Polly po-cket
Hoàng Tử Công Chúa Của Thế Giới Ngầm

Hoàng Tử Công Chúa Của Thế Giới Ngầm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324570

Bình chọn: 8.00/10/457 lượt.

chỉ dùng bút bi viết “Bách Tỉnh Huệ ” là thư của mẹ! Cẩn thận liếc nhìn bên

ngoài, đóng cửa lại, đem thư đặt lên bàn. Đến buổi trưa, “Thần nhi, ba

mẹ đã về” từ trong phòng bếp truyền đến tiếng đáp lời của cô bé “Nga, ba mẹ nhanh đi rửa tay, sắp ăn cơm rồi” không biết tại sao, ba mẹ đột

nhiên đuổi hết quản gia cùng toàn bộ người giúp việc, một người cũng

không để lại, cái nhà lớn như vầy cũng chỉ có ba người bọn họ ở, cho

nên chuyện gì cũng đều tự làm! Lúc ăn cơm mẹ đột nhiên nói với cô bé

“Thần nhi a, hai ngày nữa chúng ta sẽ dọn nhà nga, sau này chúng ta có

thể sẽ không ở trong nhà lớn như vậy nữa ” ” ân, tốt, con biết rồi, con

cũng cảm thấy ba người ở trong cái nhà lớn như vầy thật là quá lãng phí

rồi” khi đó tôi đã rất hiểu chuyện rồi, mấy ngày qua nhìn ba mẹ đi sớm

về trễ, khuôn mặt u sầu cùng mỏi mệt. Bọn họ mặc dù không nói cho tôi

biết, nhưng tôi đại khái cũng đoán được trong nhà xảy ra chuyện gì, ba

người an tĩnh cơm nước xong, ba lại ra ngoài, nhớ tới lá thư ngoài cửa,

đem thư đưa cho mẹ “Mẹ, cái này sáng hôm nay con phát hiện ở cửa, con

không có đọc lén nha” cô bé nghịch ngợm cười, xoay người đi vào phòng

ngủ, từ phòng ngủ đi ra ngoài, nhìn thấy mẹ đang khóc “Mẹ, người làm sao vậy, đang tốt lành làm sao lại khóc ” ” Thần nhi, thật xin lỗi, thật

xin lỗi, con nhất định phải tha thứ cho mẹ” mẹ nói cái gì mà tôi nghe

không hiểu “Mẹ, người nói cái gì a, rốt cuộc làm sao vậy, nói cho Thần

nhi biết có được hay không” mẹ ôm tôi thật chặc.

“Mẹ thật xin lỗi Thần nhi, thật xin lỗi

ba của con, Thần nhi, con nhất định phải tha thứ cho mẹ” nghe nói như

thế, trong lòng thật sợ hãi

Người phụ nữ xoay người lên lầu, lôi ra

va-li, cầm quần áo xốc xếch bỏ vào trong, cô bé nhìn hành động của mẹ

“mẹ, người muốn đi ư, người không cần ba và Thần nhi sao” cô bé ôm người phụ nữ ngăn cản bà thu thập hành lý, người phụ nữ ngồi xổm xuống, lau

chùi nước mắt của cô bé “Thần nhi, tha thứ cho mẹ, mẹ cũng là vạn bất

đắc dĩ, sau này không có mẹ bên cạnh, Thần nhi phải học tự chiếu cố cho

mình” người phụ nữ lôi kéo tay cô bé, dắt cô vào trong phòng, ngồi ở

trên giường “Còn có, Thần nhi phải chiếu cố ba cẩn thận, không để cho ba hút thuốc lá uống rượu, như vậy đối với thân thể không tốt, biết không? ” ” không nên, mẹ, mẹ không nên bỏ chúng con, ba không có mẹ sẽ sụp đổ

mất, xin mẹ” cô bé quỳ trên mặt đất ôm chân người phụ nữ khẩn cầu “Thần

nhi không thể không có mẹ a ” ” Thần nhi ngoan, Thần nhi đứng lên” người phụ nữ đở cô bé quỳ trên mặt đất dậy, ôm cô thật chặc vào trong ngực,

một lúc lâu mới buông ra “Được, mẹ đáp ứng Thần nhi, không rời đi, mẹ

muốn cùng Thần nhi đọc sách, Thần nhi có thể đi lấy cho mẹ đọc không” (anchan: bà cô này dụ con nít) cô bé không nghi ngờ gì, xoay người hướng tủ sách đi tới, mới đi hai bước

“Phanh” cửa phòng ngủ đóng kín, cô bé kịp phản ứng thì cửa đã bị khóa từ bên ngoài.”Mẹ người gạt con.” Mẹ mở cửa a, mẹ, mẹ “Cô bé liều mạng vặn chốt cửa, đập cửa rầm rầm, nhưng mẹ nhất định không mở” mẹ, mở cửa

nhanh a, con xin mẹ, đừng bỏ lại Thần nhi và ba, mẹ “Có lẽ là mệt mỏi,

cô bé ngã ngồi bên cạnh cửa nức nở, chỉ chốc lát từ cách vách truyền ra

tiếng kéo vali, người phụ nữ dừng lại trước cửa phòng cô, ” Thần nhi,

thật xin lỗi, thật xin lỗi, mẹ là bị ép, tha thứ cho mẹ, hãy chiếu cố

mình và ba thật tốt. Mẹ đi đây “Bên trong cửa truyền ra tiếng rống khản

đặc của cô bé ” Bách Tỉnh Huệ, nếu bà bước ra khỏi cửa nhà này một bước, thì chúng ta đoạn tuyệt quan hệ, tôi sẽ hận bà cả đời, bà đã nghe chưa, Bách Tỉnh Huệ, tôi hận bà cả đời” Ngoài cửa truyền đến tiếng khóc rống

của phụ nữ cùng với tiếng bánh xe vali lăn trên mặt đất, đi thật sao? Từ giờ trờ đi tôi sẽ là đứa con không có mẹ, nhìn trần nhà cười khổ, trước mắt lại trở thành bóng tối, bên tai vang lên thanh âm mệt mỏi của Phong ” Thần, trời đã sáng, đừng ngủ nữa, Vũ, Mộng, Hạo, Phỉ bọn họ cũng đến

thăm cậu nè, cậu làm ơn tỉnh lại có được hay không “Cảm giác lòng bàn

tay ướt át, khẽ run, cảm giác được lòng bàn tay truyền đến chấn động,

Phong ánh mắt chăm chú nhìn chằm chằm tay Thần, vừa rồi là ảo giác ư,

siết chặc tay” Thần, cậu tỉnh ư, tớ có cảm giác ngón tay cậu cử động a,

nếu thật vậy, động thêm một chút có được hay không. Ánh mắt ngó chừng

tay, ngón tay lần nữa run rẩy, quả nhiên “Bác sĩ, bác sĩ” Phong chạy ra

cửa miệng kêu to, chỉ chốc lát sau “Bác sĩ, lúc nãy ngón tay của Thần cử động, có phải cô ấy tỉnh rồi, mau giúp tôi xem một chút” Phong kích

động kêu lên “Nơi này là bệnh viện, yên tĩnh” Bác sĩ không khách khí kêu lên.

Mở ra mí mắt, con ngươi bình thường,

điện tâm đồ bình thường, chức năng phổi hoạt động bình thường ” Đã qua

giai đoạn nguy hiểm, đem cô ấy chuyển tới phòng bệnh bình thường đi ” ”

có thật không, cô ấy đã không sao, làm sao còn chưa tỉnh lại” .

“Cái này phải xem ý nguyện của bệnh nhân rồi, cô ấy không muốn tỉnh lại tôi cũng không có biện pháp” nhún nhún

vai, tiếp tục đi xem phòng bệnh khác. (anchan: ông bác sĩ này chưa học qua y đức chắc nói chuyện gì mà vô lương tâm thế)

Trong phò