The Soda Pop
Hoàng Hậu Anh Túc

Hoàng Hậu Anh Túc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214253

Bình chọn: 7.00/10/1425 lượt.

sợ

tới mức trốn ở sau cánh cửa phòng, mặt đỏ bừng không dám nhìn thẳng. Vẻ

mặt của người đàn bà đẹp kia ửng hồng đứng bên, còn tên đàn ông âm nhu

kia sắc mặc cũng chẳng đẹp hơn, chắc là đang tức giận tôi tới quấy rầy

chuyện tốt của hắn đi!

Trong lòng tôi lén cười trộm không thôi,

nét mặt hiện lên vẻ đắc ý, cố nén cười nói: “Thực xin lỗi, đã quấy rầy

hai vị rồi, các ngươi cứ tiếp tục, ta nghĩ đã đi nhầm phòng, ngượng quá”

Tôi đang chuẩn bị rời đi thì vị đàn ông

đẹp trai phía sau đã cất tiếng thản nhiên, “Diệp Vũ, cô không có việc gì đến sớm như vậy sao!”

Tôi kinh hoàng ngẩng đầu, không ngờ hắn

lại biết tên tôi! Chả lẽ? Tim tôi không có quy luật đập bùm bùm kinh

hoàng, hắn chính là lão chủ Mặc Viện sao?

Tôi biểu hiện đoan chính, nói có chút

cười nhạo, “Nếu ta đoán đúng, ngài hẳn là ông chủ đứng đầu Mặc viện đi!

Lần đầu gặp mặt, thực sự là làm cho người ta nhớ mãi khó quên ha!”

Mỹ nam nhếch nhếch miệng, “Cô không cần

cười nhạo mờ ám, có ý kiến gì với ta cứ nói thẳng, ta sẽ không để tâm,

mọi người biết về cách làm người của ta mà”

Có đúng là vị này mặt mũi giống đàn bà có nét đàn ông là ông chủ Mặc viện không chứ! Cũng không thể tưởng tượng

nổi lần ra mặt đầu tiên lại long trọng đến vậy. Lúc đầu là ra giá trên

trời, thứ hai gặp lại đang đùa giỡn đàn bà.

Loại đàn ông này tôi đã coi không ra gì

rồi, giàu có, háo sắc. Tôi đưa mắt nhìn sang người đàn bà đẹp kia, thực

sự có thể nói là quốc sắc thiên hương, đó là một người đàn bà trung tuổi đẹp, mặc toàn thân quần áo lụa màu tím nhạt, yếm đỏ trên ngực, thân

hình thon thả, tóc dài dùng trâm phượng ngọc cài đầu, mày như vẽ, mắt

như nước hồ thu, long lanh, trên người lộ ra đậm nét hương vị phong

trần, có thể thấy hai vị này cũng là nhân vật không tầm thường.

“Vị này là?” Hắn không có khả năng giới

thiệu là vợ mình đi chứ! Bàn về tuổi thì người đàn bà này còn lớn tuổi

hơn người đàn ông kia!

Tôi có ý định muốn hắn nói ra, có một tia nghiền ngẫm nảy lên trong lòng. Người đàn bà đẹp phong tình vừa rồi tóc đen rối loạn, cười quyến rũ, “Không thể tưởng được lời Hàm nhi nói thần vẽ lại đúng là một thiếu nữ trẻ tuổi! Bộ dạng nhìn cũng được lắm! Ta là bà chủ của Thiên Duyệt tửu lâu tên Bạch Lăng, rất vui được gặp cô”

Tâm lý của tôi tại được kích lên một tầng nữa. Trời ơi! Tôi không thể tưởng tượng nổi mở nhà hàng này lại là một

phụ nữ, lại là một người đàn bà rất đẹp nữa.

Tôi từ kinh ngạc rất nhanh hoàn hồn trở

lại, “Phụ nữ quả thật có bản lĩnh, một người thuộc giới nữ mà có thể mở

được một nhà hàng to lớn nhường này, thực là tiểu nữ tử kính nể vô cùng”

Khách sáo tới khách sáo lui, khen ngợi

lẫn nhau, lại bao hàm cả ý hắn. Tôi vốn không phải là một người gặp được cao thủ thì chơi, nghiêng đầu nhìn về phía người đàn ông âm nhu đang

nhàn nhã uống trà, hắn có vẻ sảng khoái, lập tức tự giới thiệu bản thân, “Ta tên là Hàm Mặc”

“Hàm công tử, hôm nay ngài mời ta đến bữa tiệc chắc không định cho ta tới xem ngài tìm yêu mua vui đấy chứ!”

“Cô nương chẳng những vẽ cũng khác thường mà người cũng vậy ha! Mời ngồi nào! Lăng nương, ngươi trước tiên đi

xuống tiếp đón đi, có việc gì ta sẽ gọi ngươi”

Bà chủ tửu lâu cười quyến rũ, hàm oán

nhìn hắn một cái, rồi đi ra khỏi phòng. Tiểu Thuý Tiểu Lan đi theo sau

vào đứng bên cạnh tôi. Tôi ngồi đối diện với hắn, không phải tôi muốn

dùng kiểu nhìn lỗ mãng thế này nhìn hắn đâu, nhưng hắn thực sự làm tôi

thấy không vừa lòng gì, tuy bề ngoài có đẹp trai thật đấy, đẹp tới mức

giống như phụ nữ vậy, nhưng trong mắt tôi chỉ thưởng thức một chút thôi. “Hàm công tử tìm ta có việc gì?”

“Cô đem Mặc viện của ta biến thành mảnh

đất cày xới, đương nhiên ta tìm cô có việc rồi!” Hắn nhìn tôi một cái

lạnh lùng, tưởng như đọc được những suy nghĩ bí mật trong lòng của tôi

vậy, tôi cười nhẹ nhàng: “Hàm công tử dùng ánh mắt vậy nhìn ta, cho rằng ta cố ý làm loạn trên mâm ngài sao”

“Cô nương định làm loạn trên mâm của ta

không phải sao, hôm nay ta cố ý mời cô nương tới đúng là xác minh sự

thực, chỉ hy vọng cô nương tiếp tục mở lại Mặc viện bán tranh, không cần quấy rối, nếu không ta sẽ không khách sáo đâu”

Trong lòng hắn nhất định cho rằng tôi là

tới phá rối, hắn cũng biết, thuần tuý chỉ là chuyện ngoài ý muốn mà

thôi, nếu không phải Ngọc Hoán rời đi làm ảnh hưởng lòng tôi, tôi khả

năng sẽ tiếp tục bán tranh. Kỳ thực trong lòng tôi đã muốn từ ngày mai

bắt đầu lại vẽ tranh lần nữa, Hàm Mặc hiểu lầm cũng có lý, nhưng nghe

giọng điệu của hắn dường như cũng không giận hành vi gần đây của tôi.

Tôi cũng không muốn động tới hắn, cũng không đáng. Tôi cứng với ai thì

được chứ tiền thì không! Đắc tội với loại ông chủ này cũng đáng! Hắn

muốn chỉ là tôi tiếp tục bán tranh mà thôi.

Tôi cười nhẹ một tiếng, “Hàm công tử cũng đừng để bụng những thứ linh tinh nhé! Tôi chỉ là một thiếu nữ tay không sao có thể huỷ mâm của ngài được, tôi còn phải dựa vào danh tiếng Mặc

Viện của ngài nữa chứ!”

Gặp người nói tiếng người mà gặp quỷ thì

nói chuyện ma quỷ, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, dù sao tôi cũng

chỉ là một nhân vật qu