t cả.
Nhớ tới cơn ác mộng sau khi tìm được cha ruột.
Cũng nhớ tất cả mọi chuyện khi cô vào xưởng thuốc Nam Cung, nhớ tới Tiểu Võ và Thần Võ, nhớ tới người đàn ông yêu cô sâu sắc, lại lúc lớn lúc
nhỏ.
“Không thể nào? Thôi miên bị giải rồi sao?” Hàn Đan kinh ngạc túm lấy bờ vai cô.
Cô thở gấp một hơi, chán ghét trừng hắn, dùng sức đẩy hắn ra, giận dữ quát:“Tránh ra! Đừng chạm vào tôi! Daniel!”
Hàn Đan khiếp sợ, không có phòng bị ngã ngồi về phía sau.
Cô gọi tên tiếng Anh khi Cao Đạc giới thiệu bọn họ! Chứng tỏ…… Cô đã nhớ ra hết rồi? Bao gồm cả chuyện trước khi đến xưởng thuốc Nam Cung?
Chậc! Hiệu lực của “WM” kiểu cũ quả nhiên không ổn định.
Cao Lục không để ý đến hắn, lập tức xoay người chạy về phía bàn, ấn nút mở khóa.
Còng tay được tháo ra, cô đi lên gỡ tất cả dây dợ trên người Nam Cung Thần
Võ nâng cơ thể đã biến thành người lớn của anh dậy. Cả người anh đầy là
máu, cô run rấy gọi:“Thần Võ, Thần Võ…… Anh tỉnh lại đi! Thần Võ……”
Nam Cung Thần Võ từ từ mở mắt ra nhìn cô, khóe miệng nở nụ cười yếu ớt.
“Tốt quá…… Cao Lục…… Em…… Thoát khỏi…… Thôi miên rồi……”
“Hóa ra em bị thôi miên sao? Cho nên…… Là vì em, mới hại anh thành như vậy
sao?” Cô sợ hãi kinh ngạc, hình như vẫn mơ hồ nhớ là cô dẫn anh tới đây.
“Đúng vậy…… Đều là em đấy…… Đồ ngốc……” Giọng anh trách cứ nhưng tràn ngập dịu dàng.
“Xin lỗi…… Xin lỗi…… Đều là lỗi của em……” Cô kích động tự trách, khóc xin lỗi.
“Không sao…… Anh quen…… Quen với sự ngốc nghếch của em rồi…… Hơn nữa…… Cũng
thích em ngốc……” Anh vươn tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô.
Tim cô đập mạnh, ôm chặt lấy anh.“Không được, em phải nghĩ cách đưa anh rời khỏi đây.”
Hàn Đan đứng cạnh bắt đầu cười lạnh, châm chọc:“Các người không thể ra
ngoài được đâu, xung quanh đây không chỉ có bảo vệ bình thường, mà còn
có một đám tất cả lính đánh thuê tinh nhuệ được cha cô tiêu cả đống tiền thuê về. Họ khác với mấy tên “giả vờ đuổi bắt” các người trước đây,
không có sự cho phép của cha cô, người ở trong không ra được, người bên
ngoài cũng không vào được.”
Cô nhướn mày, biết anh ta không nói dối, tòa biệt thự này giống như tường
đồng vách sắt, muốn chạy trốn ra ngoài khó như lên trời.
“Mà nếu các người còn trông cậy vào Phương Dạ Bạch đến cứu, tao khuyên hai
đứa chúng mày nên sớm hết hy vọng đi. Tên nhóc kia sau khi đưa Nhậm Hiểu Niên đi đã biến mất không còn tung tích nữa rồi, ngay cả người tao phái đi tìm cũng không thấy họ đâu. Tao nghĩ, với tình nghĩa của mày và tên
nhóc đó, nó tuyệt đối sẽ không lãng phí thời gian mạo hiểm tới cứu người đâu.”
Cô cũng không trông cậy vào Phương Dạ Bạch sẽ đến cứu Nam Cung Thần Võ,
nhóc con bảy tuổi kia thì làm được gì? Trừ phi nó có thể lái xe bọc thép vào đây.
Nhưng Nam Cung Thần Võ lại thì thào hừ lạnh:“Hừ…… Rất khó nói trước…… Tao với Tiểu Bạch…… Mối quan hệ đó, mày không thể hiểu và giải thích được
đâu……”
“Khuyên mày vẫn nên nhìn thẳng vào sự thật đi, Thần Võ. Với tình trạng bây giờ
của mày, còn muốn chạy ra khỏi đây chẳng khác nào nằm mơ.” Hàn Đan đùa
cợt nói.
Cao Lục cũng lo lắng điều này, Nam Cung Thần Võ rất yếu, bây giờ ngay cả đi thôi cũng là vấn đề.
Làm sao bây giờ? Cô nên làm gì bây giờ?
Ôm lấy Nam Cung Thần Võ lần nữa, cô thực sự mờ mịt.
“Nếu có cơ hội…… Em tự mình ra ngoài đi, cứ kệ anh.” Nam Cung Thần Võ khẽ nói nhỏ bên tai cô.
Cô giật mình, cúi đầu mở to mắt nhìn anh.
“Tuyệt đối…… Không được do dự……” Ánh mắt anh tràn ngập mệnh lệnh.
Anh lại bảo cô bỏ anh một mình chạy trốn? Lại…… Muốn cô bỏ anh lại?
Đang lúc giật mình, cửa phòng thí nghiệm đột nhiên mở ra, vài tên thân hình
cao to cầm súng đi vào, nhắm họng súng vào ba người họ.
Sau đó, Cao Đạc ngồi trên xe lăn, được y tá đẩy đến, đôi mắt đầy nếp nhăn nhìn thẳng vào Hàn Đan.
“Cậu làm gì trong này vậy? Daniel?” Giọng nói của lão tuy mệt mỏi, nhưng giọng điệu lại lạnh lùng.
Lão già này thật đúng là sống dai như đỉa, vừa rồi rõ ràng đã sắp ngoẻo
rồi, thế mà vẫn không chết. Gương mặt Hàn Đan hơi cau lại, vội hét
lên:“Cao tiên sinh, tôi chỉ muốn tới xem Thần Võ……”
“Những gì ta thấy trong camera không phải vậy.” Cao Đạc lạnh lùng nói.
“Tôi……”
“Cậu không đưa được Phương Dạ Bạch và Nhậm Hiểu Niên về đây, ta đã rất thất
vọng, giờ lại còn muốn nhúng chàm con gái bảo bối của ta?” Cao Đạc gầm
lên.
Nghe lão ta gọi cô là “con gái bảo bối”, Cao Lục run lên, từ đáy lòng trào dâng sự ghê tởm và phản cảm.
“Cao tiên sinh, đấy đều là hiểu lầm……” Hàn Đan vội vàng giải thích.
“Giờ này cậu phải ở xưởng thuốc Nam Cung chứ?” Cao Đạc hừ lạnh.
“Bên kia tôi đã xử lý xong rồi, Khốc Khắc đã bị tôi giải quyết, các nhân
viên nghiên cứu khác đều nghĩ Nam Cung Thần Võ đang đi công tác.” Hàn
Đan cung kính nói.
“Mày giết Khốc Khắc?” Nam Cung Thần Võ trợn mắt nhìn Hàn Đan, vừa khiếp sợ vừa phẫn nộ.
“Không sai, hắn ta biết quá nhiều chuyện, ngoài hắn ta ra thì trong xưởng
thuốc Nam Cung không còn ai nghi ngờ tao nữa.” Hàn Đan cười giả tạo.
“Thằng khốn……” Anh tức giận muốn xông lên nhưng mới đi được một bước đã ngã xuống.
“Thần Võ!” Cao Lục lo lắng nâng anh dậy.
Cao Đạc nhìn