Hoàn Đồng

Hoàn Đồng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323021

Bình chọn: 9.00/10/302 lượt.

sẽ cải lão hoàn đồng mấy năm……” Nhân viên

nghiên cứu bất an nói.

“Đừng có lằng nhằng! Mau ôm ta vào!” Cao Đạc vội vàng kêu lên.

Nhân viên nghiên cứu không dám cãi lại, ôm lão ta đưa vào phòng thủy tinh, buông lão ta ra, sợ hãi ra ngoài.

“Nhanh lên! Nhanh ấn xuống nút nguồn đi.” Lão hét lên.

“Nhưng…… Cao tiên sinh, dây điện bị cháy, sắp cháy hết rồi!” Một nhân viên

nghiên cứu lo lắng nhìn khói mù với mùi khét xung quanh mình.

“Ai nha, Cao tiên sinh vội thật đấy, sao mấy người cứ lằng nhằng mãi thế,

nghe theo là được rồi.” Hàn Đan cười lạnh, đi đến bên đống dây điện nhấn một cái, bộ máy lại khởi động.

Ngay lập tức tường thủy tinh biến thành màu đen, bên trong lóe lên một dòng

điện, mấy bóng đèn trong phòng thí nghiệm vỡ nát, chỉ nghe thấy bộ

máy kia phát ra tiếng vang quái dị. Trong lòng Cao Lục sợ hãi, đi

về phía Nam Cung Thần Võ, đỡ anh khỏi bàn giải phẫu, ôm lấy anh.

“Mau nằm sấp xuống!” Nam Cung Thần Võ ôm lại cô, dùng thân thể bảo vệ cô, quát lên.

Tiếp theo, một chùm tia sáng lóa mắt lóe lên trong một giây, nhưng sau đó

lửa lập tức bùng lên, toàn bộ thủy tinh bên trong nổ ầm ầm, tường thủy

tinh bị vỡ, những đốm lửa và mảnh thủy tinh nhỏ bắn ra bốn phía.

“A!!!” Nhân viên nghiên cứu không kịp phản ứng bị mảnh thủy tinh bắn trúng, kêu thảm thiết ngã xuống đất.

Một gã vệ sĩ bị mảnh nhỏ bắn trúng đầu, chết ngay tại chỗ.

Một đống màu đen gì đó rơi ngay xuống đất. Nam Cung Thần Võ chống người dậy nhìn tình hình, phát hiện ra cái đống cháy đen đó là…… là……

Cao Đạc!

Cả người lão bị chùm tia sáng đốt cháy, đã không còn hình người……

Nam Cung Thần Võ sợ hãi, suốt nửa đời Cao Đạc mong được trẻ lại, cuối cùng

lại chết bởi chính bàn tay mình, hóa thành tro tàn như vậy.

“A!!!” Những vệ sĩ và nhân viên nghiên cứu còn lại nhìn thấy Cao Đạc biến thành như vậy, đều sợ tới mức chạy trối chết.

“Làm sao vậy?” Cao Lục cũng muốn nhìn, nhưng hai mắt đã bị anh che lại.

“Đừng nhìn.”

“Sao vậy……” Cô kéo tay anh xuống, đúng lúc nhìn thấy cái đống màu đen đó, cô im bặt, rùng mình.

“Đó là…… Ông ta sao?” Cô run giọng hỏi.

“Đúng vậy.” Anh thở dài.

Cô kinh ngạc nhìn, trong lòng không có chút đau buồn nào, ngược lại còn cảm thấy như được giải thoát.

‘Người cha’ biến thái đáng sợ đó cuối cùng cũng chết, ông ta luôn muốn quay

lại tuổi trẻ, biến thành cao lớn mạnh mẽ, không ngờ đến lúc chết lại

càng gầy…… Càng nhỏ……

Cải lão hoàn đồng cũng chỉ là một giấc mộng.

Lúc này, ngọn lửa bắt đầu lan ra khắp nơi, hơn nữa dây điện bắt lửa, trong

nháy mắt phòng thí nghiệm đã chìm trong biển lửa. Nam Cung Thần Võ

vội đẩy cô ra:“Lửa càng ngày càng lớn, Cao Lục, em mau chạy đi!”

Lúc này cô mới nhận ra lửa đã bắt đầu lan ra, cô rùng mình, hít sâu, cố gắng đỡ anh dậy.

“Em đỡ anh, chúng ta cùng ra.”

“Anh kiệt sức rồi…… Em không đỡ được anh đâu, đi nhanh lên!” Anh thở hổn hển, lắc đầu.

“Không! Em có thể……” Cô sẽ không để một mình anh lại đây đâu.

“Kệ anh! Đi đi! Vừa rồi anh…… Không phải đã bảo em không được do dự……” Anh sốt ruột không thôi.

“Em không đồng ý, hơn nữa em cũng không do dự, trừ phi đưa được anh ra

ngoài an toàn, nếu không em cũng không đi.” Cô mở to mắt nhìn anh, kiên

định ngắt lời anh.

Anh giật mình, ngực nóng lên:“Em đúng là đồ ngốc……”

“Đi thôi, em cõng anh.” Cô để anh dựa vào lưng, đang chuẩn bị cõng anh lên, Hàn Đan lại lặng lẽ tới gần, tách họ ra, một tay kéo giật cô ra.

Nam Cung Thần Võ mất đi chỗ dựa, ngã xuống đất.

Cô kinh ngạc, ra sức chống cự:“Daniel, tên khốn kiếp này! Buông tôi ra!”

“Đừng để ý đến tên sắp chết này nữa, Cao Lục, đi cùng tôi thôi!” Hàn Đan vặn tay cô, cười lạnh.

“Hàn…… Đan!” Nam Cung Thần Võ giận dữ gầm nhẹ.

“Chậc chậc, ngay cả nói chuyện cũng không nổi còn có thể yêu cô ấy sao? Vẫn

nên giao cô ấy cho tao đi! Tao sẽ trân trọng cô ấy, dù sao, bây giờ cô

ấy cũng là người duy nhất được thừa kế đống tài sàn khổng lồ của Cao

Đạc!” Hàn Đan nói xong đẩy Cao Lục ra ngoài, cũng rút một khẩu súng ra,

nhắm thẳng vào Nam Cung Thần Võ.

“Nể tình bạn bè một thời, tao sẽ cho mày một phát để mày không bị lửa thiêu, chết quá đau đớn.” Hắn ra vẻ thương hại nói.

“Không! Không! Không được!” Cao Lục kinh hãi hét lên.

Nam Cung Thần Võ oán hận trợn mắt nhìn hắn, hoàn toàn không thể động đậy

được, anh chẳng thể nghĩ ngờ cuối cùng anh lại chết trong tay kẻ đã từng là người bạn tốt nhất của mình.

“Yên tâm, Cao Lục, cô sẽ không đau khổ đâu, chỉ cần có WM thế hệ mới, tôi sẽ làm cho cô quên hắn ta nhanh thôi.” Hắn cười ác nói, bóp cò súng.

“Không –” Cao Lục tan nát cõi lòng hét chói tai.

Ngay lúc ấy bỗng xảy ra một chấn động kinh thiên động địa, cả biệt thự rung

ầm ầm như sụp xuống. Sau đó, một chiếc xe hơi màu bạc tông vỡ tường

phòng thí nghiệm, xông thẳng vào.

Hàn Đan sợ tới mức ôm đầu nhảy ra, Cao Lục sợ hãi trợn mắt nhìn chiếc xe kia, đứng sững sờ quên cả chạy trốn.

Chiếc xe này…… Hệt như xe bọc thép vậy……

Xe dừng lại trước mặt cô, cửa xe mở ra, Nhậm Hiểu Niên lao xuống đầu tiên, chạy đến chỗ cô.

“Tiến sĩ Cao! Cô không sao chứ?”

Dịch Hành Vân theo xuống xe, vội la lên:“Hiểu Niên,


The Soda Pop