Old school Swatch Watches
Hoàn Đồng

Hoàn Đồng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322932

Bình chọn: 7.00/10/293 lượt.

mắt của cô

rơi lên mặt anh.

Lông mi anh khẽ run lên, từ từ mở mắt nhìn cô.

“Cao Lục……”

“Anh tỉnh rồi!” Cô kinh ngạc ngẩng đầu lên, vội vàng lau nước mắt.

Anh vươn tay, vuốt ve gò má đầy nước mắt của cô, khẽ hỏi:“Sao lại khóc?”

“Không…… Không có gì……” Cô quay đầu, lau nước mắt.

“Anh ngủ bao lâu rồi?” Anh mệt mỏi hỏi.

“Không lâu, đừng lo, anh mệt thì ngủ tiếp đi.” Cô vỗ mặt anh, nhẹ giọng nói.

“Đây là đâu?” Anh nhìn nơi xa lạ.

“Chỗ này là nhà Tiểu Bạch.”

“Sao anh lại ở nhà tên nhóc kia?” Anh kinh ngạc, vùng vẫy muốn đứng dậy.

“Đừng lộn xộn, Tiểu Bạch với Hiểu Niên đều cho rằng bây giờ nơi này là an toàn nhất.” Cô ngăn lại, đỡ lấy anh, vội hét lên.

“Anh không muốn mắc nợ tên kia.” Anh nhăn mày.

“Anh nợ rồi, hơn nữa còn nợ rất nhiều. Anh đừng quên là anh ấy đã nâng

cấp xe tông vào biệt thự của Cao Đạc cứu anh.” Cô nói. Nhưng trong lòng

cô cũng rất kinh ngạc, không ngờ Phương Dạ Bạch lại có thể chế tạo được

một chiếc xe bọc thép thật.

“Hừ……” Anh bực dọc nhíu chặt mày, chỉ cảm thấy sau này Tiểu Bạch nhất định sẽ lại vênh mặt với anh.

“Chỉ cần có thể bình an còn sống sót thì còn so đo mắc nợ hay không làm

gì nữa? Bây giờ em thật sự rất cảm kích Tiểu Bạch và Hiểu Niên. Hôm đó

quả thật rất nguy hiểm, cũng xảy ra quá nhiều chuyện……” Cô vẫn còn sợ

hãi. Không có họ, cô và anh có thể đã chết thật rồi.

Anh đau lòng ôm cô, căng thẳng nói:“Được rồi, đừng nghĩ nữa.”

Cô ôm lại anh, gật gật đầu. Chỉ cần sau này họ có thể ở bên nhau, những chuyện khác cũng không còn quan trọng nữa.

Anh than nhẹ một tiếng, hôn lên tóc cô, nói:“Nghe này, Cao Lục, đi theo

người không hề có tương lai như anh không đáng đâu, anh nghĩ em nên

biết……”

“Không.” Cô vội vàng đẩy anh ra, giận dữ trợn mắt nhìn anh.

“Em hãy nghe anh nói……”

“Không.”

“Cơ thể của anh bắt đầu không ổn định nữa rồi, nếu anh cứ mãi giữ hình dáng bảy tuổi, em……”

“Em không sợ, em cũng không đi.” Cô cắt lời anh, nâng mặt anh lên, dùng

giọng điệu nghiêm túc như lời thề nói:“Anh hãy nghe cho kỹ đây, Nam Cung Thần Võ, dù anh có biến thành thế nào đi chăng nữa em cũng sẽ không rời khỏi anh, suốt đời này, đến chết, em vẫn muốn ở bên anh.”

Anh yên lặng nhìn cô, trong mắt tràn ngập sự rung động và thâm tình.

“Dù…… Bề ngoài của anh là bao nhiêu tuổi?” Anh khàn khàn khẽ hỏi.

“Anh chính là anh, là người đàn ông duy nhất em yêu.” Cô kiên định nhìn thẳng vào anh, nước mắt lấp lánh.

Tim anh đập thình thịch, sau đó anh dùng giọng điệu ra lệnh của riêng Nam Cung Thần Võ hừ nhẹ:“Không cho phép hối hận!”

“Từ lúc quen biết anh, em đã không biết cái gì gọi là hối hận rồi.” Cô vừa mỉm cười nước mắt vừa trào ra.

Trái tim anh bỗng bắt đầu co rút từng đợt, anh nhíu mày, cố chịu đau ôm

cô, nói:“Nhắm mắt lại Cao Lục, lúc anh hôn em không nên nhìn anh.”

“Được.” Cô rưng rưng gật đầu, nhắm hai mắt lại.

Chỉ cần nhắm mắt lại, người trước mặt cô vĩnh viễn đều là Nam Cung Thần Võ hai mươi bảy tuổi.

Anh tiến lên, hôn thật sâu lên môi cô.

Hai người thâm tình ôm hôn, mà trong lúc hôn, thân thể anh bắt đầu nhỏ dần, nhỏ dần……

Cuối cùng, hoàn đồng thành đứa trẻ bảy tuổi.

Bốn tháng sau.

Trên bờ cát, một cậu bé nắm tay một cô gái tản bộ dọc theo bờ biển.

Cậu bé trưởng thành sớm như ông cụ non, cái gì cũng quản, hình như đang cằn nhằn mấy lỗi nhỏ mà cô gái phạm phải.

Cô gái lè lưỡi, ngoan ngoãn nghe dạy bảo.

Trong mắt người ngoài, họ nhìn như mẹ con, nhưng dường như cậu bé mới là người lớn, còn cô gái thì giống một cô bé hơn.

Quan hệ của họ là gì thì chỉ chính họ mới biết được.

“Ha ha! Anh nhìn xem!” Cô gái đột nhiên đứng sát vào cậu bé.

Hóa ra, ánh hoàng hôn đã kéo bóng họ dài ra, vì góc độ mà bóng cậu bé dường như dài hơn, rất giống……

Anh và cô gái kia thật ra là một đôi tình nhân.

Cậu bé ngạc nhiên nhìn cái bóng đến ngẩn người, cô gái nhìn theo anh,

một tay vuốt nhẹ phần bụng vẫn còn phẳng của mình, trên mặt nở nụ cười

dịu dàng của người mẹ.

‘Giao phối’ đã có kết quả, cuối cùng cô cũng biết đây là suy tính và mục đích của anh lúc ấy. Nhưng cô không để ý, thậm chí còn rất vui, bởi có

bảo bối nhỏ này nghĩa là mọi thứ vẫn còn có hy vọng. Từ máu và tế bào

trong cuống rốn của con họ, có lẽ sẽ có cách mới làm người đàn ông cô

yêu lớn lên.

Nhưng bởi vì anh thích cằn nhằn cô, nên cô định đợi thêm một thời gian nữa mới cho anh biết tin này.

Cứ để anh chờ thêm một chút nữa……