Duck hunt
Hoàn Đồng

Hoàn Đồng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323034

Bình chọn: 8.5.00/10/303 lượt.

nói, anh lại ngước mắt lên nhìn cô, ánh mắt

hai người chạm nhau, tim anh lại co rút, đột nhiên tức giận vô cớ

mắng:“Người phụ nữ ngốc nghếch này! Đầu toàn tế bào đơn sao? Uổng em là

tiến sĩ, tâm trí lại đơn thuần, trên lý luận y học thôi miên không phải

trăm phần trăm, vậy mà em lại dễ dàng nhận ám hiệu của lão già Cao Đạc

kia. Lão ta muốn em đi hướng đông em liền đi hướng đông, tính tự chủ của em đâu? Suy nghĩ của em đâu? Em sợ lão ta vậy sao?”

Mắng liền một mạch anh mệt đến thở dốc không ngừng.

Gương mặt cứng ngắc của cô hơi nhíu lại, luôn cảm thấy có chuyện muốn

nói nhưng lại bị cái gì đó che lại, không nói nên lời, không mở miệng

được.

Thở dốc xong, anh lại nói tiếp:“Càng sợ hãi thì càng phải đối mặt, hiểu

không? Ngu ngốc! Đừng để bị khống chế, em có thể thoát khỏi nó, dùng ý

chí của em chặt đứt những thứ trói buộc em, tỉnh táo lại đi.”

Thằng nhóc này…… luôn thích mắng chửi người, trưởng thành sớm, hay xị mặt, còn ăn nói chua ngoa……

Trong lòng cô dường như cũng có một người……

Hô hấp của cô trở nên dồn dập, sương mù dày đặc hỗn loạn trong đầu dường như mỏng đi một chút. Ngón tay cô khẽ giật giật, rất muốn chạm vào

thằng bé này, rất muốn chạm vào……

“Nếu em tiếp tục như vậy, em sẽ bị Cao Đạc khống chế suốt đời. Chẳng may anh chết, em phải làm sao bây giờ? Chẳng may anh chết……” Anh nói được

một nửa lại thôi, ngạc nhiên trợn tròn mắt.

Sắc mặt cô đờ đẫn nhưng ngón tay mảnh khảnh kia lại đang nhẹ nhàng vuốt ve mặt anh.

Ngón tay cô lạnh như băng khẽ run rẩy nhẹ nhàng chạm vào anh.

Tim anh đập loạn nhịp…. cho dù đang bị khống chế, cô vẫn lo lắng cho anh sao?

Trong tiềm thức của cô còn nhớ anh, đúng không?

“Em đúng là đồ ngốc, đừng làm cho anh sắp chết cũng không thể an tâm. Có lẽ anh sẽ không thể rời khỏi đây, thậm chí bị giết chết ở đây. Nếu thực sự như vậy, em nhất định phải chạy đi, có nghe không?” Anh khàn khàn

nói.

Cô không phản ứng, chỉ không ngừng vuốt mặt anh, thoạt nhìn giống như động tác vô ý thức, nhưng là anh biết cô nghe thấy được.

“Hứa với anh, phải thông minh lên một chút, đừng quá tin tưởng người

khác, cũng đừng mơ hồ hồn nhiên như thế nữa. Lòng người rất hiểm ác, em

phải học cách tự bảo vệ mình……” Anh rất muốn nắm tay cô, nhưng hai tay

hai chân anh bị khóa chặt, không làm được gì, chỉ có thể tiếp tục dặn dò cô những lời cuối cùng.

Cái tính thích thuyết giáo của thằng bé này sao lại giống người kia đến vậy?

Giống anh…… Giống người chiếm trọn trái tim cô……

“Nhớ kỹ, dù về sau anh biến thành như thế nào, dù anh bảy tuổi hay hai mươi bảy tuổi, anh vẫn yêu em……”

Lời tỏ tình đến muộn này làm tay cô khựng lại, bất động.

Anh nhìn cô đăm đăm, trong mắt đong đầy sự tha thiết và dịu dàng:“Đúng

vậy, anh yêu em, nhưng vẫn kiêu ngạo mà không muốn thừa nhận…… Cao Lục,

‘giao phối’ đêm đó không phải thí nghiệm mà là bởi vì anh yêu em, anh……

Có lẽ đã yêu em từ lâu rồi……”

Thằng bé này đang nói cái gì vậy? Rốt cuộc nó đang nói linh tinh gì thế? Nó chỉ là một thằng nhóc! Rõ ràng chỉ là một thằng nhóc……

Trong lòng cô rối loạn, nhưng đầu óc còn chưa kịp suy nghĩ, hai hàng nước mắt đã lã chã chảy xuống.

Đứa bé này, nói nó yêu cô……

Anh yêu cô!

Editor: mèomỡ

Nam Cung Thần Võ nhìn cô rơi lệ, trong lòng chấn động. Trái tim đã suy kiệt không chịu nổi kích thích, anh đau đớn hít vào một hơi, thân thể khẽ

run.

Đây là lần đầu tiên anh thấy cô khóc, cũng có thể là lần cuối cùng, bởi

vì về sau cô sẽ không còn nhớ đến anh nữa. Anh tin rằng Cao Đạc sẽ dùng

mọi cách làm cho cô quên anh.

Vừa nghĩ vậy, anh lại muốn ôm cô vào lòng, rất muốn dùng chính hai tay mình lau nước mắt cho cô, ôm chặt lấy cô.

Nhưng giờ phút này, tay anh quá ngắn, quá nhỏ, hơn nữa sức lực đã cạn kiệt.

“Đừng khóc……” Anh chỉ có thể khát vọng nhìn cô mà không thể nhúc nhích.

Cao Lục khóc không ngừng, nhưng cô không hiểu cảm giác lúc này. Rõ ràng

đang khóc nhưng cô lại vui sướng, cảm động, còn có sợ hãi và bất an

không thể nói rõ thành lời.

Cô có thể nhận ra thằng bé này sắp không chịu nổi nữa rồi, sắc mặt nó

trắng bệch, hơn nữa hơi thở yếu ớt hỗn loạn, còn tiếp tục như vậy nó sẽ

chết……

Nghĩ đến đó, cơ thể cô bất giác run lên. Vì thế, tay cô không chịu sự

khống chế của đầu óc, muốn nhổ hết những dây dợ máy móc ống truyền trên

người thằng bé.

Bỗng một bàn tay giữ chặt cổ tay cô, cô ngẩn ra, từ từ quay đầu.

“Không được đâu, Cao Lục, co không thể không nghe lời ‘cha’ cô!” Hàn Đan tươi cười, nhưng trong mắt không có ý cười.

Cô dừng lại, xốn xao trong lòng bị từ “cha” đè ép trở về.

“Đúng, ‘cha’ cô không cho phép cô chạm vào anh ta.” Hắn nhấn mạnh.

Sương mù dày đặc trong đầu lại phủ kín ý thức của cô, cảm xúc của cô cũng quay về vẻ lạnh như băng và đờ đẫn.

“Hàn Đan!” Nam Cung Thần Võ nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn bạn tốt của anh.

Là vì quá quen với việc anh ta mặc đồ nữ sao? Anh ta mặc đồ nam nhìn thật xa lạ.

“Chậc chậc, bạn nhỏ Thần Võ, sao nhìn cậu chật vật vậy?” Hàn Đan giả vờ đồng tình trào phúng.

“Cậu…… Cậu lại……” Bởi vì quá suy yếu, cơn tức làm anh khó thở.

“Tao làm sao? Phản bội mày