sau, lúc chân tôi bước vào khách sạn, miệng cô nàng
mới mở, “Lời chủ nhân nói tốt nhất ngươi nhớ kỹ trong lòng, tự thân
chúng ta khó bảo toàn, không có thời gian đâu mà quan tâm người ngoài”
A! Nàng ta nói có văn vẻ ghê ha! Người
ngoài sao? Tự thân bọn họ khó bảo toàn sao? Tôi nhìn vị mỹ nhân lạnh
lùng bảo, “Các ngươi bị người ta đuổi giết thì có liên quan gì đến ta?
Sao mạng ta lại nguy hiểm được chứ?”
Tôi cũng không ngốc tới nỗi đem mạng mình vứt bỏ, kiểu gì cũng cần phải biết rõ tình hình mới được!
Nàng ta dường như không muốn lộ ra nhiều
tin tức, liếc mắt nhìn tôi một cái, “Hắc Quỷ Môn là một tổ chức rất
mạnh, vào nhưng không ra được, người nào liên quan đều bị giết chết
không tha, hôm nay ngươi không may gặp được chúng ta, sau này ngươi tự
cầu nhiều phúc đi!”
Nói xong thì lắc mình một cái, người đã biến mất trên tường cao.
“Nè, các ngươi là bị người đuổi giết sao?”
Tôi ném một câu đuổi theo nhưng không có
trả lời, câu nói kia của nàng ta như một quả bom vậy, làm lòng tôi bị nổ rối loạn, chạy một mạch về phòng, khoá cửa chặt lại, rót một chén trà
uống một ngụm xong, mới từ từ nhớ những lời nàng kia nói.
Tôi còn nhớ rõ người ta nói Hắc Quỷ Môn
gì đó, nghe thấy tên này giống như một tổ chức giết người gì đó rất lợi
hại, cứ vậy toàn bộ sự tình đã rõ. Long Kỳ bị Hắc Quỷ Môn đuổi giết,
toàn bộ cảnh diễn đêm nay đã xong, tôi thật bất hạnh đã làm cho chúng
tin rằng mình và Long Kỳ có liên quan tới nhau, Long Kỳ và Lãnh Phù đều
nói tôi tự cầu nhiều phúc, kẻ ngốc thì tự lo lấy.
Sự tình càng ngày càng rõ ràng hơn, lòng
tôi chìm sâu vào vực không đáy, muốn khóc, khóc thật to, định gào lên
nhưng lại không nhỏ ra giọt nước mắt nào.
Trời ơi! Tôi đã trêu chọc tới ai mà bị
vậy chứ! Tai hoạ này sao lại tìm tới cửa nhà tôi vậy ha! Có phải là chê
tôi cả ngày nhận khổ không đủ không! Ngày lành dễ chịu quá ha! Trên trời nhìn tôi không vừa mắt quá ha! Hay là tôi với vị Long đại nhân này có
oan gia từ kiếp trước?
Ngày mai chính là ngày Ngọc Hoán lên kinh thành, cả đêm nay đã làm cho tôi kinh ngạc vô cùng rồi, cũng không kịp
chuẩn bị gì, có chết cũng không bỏ cuộc! Cứ vậy phải cố gặp mặt một lần
cũng có thể đụng phải Hắc Quỷ Môn gì đó sao? Ở hiện đại thì có thể xem
xét chút! Bởi vì ở hiện đại khoa học kỹ thuật phát triển nghiên cứu ra
máy ảnh nha, còn cổ đại cái gì cũng không có, hiện trường có vài người
thì đã chết rồi, tuy có một tên chạy thoát, nhưng chỉ trong thời gian
ngắn, lại là buổi tối đen nữa, có thể nhớ rõ tôi sao? Chắc là khả năng
rất ít!
Càng nghĩ tôi vẫn quyết định không thể bị những lời Long Kỳ mê hoặc, Long Kỳ bị người ta đuổi giết cũng không
quan tâm chuyện của tôi, tôi thấy ban ngày chắc là an toàn, cứ nghĩ
nhiều như vậy làm gì chứ!
Lấy ra tờ giấy, bút mực, tôi tự mình vẽ
mình trên tranh, Ngọc Hoán vừa đi không biết tới bao giờ mới trở về.
Kinh thành việc Hoàng triều không phải chỉ cần làm vài ba tháng là xong
đi! Có lẽ còn lâu hơn nữa chăng? Tôi không thể đoán được, mà cổ đại thì
không có máy chụp ảnh, không thể dễ mà mang theo ảnh của tôi được, chỉ
có thể vẽ thôi.
Vẽ phác thảo bút cuối cùng, nghe thấy
tiếng gà đã gáy xa xa báo sáng, bầu trời cũng thấp thoáng hiện lên một
vài tia sáng, tôi thu dọn gọn gàng bức tranh, vội vàng đi tới Quá phủ.
Lúc đến Quá phủ thì trời đã sáng rõ, cửa
đã đóng, trước tường rào có một chiếc xe ngựa, xem ra Ngọc Hoán đã chuẩn bị sắp lên đường rồi. Lòng tôi quýnh lên, nhanh chân bước hơn, xuyên
qua một hành lang dài gấp khúc, chạy ngay tới thư phòng của Ngọc Hoán.
Thấy tôi tiến vào, Ngọc Hoán lắp bắp kinh hãi, vui sướng bước vội tới
đón tôi.
“Vũ nhi, sao nàng lại tới đây?”
“Em tới tiễn chàng nha! Em nghĩ trước khi chàng đi đến nhìn chàng một chút thôi! Dương cô nương đâu rồi?”
“Nàng ý còn ở trong phòng, lát nữa chúng
ta sẽ khởi hành” Ngọc Hoán nhìn thấy trong tay tôi cầm một bức tranh
cuộn tròn, hỏi, “Đây là cái gì vậy?”
Tôi mới đưa ra nói, “Đây là tranh em vẽ,
tặng cho chàng mang theo bên người, sau này nếu chàng nhớ tới em, nhìn
tranh như gặp người vậy” Trong tranh tôi đứng tựa cửa sổ, khuôn mặt tươi cười thần thái như đang chờ một người vậy.
Quá Ngọc Hoán cười khoé mắt ươn ướt, vuốt ve tôi trong tranh, “Vũ nhi, thực sự là thần vẽ, cử chỉ thần thái duy
nhất, nụ cười duy nhất, cứ một lần cười lại in sâu trong lòng ta. Vũ
nhi, nàng nói ta nên đề chữ gì trên bức này đây?”
Tôi cười nhẹ nhàng, lòng như hồ nước sôi
động lăn tăn, nhìn chàng mà cười trong sáng, nghĩ ngợi một lúc đứng lên, nét cười của chàng, sự si tình của chàng, như vậy in sâu lòng tôi!
Ai cũng nói lòng dạ đàn bà khó dò, như mò kim đáy biển vậy, thực sự thế sao? Nhưng sao tôi lại thấy mình là thân
con gái mà không cảm thụ được gì? Tôi chỉ biết khi làm một người phụ nữ
yêu một người đàn ông, trong lòng nàng đều quấn quít lấy chàng, mỗi lời
nói cử chỉ đều dễ hiểu vô cùng.
Tôi liếc mắt nhìn mình trong tranh, nhẹ nhàng ngâm nga ra, “Nguyện ta như tinh quân như nguyệt, hàng đêm tinh quang tướng sáng tỏ” (Nguyện mình như trăng sao, mãi đêm đêm soi sán
