ện này tôi lại luôn luôn bình tĩnh không kinh hoàng hoảng hốt, thong dong ứng đối, hắn nhìn tôi đang nghe, tiếp tục nói,
“Ta vốn là một người ngẫu nhiên đi vào
quán của cô, khi đó người đông lắm, cô vốn cũng không để ý tới ta, nhưng ta vẫn chú ý tới cô, lúc cô cười, lúc cô nhíu mày, lại lúc cô đếm tiền, không có cái gì mà không hấp dẫn ta nhìn trên người cô, ta cũng không
hiểu, cô so với người khác không đẹp, không xinh, không tài hoa như
những người con gái ta biết, nhưng sao ta không thể quên được cô! Cô
thấy có kỳ lạ hay không đây! Nhưng cô lại thích Quá Ngọc Hoán, đại tài
tử kinh thành”
Tôi vốn đang nửa tin nửa ngờ lắng nghe
chăm chú, nhưng khi hắn nhắc tới tên Ngọc Hoán thì điều này làm tôi
không thể không quan tâm rồi, chả nhẽ hắn nói là thực ư? Nhưng mà… Tôi
nhíu mày nghĩ ngợi một lát, mất nửa ngày tôi mới thấy tức, tôi thực sự
là chưa gặp hắn lần nào mà.
Nhìn thấy tôi cố sức nghĩ ngợi, hắn lạnh
nhạt bỗng thoáng cười, “Cô không thể nhớ ra nổi ta đâu, bởi vì lúc ta ở
bên cạnh cô, cô cũng chưa bao giờ chú ý đến ta cả”
Nhớ không ra thì không phải lỗi của tôi nhé, tôi tức giận nói, “Đúng
vậy! Tôi không nhớ nổi ra ngài, ai bảo ngài ngốc như thế chứ, lúc ấy nếu ngài quàng trước ngực một tấm bài gỗ, trên đó viết là ta có rất nhiều
tiền hoặc ta rất tuấn tú, nhất định tôi sẽ nhớ tới ngài” Tôi vốn định
nói thực soái nhưng sợ hắn không hiểu nên đổi lại thành thực tuấn tú.
Đến lượt hắn kinh ngạc, bỗng chốc không
có phản ứng gì, đương nhiên cách này chỉ có mình tôi là nghĩ ra thôi.
Một hồi lâu hắn có vẻ nghĩ ngợi rất kỹ sau đó thì nhoẻn cười, đôi mắt to nhìn vào tôi, “Từ nhỏ bên cạnh ta không ít phụ nữ, ta chưa từng động
tâm với một người phụ nữ nào, mà chỉ có phụ nữ tìm mọi cách để tiếp cận
ta thôi, mà ta lại chỉ động tâm với một mình cô” Nói xong hắn dùng loại
ánh mắt khác thường nhìn vào tôi.
Ô long, thuần tuý là ô long thôi, trong
thiên hạ thế nhưng lại có sự tình này sao? TRên trời tự dưng rớt xuống
Lâm muội muội tôi đây tin tưởng, nhưng bước kế tiếp trên trời sẽ có Tống Ngọc xuống mà đánh chết tôi tôi cũng không tin. Nhìn thẳng vào mắt của
hắn, tôi có cảm giác không biết là nên khóc hay cười nữa, ông trời đúng
là biết trêu cợt người quá đi! Nhưng loại tình yêu được thổ lộ bất thình lình thế này thực ra cũng kích thích ghê lắm, tôi buồn cười mỉm cười,
“Hàm công tử à, Diệp Vũ tôi đây cũng chỉ là một người con gái rất chi là bình thường thôi, lại có tài đức gì mà được công tử để ý tới chứ, ý tốt của công tử tôi đây vô phúc tiêu thụ”
Ha ha! Thoả mãn một chút hư vinh của tôi
đi mà! Nhưng với soái ca tôi vốn không có định lực miễn dịch sao tôi lại còn cự tuyệt cực lực thế chứ!
Tôi âm thầm buồn cười vài tiếng. Nhìn
thấy khoé miệng tôi nhếch lên, hắn có chút ảm đạm thê lương, hai lông
mày nhăn lại dính vào nhau, một lúc lâu sau ánh mắt của hắn lại khôi
phục giống như trước lạnh nhạt, tự mình rót cho mình một chén trà, chậm
rãi uống, mắt phượng mỉm cười, “Cô nương cảm thấy buồn cười lắm sao? Ta
là một người không biết biểu đạt, nếu cô nương cảm thấy thành ý của ta
chưa đủ, ta còn có một vật muốn đem tặng cho cô, xin đừng cự tuyệt”
Hắn lấy từ trong lòng ra một chiếc hộp
gấm, đưa cho tôi, tôi thấy tò mò muốn biết là cái gì! Vừa mở nắp hộp ra
bỗng ngẩn cả người, rõ ràng là viên hàn băng ngọc châu mà hôm nay mua
kia! Hắn định đem vật này tặng cho tôi sao? Tôi không phải là gặp được
một vị cực giàu thích tiêu tiền như nước chứ?
Tự dưng chợt nhớ tới chuyện phát sinh giữa trưa, tôi nhanh chóng đưa lại cho hắn, “Công tử cứ giữ lấy đi! Tôi không cần”
“Là vì hôm nay ta nói sao?” Hắn hiểu được cười cười, giương mắt nhìn tôi. Cho dù không phải lí do kia, tôi cũng
sẽ không nhận. Thiên hạ chẳng bao giờ có gì miễn phí cả, cắn người miệng mềm, bắt người tay ngắn, cũng đừng bảo tôi nói thêm nữa, vừa mới cự
tuyệt tình ý của hắn, nếu nhận hạt châu này, tôi còn mặt mũi nào nữa?
Bỏ đi, bỏ đi, cùng vị công tử âm nhu này
tôi thấy thần kinh của mình trở nên không bình thường rồi, hay cứ sớm
chào hắn đi rồi nhanh chóng trở về khách sạn vậy.
Vị Hàm công tử này mời ăn cơm nhưng nửa
ngày đã qua mà đến cả bóng thức ăn vẫn chẳng thấy đâu, tôi đói tới nỗi
ngực như dán chặt vào lưng rồi, cộng thêm giữa trưa chưa được ăn gì vào
bụng nữa! Coi như được ăn ké bữa tiệc tối nên cũng không chịu ăn trước
mà!
Cái này thì hay rồi, mặt mũi để đâu, tham lắm mất công toi, lúc này chịu đói cũng không chỉ có mình tôi, Tiểu
Thuý Tiểu Lan nhất định là đói chết lên rồi. Nghĩ tới đây, tôi cố duy
trì phong độ đứng dậy,
“Vô công không chịu lộc, hay công tử mang bảo bối này đi tặng hồng phấn giai nhân của ngài đi! Tin chắc các nàng
sẽ rất vui mừng, đối với tình ý của công tử càng thêm tình nồng, thân
càng thêm thân, a, đúng rồi, canh giờ không còn sớm, bữa cơm này xin để
công tử chậm rãi dùng, tôi muốn về khách sạn nghỉ ngơi, hẹn gặp lại”
Nói xong thì nhìn hắn coi thường rồi bước chân ra cửa. Quả nhiên ra tới ngoài cửa đã nhìn thấy Tiểu Thuý tiểu Lan có vẻ sắp chết đói tới nơi rồi nghe chừng sắp xỉu, th