Hoàng Tử Công Chúa Của Thế Giới Ngầm

Hoàng Tử Công Chúa Của Thế Giới Ngầm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324723

Bình chọn: 10.00/10/472 lượt.

“anh là

Hạo ca ca, có đúng hay không” Hạo cười tán thành gật đầu. Anh chia ra

cho Vũ cùng Hạo mỗi người 1 cái ôm. Ba người chít chít trách trách dùng

tiếng Nhật nói chuyện với nhau không ngừng. Hoàn toàn quên mất Phỉ cùng

Mộng tồn tại, các nàng rất mất hứng, ở một bên ho khan hai tiếng, rốt

cục đổi lại chú ý của hai vị nam sĩ, Vũ bừng tỉnh đại ngộ “Nha. Đã giới

thiệu, bọn họ là bạn tốt của Thần người này là Mộng, bà xã của anh” còn

đem tay khoác lên vai Mộng. Mộng đã quen với phương thức anh giới thiệu

mình cùng người khác, thân thiện hướng Anh vươn tay “Chào em, chị tên là Mộng” Anh lễ phép nắm tay Mộng.

“Cô ấy là phỉ, bà xã của anh” Hạo cũng

đưa tay khoác lên vai Phỉ giới thiệu nói “Mới vừa rồi không biết, khẩu

khí có chút lớn, đừng để trong lòng a” Phỉ cũng đưa tay ra xin lỗi cười

cười “Không sao, ta cũng sai a” trở về cầm xuống.

Anh nhìn 2 người cười cười “(*^__^* ) hì hì… Hai người thật là có tướng phu thê với họ a” các cô biết Anh là

đang nói về màu tóc của họ, bốn người cũng nhìn nhau cười một tiếng.

Hạo đột nhiên kịp phản ứng “Đúng rồi, bọn anh là đến xem Thần, cô ấy như thế nào rồi” .

Anh nhìn hai người bên trong, cười khổ sở đem tình hình của Thần nói cho bọn họ biết, bọn họ cũng trầm mặc ngồi trên ghế.

Ân, nơi này là chổ nào, thật tối nga! Cổ họng đau quá, nói không ra lời. Trước mắt đột nhiên chuyển đổi thành

hình ảnh quen thuộc.

Một tòa nhà Nhật Bản 2 tầng. Một người

phụ nữ xinh đẹp mặc ki-mô-nô tay đang cầm trà cụ, theo sau là 1 cô bé

xinh đẹp cũng mặc ki mô nô, hai người mỉm cười hạnh phúc. Đây là khi tôi còn bé, sao lại đến nơi lúc nhỏ từng sống chứ “Mẹ, mẹ cái chú kia là ai a?” Cô bé dùng thanh âm non nớt nói “Thần nhi ngoan, ông ấy không phải

là chú, ông là ba nga, tý nữa nhìn thấy phải kêu là ba, biết không?” .

“Ba, là cái gì a” cô bé không hiểu.

“Ba chính là có thể cùng Thần nhi chơi đùa, cùng Thần nhi học, còn có nuôi dưỡng và dạy dỗ Thần nhi nên người a” .

“Nga, con không cần ba, trong nhà Tiểu

Hắc(con chó) Có thể cùng Thần nhi chơi đùa a, mẹ có thể cùng Thần nhi

học, nuôi dưỡng và dạy dỗ con, cho nên con không cần ba” cô bé khăng

khăng bác bỏ lời của người phụ nữ.

“Thần nhi ngoan, ba rất bận rộn, thời

gian có thể cùng chúng ta ở chung một chỗ rất ít, không được nói với ba

những lời này, ba sẽ không vui. Biết không” người phụ nữ buông xuống trà cụ trên tay, ngồi xổm xuống ôm cô bé.

“Vậy mẹ thì sao? Mẹ cũng sẽ không vui sao?” .

“Ân, mẹ cũng sẽ không vui ” người phụ nữ gật đầu, cầm lấy trà cụ tiếp tục đi về trước.

“Ân, Thần nhi biết rồi, Thần nhi sẽ không để cho ba và mẹ mất hứng ” cô bé kiên định gật đầu.

Hình ảnh trong nháy mắt trở lại màu đen, mẹ! Nước mắt chảy xuống.

Bên tai đột nhiên vang lên thanh âm của

Phong “Thần, mau tỉnh lại a, không nên tham ngủ nữa, van xin cậu mau

tỉnh dậy đi” thanh âm của anh khàn khàn rất mỏi mệt , anh làm sao vậy,

thật muốn mở mắt ra, nhưng là mí mắt thật nặng, Phong, tớ mệt mỏi quá,

để tớ ngũ một chút đi! .

Đột nhiên, một hình ảnh lại dần hiện ra.

Ở một trong biệt thự xa hoa, một người đàn ông ôm một nữ nhân xinh đẹp đang khóc rống, bên cạnh là cô bé không biết làm sao.

“Tại sao có thể như vậy, tại sao có thể

như vậy, Kiệt, chúng ta nên làm cái gì bây giờ a” người phụ nữ khóc rống nói, người đàn ông tên Kiệt ôm lấy vai của người phụ nữ.

“Trên thư nói chỉ cần anh đem hợp đồng

trên tay đưa cho hắn, ba mẹ sẽ không sao, yên tâm đi, anh lập tức đi xử

lý, không có chuyện gì” .

“Nhưng là, nếu như đem hợp đồng chuyển

nhượng cho bọn họ, công ty của anh sẽ phải đóng cửa, đây là tâm huyết cả đời của anh a. Làm sao được” .

“Không có chuyện gì, đóng cửa thì đóng,

chỉ cần ba mẹ cùng các người không có chuyện gì, với anh cái gì cũng

không quan trọng, anh bây giờ lập tức đi công ty” .

“Kiệt, thật xin lỗi” người phụ nữ nói.

“Đứa ngốc, tiền không có có thể kiếm

lại, chỉ cần em không có chuyện gì là tốt rồi, anh đi đây” buông ra tay

của người phụ nữ, đi ra cửa đi.

“Mẹ, ba muốn làm gì a” cô bé lôi kéo chéo áo của mẹ, lo lắng hỏi.

“Thần nhi ngoan” người phụ nữ không nói, chẳng qua là đem cô bé ôm thật chặc vào trong ngực.

Hình ảnh chợt lóe, ban đêm mấy ngày sau.

Cô bé tựa trên cửa, nghe lén ba mẹ nói chuyện.

“Kiệt, hợp đồng không phải là cũng đã cho bọn họ, bọn họ làm sao còn không thả người a” .

“Ai! Mấy ngày qua bọn họ không có tìm anh, cũng không còn hướng anh nói yêu cầu gì, không biết bọn họ còn muốn làm gì” .

“Nếu không, chúng ta báo cảnh sát đi, để cho cảnh sát can thiệp đến” .

“Vô dụng, anh đã đi qua cục cảnh sát,

bọn họ vừa nghe danh ” Ngô tổng “, thì tìm đủ loại lý do từ chối, không

ai có thể giúp chúng ta, chỉ có từ từ đợi” .

“Làm sao bây giờ làm sao bây giờ a ” ” không có chuyện gì, có anh đây, anh sẽ nghĩ biện pháp, ngủ đi, kẻo đánh thức con mất” .

Sáng sớm mấy ngày sau, chuông cửa vang

lên, sáng sớm, ba mẹ liền đi ra ngoài, cô bé mở cửa nhìn, di, nhìn xung

quanh không có ai, cúi đầu nhìn thấy một phong thơ lẳng lặng nằm trên

mặt đất, phía trên không có địa chỉ cũng không có mã bưu chính,


Snack's 1967