n. Kim Phượng sống trong Hương La Điện,
im hơi lặng tiếng, nháy mắt đã qua hai năm. Mọi người trong hoàng cung vốn xem nhẹ sự tồn tại của tiểu hoàng hậu.
Ngoại trừ Thái hậu nương nương.
Kim Phượng giống như một cây gai trong lòng Thái hậu nương nương, nhổ không được mà đụng cũng không được. Nó cứ cứng rắn đứng ở trong đó, rất đau.
Vì vậy, Thái hậu nương nương phái nữ quan Tố Phương, tâm phúc tùy thân
của mình đến cung của hoàng hậu làm tổng quản, giám thị nhất cử nhất
động của Kim Phượng bất kể lúc nào.
Giám thị hơn nửa năm, cũng không phát hiện ra Kim Phượng có điều gì khác thường.
Vị hoàng hậu này mỗi ngày đều thức dậy vào giờ mẹo, đi ngủ vào giờ hợi.
Bữa sáng nhất định phải ăn một chén cơm đầy phối hợp với thịt khô xào ớt xanh, liên tục ngày nào cũng vậy. Dùng xong bữa sáng, tiểu hoàng hậu sẽ đến thỉnh an Thái hậu nương nương cùng Từ thái phi. Đương nhiên, hai vị này cũng không cho nàng thấy sắc mặt tốt đẹp gì. Ở trong điện Từ thái
phi, ngẫu nhiên có thể gặp được hoàng đệ Đoàn Vân Trọng, ngược lại sẽ
nói thêm một đôi câu xã giao, nhưng đều ở lại không lâu.
Qua buổi trưa, Hoàng hậu nương nương sẽ tản bộ dọc theo thành cung. Giữa đường
mỏi mệt đi không nổi nữa, liền gọi Tố Phương đưa kiệu đến đón nàng về.
Buổi tối, đọc sách lấy từ Văn Tuyên Các một lát. Một ngày cứ như vậy đã qua.
Cách một hai tháng, Uy Quốc công phu nhân sẽ tiến cung tới thăm Hoàng hậu
nương nương, tán gẫu một hai canh giờ. Trò chuyện đều không ngoài mấy
việc vặt vãnh trong nhà, như tiểu công tử của Uy Quốc công lại lên được
mấy cân, tài nữ Lưu Bạch Ngọc lại sáng tác bài thơ gì mới.
Tổng
thể mà nói, cuộc sống của Hoàng hậu nương nương trôi qua cũng rất thú
vị. Vô tình, nàng đã đi dạo một lượt khắp cả hoàng cung. Sách lấy từ Văn Tuyên Các mà hoàng hậu đã đọc qua cũng xếp đầy hết hai ngăn tủ.
Đương nhiên, đều chỉ đọc một chút ít đầu sách vô dụng, cũng chỉ đi qua mấy con đường vô dụng.
Bởi vì sau đêm tân hôn, hoàng đế không còn bước vào Hương La Điện một bước.
Có đôi khi, Tố Phương nhìn bộ dạng ăn ngấu ăn nghiến của hoàng hậu nương
nương lúc dùng bữa, trong lòng cảm thấy nàng có chút đáng thương. Một
đứa bé không tranh quyền thế như vậy, vì sao lại đến nông nỗi không ai
quan tâm, không ai hỏi han? Tương lai cả đời, chỉ sợ cũng đành cam chịu
bị thất sủng.
Ai bảo nàng là con gái của Lưu Hiết làm chi?
Ai bảo nàng không chỉ là con gái của Lưu Hiết, mà tướng mạo còn đặc biệt như vậy làm chi?
Rốt cuộc có một ngày, Tố Phương nhịn không được, đưa tay ngăn cản chiếc đũa đang lùa cơm ào ào của hoàng hậu nương nương.
“Nương nương, hôm nay ngài ăn ít một chút đi.”
Kim Phượng nhíu mày: “Sao vậy?”
“Ngài cứ ăn tiếp như vậy, Hoàng thượng sẽ không đến Hương La Điện của chúng ta đâu.”
Kim Phượng xoa xoa cái bụng lồi ra.
“Ta không ăn, hoàng thượng sẽ đến sao?”
“…” Tố Phương không biết nên trả lời thế nào. “Nương nương, ngài còn nhớ hình dáng Hoàng thượng trông như thế nào không?”
Kim Phượng nghiêm túc suy nghĩ một chút: “Ngày đại hôn đã nhìn cả đêm,
tướng mạo rất đẹp, có điều… Hiện tại nhớ lại, có chút mơ hồ.”
Nàng thấy bộ dạng tiếc nuối vì rèn sắt không thành thép của Tố Phương, đảo
tròn mắt, nhếch miệng cười: “Tố Phương, ngươi nói xem, hàng ngày hoàng
thượng hay làm những chuyện gì?”
Tố Phương nói: “Hoàng thượng trăm công ngàn việc, đương nhiên là rất bận rộn.”
Kim Phượng mỉm cười: “Trăm công ngàn việc chính là cha ta. Hoàng thượng ngoài việc thò mặt ra lâm triều, còn làm được cái gì?”
Tố Phương sợ hết hồn: “Hoàng hậu nương nương, mấy lời như vậy không thể
nói lung tung được đâu. Hàng ngày, Hoàng thượng ngoại trừ phải đi thỉnh
an Thái hậu nương nương, còn đến Thượng Thư phòng học tập cùng các hoàng đệ, hoàng muội, buổi tối còn phải làm bài tập. Hôm kia, Hoàng thượng
thiếu Ngụy sư phụ một trang bài tập, bị Ngụy sư phụ đánh đỏ cả lòng bàn
tay. Thái hậu nương nương vì chuyện này mà rơi không ít nước mắt.”
“Ngụy sư phụ nào?” Kim Phượng tò mò.
“Chính là Ngụy Hương Châu Ngụy lão thái phó. Vị đại nhân này chính là thái phó của Tiên đế gia thời còn niên thiếu, còn đánh qua lòng bàn tay của Tiên đế gia nữa.”
“Khó trách sao ngay cả đương kim thánh thượng cũng
dám đánh.” Kim Phượng lầm bầm, một hồi lâu mới nói với Tố Phương: “Tố
Phương, ngươi chớ vội. Bản cung không nhớ rõ tướng mạo của Hoàng thượng
cũng không sao, chỉ cần để Hoàng thượng nhớ rõ tướng mạo của bản cung là được.”
“…” Tố Phương thầm nhủ, tướng mạo của ngài Hoàng thượng có muốn quên cũng không dễ dàng đâu.
Tố Phương chỉ thuận miệng nói với Kim Phượng một chút, nhưng không ngờ Kim Phượng thật sự lưu tâm triển khai việc này.
Qua mấy ngày, Lưu đại phu nhân lại tiến cung thăm hỏi. Kim Phượng liền nói
với Lưu đại phu nhân: “Mẫu thân, trước khi con tiến cung đã từng theo
học tiên sinh ở trường tư thục, cảm thấy hữu dụng cả đời. Sau khi vào
cung, tuy tuổi còn nhỏ không thể trông nom được việc gì, nhưng không học vấn không nghề nghiệp như vậy cũng là không được. Con muốn cùng các vị
hoàng tử công chúa đến chỗ Ngụy sư phụ học chút ít đạo lý. Có điều,
