ô nhìn chàng, mắt thoáng
có ánh sáng lướt qua, giọng thoảng như tiếng gió: “Sự đã đến nước này, chàng
vẫn an ủi em như vậy, em rất vui”. Run run giơ tay, như muốn vuốt nếp nhăn trên
trán chàng, cuối cùng không đủ sức tay thõng xuống, lời thốt ra tan trong gió
tuyết: “A Phỉ, chàng hãy sống thật vui”.
Tuyết vẫn rơi không ngớt,
tuyết đọng trên Phù Vân đài tan chảy dưới sức nóng của chùm mũi tên ánh sáng,
lộ ra những phiến đá ngọc thạch lóng lánh, trong sắc màu long lanh của máu đỏ
pha lẫn tuyết trắng ánh lên hai bóng người áp sát vào nhau.
Chàng muốn bế cô lên
nhưng lại ngã khụy, nước mắt lã chã rơi trên mặt cô, nhưng cô đã không còn cảm
thấy được nữa. Chàng cố giữ giọng bình tĩnh để cô nghe thật rõ: “Ta không dối
nàng, người ta thích vẫn luôn là nàng, ta cứu Công Nghi San bởi vì mũi tên của
Thiên Hà không giết được chủ nhân của nó, nàng không phải chị ta, ta rất vui,
những lời khiến nàng buồn chỉ là nói dối”.
Nhưng cô đã không thể đáp
lời. Môi chàng áp sát môi cô, giọng nhẹ nhàng như thể cô vẫn đang còn sống,
chàng lay gọi cô, nói với cô nỗi tủi trong lòng: “Rốt cuộc nàng nhìn nhận ta
thế nào? Tiểu đệ của nàng hay một người đàn ông?”. Nhưng cô đã không thể trả
lời.
Mây đen tan dần, Thiên Hà
đã ngủ dưới lòng sông.
Khanh Tửu Tửu đã chết như
vậy, đó chính là ký ức cuối cùng được phong ấn của Công Nghi Huân, cảnh cuối
cùng chúng tôi nhìn thấy trước khi tất cả chìm trong đêm tối là dưới bầu trời
tuyết vô tận của Bối Trung, Công Nghi Phỉ ôm Khanh Tửu Tửu loạng choạng lê bước
trong tuyết, như thể thế gian chỉ còn lại hai người.
Thoát ra khỏi ký ức của Công Nghi Huân, cô vẫn đang
ngủ. Bên cạnh chiếc giường mây, ngọn nến an thần đã cháy được một nửa, mặc dù
không ngửi thấy hương nến, nhưng nhìn sắc diện Công Nghi Huân là biết hương nến
tác dụng rất tốt.
Tôi rất đắn đo có nên nói
với cô kết cục đó. Thực ra mục đích của cô ngay từ đầu không phải là để người
khác giải đáp bí ẩn cho cô, cô nói muốn biết mình chết thế nào chẳng qua là do
trải qua bao nhiêu chuyện như vậy, cuối cùng cô trở nên hoài nghi đối với sự
tồn tại của mình mà thôi.
Cô vốn cho là mình nhập
hồn trở lại là để báo đáp, nhờ tôi xem giúp ký ức cũ cũng chỉ là muốn xác nhận,
nếu mọi ân oán tình thù đều đã kết thúc ở cuộc đời trước, vậy thì sự tồn tại
hôm nay của cô là vô nghĩa, cô hy vọng tôi nói với cô, suốt cuộc đời cũ từ đầu
đến cuối cô đều có lỗi với Công Nghi Phỉ, cô nợ chàng ta rất nhiều.
Tôi biết điều đó là do
khi đi vào ký ức của cô, có một thời khắc nào đó thần trí của chúng tôi tương
thông, tôi đọc được điều đó.
Nhưng sự thực không phải
thế, những gì cô phụ lòng Công Nghi Phỉ, Khanh Tửu Tửu cuối cùng đã lấy cái
chết để trả. Cô lưu luyến nhân gian cũng không phải là do cô nợ chàng.
Cũng may sau năm năm, cô
đã trở lại, nhưng rất khó lý giải tại sao sau khi cô trở lại, thái độ của Công
Nghi Phỉ lại như thế, chẳng phải đến lúc cô chết chàng vẫn yêu cô sâu nặng hay
sao? Lẽ nào một tình yêu dù sâu nặng đến mấy cũng không chống lại được sự tàn
phá của thời gian?
Trầm ngâm hồi lâu, tôi để
lại cho Công Nghi Huân mảnh giấy, nói với cô thảm cảnh Công Nghi gia bị cô hủy
hoại bảy năm trước, còn cô bị chết bởi mũi tên của hung thú Thiên Hà trong cơn
gia biến đó.
Rất nhiều vấn đề còn khúc
mắc, cho nên nếu lúc này tôi đường đột giải thích với cô sẽ chỉ khiến cô tự hủy
hoại bản thân, là một hồn ma tái sinh để trả ơn, cô không cần quá tỉnh táo,
nhưng cũng không thể quá hồ đồ, cho dù vốn không nên sống chỉ để trả nợ, trước
tiên tạm thời cho là thế cũng được, ít nhất cũng để tôi có thời gian làm rõ
chuyện này.
Tôi vừa suy nghĩ vấn đề
nghiêm túc đó vừa ra khỏi tiểu viện, định trở về vẽ sơ đồ các liên hệ bên trong
sự việc để tiện phân tích, hoàn toàn quên bên cạnh còn có Mộ Ngôn, vừa không
chú ý là đã va vào người chàng, tôi xoa trán, chàng xoa tay cúi nhìn tôi:
“Chẳng phải em nói khi Công Nghi Huân tỉnh lại chúng ta mới có thể thoát ra
sao?”.
Tôi sững người, bỗng nhớ
ra nửa canh giờ trước đã lừa chàng thế nào, trước sự thực rành rành, mọi biện
bạch đều vô ích, lúc này ngoài dĩ bất biến ứng vạn biến không còn cách nào
khác.
Tôi trấn tĩnh nói: “Chàng
nghe nhầm”.
Chàng nhướn mày: “Sao?”.
Tôi gật đầu: “Đúng, chàng
nghe nhầm”.
Chàng bật cười: “Lại còn
biết chối nữa, rất tốt”.
Tôi ưỡn ngực, hiên ngang:
“Chàng nói em chối cãi, có chứng cớ gì không”.
Chàng rút trong tay áo
một con búp bê bằng ngọc tạc rất đẹp, thoạt nhìn hơi giống tôi, nói nhẹ như
gió: “Tối qua được miếng ngọc rất đẹp, tạc cái này vốn định tặng em”.
Tôi không ưỡn ngực nữa,
níu cánh tay chàng “Từ nay em không bao giờ cãi chàng nữa, đúng là em không
tốt, em quá xấu”. Nhận sai xong giơ tay cướp con búp bê.
Chàng giơ cao tay, cười
cười: “Cầu xin đi”.
Tôi nói ngay: “Cầu xin
chàng!”. Thấy chàng không có phản ứng, túm ống tay áo chàng: “Cầu xin, cầu xin
chàng!”.
Chàng ngẩn ra, vừa đỡ lấy
người tôi kiễng lên túm áo chàng, đặt tôi đứng xuống, vừa để con búp bê vào
lòng bàn tay xòe ra của tôi: “... Em có nên không kiên địn
