Polly po-cket
Hoa Vô Lệ

Hoa Vô Lệ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328003

Bình chọn: 8.00/10/800 lượt.

ớc đến, tằng hắng :

-Ừ hừm…

Tử Di ngồi loay hoay làm gì đó nghe thấy tiếng của ai đó, cô gật mình quay lại, nhìn thấy người đàn ông vô cùng anh tuấn trước mặt nhìn mình khẽ mỉm cười, mặt cô đần ra, ánh mắt ngơ ngác vô cùng :

-Anh là ai???

Tuyết Y mở lớn mắt nhìn lại cô, hai hàng mày khẽ chau lại, mịêng cười như không tin thái độ vừa rồi của Tử Di là thật. Miệng nửa như cười nửa như sốc :

-Em đang đùa phải không?

-Đùa gì?- Tử Di hỏi lại.

Mặt Tuyết Y ngệt ra, cậu quay đi nhanh như chạy ra ngoài một lúc trở lại cùng vị bác sĩ…

Tử Di ngồi im cho vị bác sĩ kiểm tra gì đó, cô chỉ hỏi nhẹ :

-Ông làm gì vậy?

-Đây có thể là 1 di chứng, cậu thử lại hỏi cô ấy một số chuyện xem còn nhớ gì không?

Vị bác sĩ không trả lời Tử Di mà quay xang nói ngay với Tuyết Y. Cậu gật đầu bước lại gần cô ngồi xuống, nét mặt đượm buồn, đây là kết quả không ai mong muốn cả…Vì cậu mà cô trở nên thế này đây.

-Em biết mình tên gì không?

Tử Di bật cười :

-Anh bị làm sao vậy. Tôi không nhớ tên tôi thì nhớ tên anh chắc. Tử Di.

Tuyết Y cau mày hỏi tiếp :

-Vậy còn anh?

-Tên anh anh biết chứ sao tôi biết được. Điên à – Tử Di phẩy tay, nằm xuống kéo chăn đắp ngang mặt nhắm mắt lại.

Không cam tâm, Tuyết Y lật chăn ra, kéo cô ngồi dậy :

-Vậy em còn nhớ ai nữa không?

-Tất cả…

-Vậy chồng em em nhớ không?

Tử Di lắc đầu, mặt cô nghệt lại :

-Tôi có chồng rồi à?

Tuyết Y gật đầu chắc nịch, miệng cậu hơi cười :

-Chồng em rất đẹp trai phong độ tốt bụng mà em lại không nhớ à?

-Có sao?- Tử Di tự hỏi mình.

Tuyết Y đứng dậy, quay xang vị bác sĩ, cậu hỏi nhỏ :

-Trường hợp này là sao?

Vị bác sĩ lắc đầu :

-Chắc cô ấy bị mất trí nhớ một góc quá khứ tạm thời do 1 số dây thần kinh đã bị tổn thương. Hàn thiếu yên tâm cố gắng một chút giúp cô ấy nhớ lại chuyện cũ là chuyện có thể. Nhưng tôi nói trước, một số trường hợp như vậy, tâm trí có thể không ổn định lắm. Cần mềm mỏng với cô ấy tránh to tiếng quát nạt làm cô ấy sợ như vậy dây thần kinh sẽ rất dễ bị tổn thương trầm trọng hơn.

Tuyết Y quay lại nhìn qua Tử Di đột nhiên một ý nghĩ quái loé lên trong đầu cậu.

Tử Di mất trí…lại đúng là quên mọi chuyện về cậu. Như vậy cũng tốt. Khoé mịêng cậu hơi nở nụ cười…Cô sẽ quên đi mọi chuyện cậu làm như vậy sẽ dễ hơn cho tương lai.

Tuyết Y cười gật đầu :

-Được rồi.

-Vậy tôi xin phép.

-Ừm.

Tuyết Y quay lại ngồi xuống đối diện cô, miệng khẽ nở nụ cười ấm áp :

-Em đói không?

Tử Di gật đầu, mày khẽ chau lại :

-Mà anh là ai sao tôi lại ở đây?

-Chồng em mà em không nhớ sao. Đau lòng quá đi mất.- Mặt Tuyết Y buồn buồn vẻ tội nghiệp xin cô đau xót.

Tử Di dở cười dở khóc, miệng nói :

-Tôi nhớ mình chưa có chồng mà.

Tuyết Y lườm lườm lén Tử Di. Có phải cô mất trí thật không vậy. Có thể loại mất trí có chọn lọc như vậy nữa sao. Cậu lại làm vẻ mặt đáng thương gật đầu :

-Em đang bị mất trí tạm thời nên không nhớ được anh rồi. Từ từ rồi em sẽ nhớ thôi.

-Vậy à – Tử Di bỗng nói – Đúng anh là chồng tôi không?

-Phải.

Tôi đói quá, muốn ăn cơm rang bơ.

Tuyết Y nhíu nhíu mày nhìn cô nhưng giọng nói vẫn mềm mỏng :

-Đêm thế này làm gì có cơm rang.

-Vậy thì anh làm đi.

-Làm – Tuyết Y bật thốt trố mắt nhìn cô – Anh…

-Không làm thì thôi vậy.- Tử Di nằm xuống kéo chăn úp lên mặt như đang dỗi…

Tuyết Y thở hắt ra, tự nhiên trở nên nhõng nhẽo đỏng đảnh thế này. Cậu đứng dậy :

-Được rồi được rồi. Chờ đi anh về nhà là rồi mang đến cho em.

Tử Di không nói gì, ánh mắt cô lộ lên vẻ gì đó rất khác lạ. Khoé môi hơi cười như đang cố nhịn điều gì đó.

Tuyết Y ra ngoài, cậu nhìn màn mưa dày đặc mà lắc đầu ngao ngán. Nửa đêm mưa giông thế này bắt mình về nhà làm cơm rồi mang đến…Không phải do di chứng cô bị đập vào đầu xong đổi luôn tính không, tự nhiên đành hanh vậy cơ chứ.

Tuyết Y đứng ngoài lấy điện thoại trong túi quần ra :

-Vâng…tôi nghe..

-Bà Thái à…

-Đại thiếu gia ạ…

-Ừm. Làm cho tôi một xuất cơm rang bơ rồi mang đến viện xx ngay nhé.

-Vâng…

Tuyết Y lại hành lang ngồi xúông chờ đợi…ngủ quên lúc nào không không biết..mới chợp mắt được 15-20 phút thì…

Á…

Tuyêt Y nhíu nhíu mày, mở mắt từ từ ra, cậu thất trước mắt mình một người phụ nữ đang ngã dưới đất cùng với cây xào truyền nước. Cậu chau mày, thấy bà ta có vẻ ốm yếu khổ sở với cây xào đó quá, mà ở đây lại không có ai qua lại vì đã quá nửa đêm rồi. Cậu miễn cưỡng dời khỏi chỗ ngồi..Cúi người xuống cầm cây xào ra khỏi người mệnh phụ đấy rồi đỡ bà ta dậy…

Đã làm xong nhiệm vụ bất đắc dĩ đấy cậu liền ngoảnh mặt bỏ đi không lời hỏi thăm này nọ hỏi người đó sao không…chỉ lặng lặng bước đi :

-Này cậu – Gịong người phụ nữ yếu đuối vang lên giữa hành lang vắng người.

Tuyết Y dừng chân quay đầu lại nhìn bà ta.

-Cảm ơn cậu – Bà ta khẽ nở nụ cười trên làm môi trắng nhợt .

Nụ cười hiền đó làm Tuyết Y tự nhiên thấy có gì đó rất thanh thản, nhẹ lòng. Cậu lắc đầu :

-Không có gì, lần sau cẩn thận một chút.

-Ừm – Bà ta gật đầu cười rồi quay đi lẫm chẫm từng bước về phòng..

Tỉnh ngủ rồi…Tuyết Y chợt nhớ ra thứ mà mình cần làm. Cậu đưa tay lên nhìn đồng hồ…Chết rồi…

Cậu lấy điện thoại ra gọi cho bà Thái …

-Bà đ