhiều năm qua. Em tin rằng anh có thể cảm nhận được em yêu anh. Có nhiều khi em muốn hỏi anh: "Đã bao giờ anh từng yêu em chưa? Dù chỉ là một chút." Mặc sù em biết rất rõ câu trả lời, nhưng vẫn muốn nghe những điều dối lòng anh nói,kiều như là: "Có, anh yêu em", hoặc "Tất nhiên, anh đã từng yêu em". Anh à, khi ano2 có thể, hay nói cho em nghe điều đó nhé. Đừng nói với em rằng, anh chưa bao giờ yêu em, anh ở bên cạnh em chỉ vì tình thương với một đứa con gái cô đơn, cô độc trong chính cái tôi của nó. đứng nói cho em nghe những điều đã biết. Hãy nói cho em nghe những thứ em muốn nghe, liệu có được không?
Khi em nói em sã đi, anh im lặng. Em biết, lúc đó anh không còn nghe thấy em nữa. Hình như anh đang yêu. Thật may mắn, cuối cùng anh đã có thể hiểu được cảm giác của em. Cảm giác yêu một người là như thế nào, em cứ tưởng suốt đời này anh sẽ không biết nữa chứ? Anh hẳn cũng đang hiểu cảm giác từ bỏ tình yêu của mình vì người mà mình yêu thương. Giống như em rời xa anh lúc này, cũng vì lý do tương tự ấy. Nghĩ đến vi