loại sắc màu. Ánh sáng rực rỡ như ngân xà bay lượn, khiến khắp ngự hoa viên đều bừng sáng như ban ngày.
Chờ danh tiếng Hạ Lan Tuyết xuất hiện qua đi, ngoài cửa hoa viên lại nổi lên một trận xôn xao, náo nhiệt. Y Nhân quay đầu lại, đã thấy Bùi Nhược Trần thân mặc thường phục, tay ôm ngang eo người bên cạnh khoác áo choàng, chính là Hạ Lan Du. Mọi nhìn cũng nhận ra, vội đi tới chào đón chúc mừng.
Bùi Nhược Trần vẫn vậy, vừa xuất hiện, liền phát ra hào quang thu hút mọi ánh mắt.
Hạ Lan Du, cô dâu mới, sắc mặt vui mừng ửng hồng, đứng sát bên cạnh Bùi Nhược trần, dung nhan mỹ lệ kiều diễm, không hề thua kém.
Y Nhân nhớ Thập Nhất từng nói: Với dung mạo của tiểu thư ở Thiên triều này, muốn được người ta chú ý, thật không có hy vọng.
So với một Hạ lan Du tràn đầy sức sống, những lời này quả thật không sai.
Y Nhân trong lòng thích thích, ánh mắt chưa từng rời khỏi Bùi Nhược Trần: chỉ là ánh mắt trong suốt như nước, không hề có toan tính, ai oán, giận hờn… Sự tình chỉ có thế.
Bùi Nhược đi một vòng bắt tay chào hỏi mọi người, rất nhanh chú ý đến cô, hắn nhẹ nhàng cười với cô, sơ đạm mà thân thiết.
Đứng bên cạnh Bùi Nhược Trần, Hạ Lan Du rất nhanh bắt được ánh mắt tướng công, cũng nhận ra Y Nhân, đôi lông mày khẽ nhíu lại, sau đó nàng khẽ nâng gấu quần, tha thướt bước tới.
Y Nhân lơ đểnh nhìn nàng đến gần, hoàn toàn không phát giác mình sắp phải gặp ‘tình địch’.
Hội trường không hiểu sao cũng lặng đi vài phần, mọi người lòng dạ khó lường nhưng phần nhiều là có chút hả hê, đều ngừng tay, hiếu kỳ đứng xem màn ‘đánh giáp lá cà’ Thiên triều đệ nhất chuyện xấu.
Hạ Lan Tuyết đứng ở xa xa, thấy thế, vốn cũng định qua giúp Y Nhân giải vây, nhưng vừa toan cất bước, lại nhẹ nhàng đặt chân xuống.
Cũng không biết đã nhớ tới cái gì.
“Nàng là Y Nhân?” Hạ Lan Du đánh giá nữ nhân trước mặt, khách khí hỏi.
Y Nhân này, tuy rằng lớn lên có chút khả ái, nhưng không xuất chúng, ngược lại, làn da không chút sắc nắng, khuôn mặt lại trẻ con phúng phính, còn có đôi mắt to cồ cộ, có vẻ cổ quái, thậm chí ngốc nghếch, hoàn toàn không thể gọi là mỹ nữ.
Không lẽ người này, lại có thể là muội muội của Thiên triều đệ nhất mỹ nhân Y Lâm, là cô gái mà Bùi Nhược Trần của nàng ngưỡng mộ, là Vương phi mà Tam ca luôn cảnh cáo nàng không được dây dưa sao.
Hình tượng Hạ Lan Du từng vẽ trong lòng, thoáng chốc đã hoàn toàn sụp đổ.
“Cô là Y Nhân?” Hạ Lan Du đánh giá nữ nhân trước mặt, khách khí hỏi.
Y Nhân thật thà gật đầu.
“Khăn quàng cổ rất đẹp.” Hạ Lan Du đột nhiên nói sang chuyện khác, tay khẽ vuốt ve lông chồn trên cổ Y Nhân, nói: “Không ngờ Tam ca lại tặng nó cho cô.”
“Rất quý sao?” cả Dung Tú lẫn Hạ Lan Du đều không hẹn mà cùng chú ý đến chiếc khăn quàng này, Y Nhân thực lòng rất muốn biết vì sao.
Hạ Lan Du càng xem thường cô, vốn có ý định rục rịch gây sự, cũng bởi vì Y Nhân tuyệt đối yếu kém, nên lại thôi.
Cô gái này chỉ là một kẻ thô thiển, tướng công từng đối tốt với cô ta, đoán chừng chỉ là thương hại mà thôi.
“Ngàn vàng cũng khó mua.” Hạ Lan Du mỉm cười nói: “Chính là món quà năm đó nữ vương Băng quốc đã tặng cho Tam ca.”
“Băng quốc nữ vương?” Y Nhân chưa từng để ý đến triều chính, ngày hôm nay mới lần đầu biết, thế giới này ngoài Thiên triều, còn có vương quốc khác.
“Đúng vậy, là một đại mỹ nhân. Năm đó thiếu chút nữa đã đính hôn với Thiên triều, lại bị Tam ca dùng lời dịu dàng cự tuyệt.” Hạ Lan Du nói đơn giản hai câu, sau đó cũng mặc kệ nàng, hướng đài cao nơi Dung Tú ngồi đi thẳng tới.
Nàng triệt để khi dễ Y Nhân.
Y Nhân cũng không hề suy nghĩ gì, chỉ lướt nhanh qua Hạ Lan Du, đi tới Bùi Nhược Trần đứng cách đó không xa.
Bùi Nhược Trần cũng không kiêng kị, mỉm cười nhìn cô, “Ta nhận được bức họa rồi, vẽ rất giống, cám ơn.”
“Không cần khách khí, anh mặc y phục đỏ trông rất đẹp.” Y Nhân trả lời.
Sau đó, hai người cùng gật đầu, cười yếu ớt, mặt bành ra, lướt qua nhau mà đi.
Bọn họ tuy tình cảm rất tốt, nhưng chỉ là thứ tình cảm nhẹ nhàng, chưa từng bị tổn thương quá sâu, cũng không nghĩ sẽ làm tổn thương đối phương.
Những người ngóng chờ muốn xem kịch vui, nay đều phải thất vọng.
Y Nhân hạ ánh mắt, vẻ mặt lại tươi cười như trước, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy có chút vướng bận.
Đây là kết cục tốt nhất cho mọi người, không phải sao?
Chính theo lời Bùi Nhược Trần đã nói, cô không thể cho hắn điều hắn muốn.
Đèn đuốc rực rỡ trước mắt. Hoa viên đẹp đẽ cao nhã quý giá trước mắt, chính là thời thịnh thế náo nhiệt — là điều hắn muốn, cô cũng không phải không muốn.
Hạ Lan Du kéo Bùi Nhược Trần chạy tới trước mặt Dung Tú. Bọn hạ thấp người hành lễ, trả lời vài câu hỏi xã giao của Dung Tú. Sau đó, về chỗ ngồi.
Một lát sau, Dung Tú đứng lên, ôn tồn nói: “Bệ hạ sắp tới rồi, mời tất cả mọi người ổn định chỗ ngồi.”
Mọi người qua lại nói cười một chút rồi cũng trở lại chỗ của mình. Hạ Lan Tuyết kéo Y Nhân về chỗ, ngồi ở phía bên phải, đối diện không có người ngồi, vốn là được an bài cho Hạ Lan Khâm cùng các thủ hạ, chỗ còn lại là của tứ công chúa Hạ Lan Du và phò mã Bùi Nhược Trần.
Lúc này, thị cung yến tiệc, không phải l