in trên báo, chúc mừng em” Tiêu Ngự Phi nói ra câu này, tim
cũng có chút đau nhói, tuy rằng hắn đã muốn buông tay, nhưng cảm tình là thứ ko phải nói muốn thu hồi là có thể thu hồi toàn bộ
Chúc mừng? Đáng giá chúc mừng sao? Trong long tuy thắc mắc, nhưng nàng vẫn mở miệng nói “Cảm ơn”
“Thiên Mạch là 1 người đàn ông tốt, hắn sẽ khiến em hạnh phúc” Qua vài năm
tiếp xúc, hắn rất hiểu con người Thiên Mạch, cho nên hắn cam nguyện bỏ
cuộc, so với những hi sinh của Thiên Mạch, hi sinh của hắn chỉ là hát
cát nhỏ bé ko đáng kể
“Em biết, nhưng mà………….đối với anh ấy thật
ko bằng, hơn nữa có vẻ mẹ anh ấy lại ko thích em” Lôi Dĩnh có thể cảm
nhận được điều đó trong bữa tiệc, tuy rằng mẹ hắn luôn tỏ ra tươi cười,
nhưng nụ cười kia ko phải xuất phát từ tấm lòng
“Trong tình yêu
ko có công bằng, chỉ có yêu hay ko yêu, hôn nhân là chuyện của em và
hắn, mẹ hắn nghĩ thế nào em ko cần để ý tới” Tiêu Ngự Phi nói
“Nhưng mà, nàng dù sao cũng là mẹ của Thiên Mạch, em ko muốn vì em mà mẹ con anh ấy bất đồng” Lôi Dinh thật ko muốn như vậy
“Chuyện này cứ giao cho hắn xử lý, em ko cần suy nghĩ nhiều, đúng rồi, tiểu Huyên Huyên đâu?” Tiêu Ngự Phi chuyển đổi đề tài hỏi
“Đã ngủ, hôm nay mang nó đi dạo phố cả ngày, về nhà đã mệt muốn chết rồi” Lôi Dĩnh xoay người ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn nói
“Định nói với nó một câu chúc ngủ ngon, em nói như vậy thì coi như xong” Tiêu Ngự Phi cười nói
“A…………tiểu Vân còn ở dưới lầu, lát nữa anh có đến đón nàng ko?” Lôi Dĩnh cười hỏi
“Ko cần, nàng vừa gọi điện thoại nói, đêm nay sẽ ở đó” Tiêu Ngự Phi nói
“A, đã biết, anh cũng nghỉ ngơi sớm 1 chút, đừng làm việc qua muộn” Lôi Dĩnh nói
“Vậy em nghỉ ngơi đi, anh làm xong phần giấy tờ này sẽ đi nghỉ” Tiêu Ngự Phi nói
“Được ngủ ngon”
“Ừ, ngủ ngon”
Lôi Dĩnh treo máy, giương mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh quan bên ngoài một màu tối đen khiến nàng ko nhìn thấu, thật giống với lòng nàng lúc này,
không biết mấy năm nay,bọn họ sống như thế nào ?
Trong trà lâu, như thường lệ, một đóa hoa hồng đỏ chói mắt đập vào mắt nàng
“Dĩnh tỷ, buổi sáng tốt lành” Tiểu Ái trong quầy bar cười nói
“Dĩnh tỷ, chị thật hạnh phúc nha, mỗi ngày đều có người đưa hoa đến” Tiểu Ái hâm mộ nói
Lôi Dĩnh vẫn ko đáp trả, chỉ nhìn vào bó hoa mà ngẩn người, một tuần nay,
đóa hoa kia ko ngày nào là ko đem đến, mỗi lần đều mang đến 99 đóa hồng
(Rin: hè hè….ý nghĩ của 99 bông hồng là :…e…hèm….tình yêu của anh giành
cho em ko bao giờ phai nhạt) , hơn nữa bó hoa đều được gói kỹ trông rất
đẹp , hoa cũng thuộc loại tươi nhất, nàng đoán rằng, kẻ có thể bạo tay
bỏ tiền mua đóa hoa đắt tiền này cho nàng, ngoại trừ hắn, thì ko thể có
người nào khác
“Dĩnh tỷ, em giúp chị đổi hoa trong bình” Tiểu Ái mỉm cười xong, liền đưa tay lấy bình hoa đặt ở quầy bar lại,
đem hoa cũ trong bình toàn bô lấy ra hết
“Em đổi đi, chị vào bên trong hạch toán chút giấy tờ” Lôi Dĩnh tùy tiện để nàng đùa
nghịch đống hoa này, chính nàng tỏ ra ko quan tâm đến, cho dù là hắn
đưa, thì đã sao, Lôi Dĩnh đẩy của sau ra, xoay người quay về Tiểu Ái nói “Đúng rồi, lát nữa nếu như có người đến tìm chị, bảo hắn đi vào trong
là được”
“Được” Tiểu Ái lên tiếng trả lời, Lôi Dĩnh mới
đi vào trong gian phòng, thuận tay, nàng đem cửa đóng lại, hôm nay nàng
đã hẹn Ngự Phi ca, là cũng muốn hỏi hắn về chuyện của Hạo,đồng thời cũng muốn nhờ hắn giúp nàng nghĩ cách
Trong nhà trẻ Bảo Ân,
một đám con nít đang hứng khởi chơi đùa, Cung Thần Hạo vẫn như thường
lệ, đem xe đỗ ở ven đường, nhìn Lôi Dĩnh bỏ đi , rồi mới xuống xe, đi
vào trong khu vườn của nhà trẻ , gương mặt nở rộ nụ cười tươi rói như
ánh mặt trời
Ko còn nghi ngờ gì nữa,hiện tại hắn đã trở
thành thầy ở nhà trẻ này, đây cũng là cách thức tốt nhất để từng bước
gần gũi con gái của hắn, dù sao lúc này hắn cũng ko bận rộn chuyện gì,
huống chi là cả ngày cùng đám nhỏ này chơi đùa cùng 1 chỗ, hắn cũng cảm
thấy bản thân mình trẻ đi 10 tuổi
“Thầy
………….Cung………..anh đã đến rồi, buổi sáng tốt lành!” Cô Susan là 1 trong
những cô giáo trong vườn trẻ, nàng là một cô gái xinh đẹp tóc vàng có
dáng người cao cao, nhưng lúc này lại đang đỏ mặt, chào đón hắn . Hôm
nay hắn mặc một bộ quần áo màu trắng năng dộng, nhìn qua thật thoải mái, cũng rất đẹp trai
“Buổi sáng tốt lành, cô Susan” Cung Thần Hạo tặng cho nàng một nụ cười mỉm, ánh mắt rơi xuống đám trẻ đang chơi đùa
“Thầy Cung, anh đã đến rồi, buổi sáng tốt lành” Zoe vừa từ trong phòng đi ra
đã nhìn thấy bóng hình cao lớn anh tuấn của Cung Thần Hạo, nàng liền mỉm cười ngọt ngào chào đón hắn, cá tính của nàng rất thoải mái, cả người
toát lên vẻ hoạt bát, diện mạo bên ngoài cũng thật tươi tắn
“Buổi sáng tốt lành,cô Zoe” Cung Thần Hạo quay đầu, lên tiếng chào hỏi Zoe
“Thầy Cung, đã ăn sáng chưa?” Zoe cười hỏi, nếu chưa ăn, nàng có thể vì hắn chuẩn bị bữa sáng tình yêu
“Đã ăn rồi” Cung Thần Hạo ko dời đi tầm mắt, ánh mắt vẫn chăm chăm nhìn vào một cô bé có gương mặt thiên thần trong đám trẻ con kia. Nó chính là
con gái của hắn, thông qua mấy ngày tiếp xúc, hắn càng ngày càng thích
nó
Oa………………
Một ti
