i, mấy người các cậu tự xử đi” nói xong xoay mặt sang bên khác.
“Biết rồi, Đại tiểu thư, chúng tớ lập tức đi mua cho cậu” Vũ, vậy được chưa.
Vũ cùng Hạo ra ngoài mua thức ăn, mà ba người chúng tôi thì ở chung một chỗ nói chuyện phiếm.
“Thần, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, đang tốt lành sao tự nhiên lại trốn nhà rời đi” Mộng.
“Trốn nhà rời đi, người nào a, tớ sao, làm sao có thể, ai nói với cậu?” .
“Thần, cậu đừng giấu diếm bọn tớ nữa,
nói đi” Phỉ, tôi làm sao có thể nói cho bọn họ biết là tôi vì ghen nên
tức giận bỏ đi a, rất mất thể diện! .
“Thần, nói mau a, cậu đừng dài dòng nữa” Mộng, ai nha, cười thì cười được rồi, mặc kệ, sau đó đem tất cả mọi
chuyện xãy ra kể cho bọn họ biết, bọn họ sau khi nghe xong “Thì ra là
vậy” Mộng khó tin nhìn tôi , gật đầu “Thần, cậu sao lại làm chuyện ấu
trĩ như vậy” Mộng “Tớ biết sai rồi, các cậu đừng mắng tớ” tôi cúi đầu
nói. Sát thủ là không thể động tình.
“Hiện tại cậu định làm như thế nào” Phỉ dùng vẻ mặt nghiêm túc ít có nhìn tôi .
Ngẩng đầu nhìn bọn họ, lắc đầu, lại cúi đầu.”Tớ cảm thấy tớ hình như đã hiểu được 1 số việc không rõ trước kia” .
“Là sao” hai người đồng thời hỏi “Tớ
trong lúc ngủ mê man, mơ thấy chuyện khi tớ còn bé, mặc dù chỉ là một
đoạn ngắn, nhưng chắp nối lại, có thể biết được 1 vài chuyện” .
“Cái gì a, cũng không biết cậu đang nói cái gì” Phỉ.
“Sau khi cứu ra cha tớ, tớ sẽ nói cho các cậu biết, hiện tại trước giữ bí mật” tôi ra vẻ thần bí.
“Chúng tớ đã về, các cậu vừa nói chuyện gì a, vui vẻ như vậy” Hạo.
“(*__* ) hì hì… , không có gì, có mua
cái gì ăn ngon không” tôi liếc nhìn túi xách trong tay bọn họ “Ân, thơm
quá a, mau, đi mau, trở về phòng đi, tôi cười đùa đẩy bọn họ hướng phòng bệnh đi tới! Điện thoại di động rung lên, mở ra nhìn, tin nhắn mới:
chúc mừng cô còn sống, trò chơi của chúng ta bây giờ mới bắt đầu. Lại là cái người thần bí kia, hắn rốt cuộc muốn gì! Trò chơi mới bắt đầu! Là ở hướng tôi thị uy hay là khiêu khích. Bất kể là cái gì, tôi cũng hầu tới cùng! Chờ xem! .
“Làm sao vậy” Mộng thấy tôi không đuổi
theo trở lại bên cạnh tôi ân cần hỏi. Lắc đầu, tôi thân mật kéo tay
Mộng, lặng lẽ nhích tới gần cô, dùng thanh âm chỉ hai người chúng tôi
nghe thấy đem tin nhắn lúc nãy nói cho cô biết, cô ấy ngây ra một lúc,
rất nhanh lại vờ như không có chuyện gì xảy ra tiếp tục đi về phía trước “Vậy cậu định làm sao” Mộng.
Giả vờ giúp Mộng sửa lại đầu tóc, đến
gần bên tai cô nhỏ giọng nói “Tớ hoài nghi trong phòng bệnh gắn thiết bị giám sát, về mặt này cậu là cao thủ, giúp tớ tìm xem” sửa sang xong,
hai người nhìn nhau cười một tiếng, tiếp tục đi đến gian phòng! .
Theo sau bọn họ đi vào phòng, Mộng không không chút dấu vết nhìn sơ qua căn phòng, lắc đầu.
“Oa! Mau đưa tớ xem, các cậu mua đồ ngon gì” tôi vội vàng mở túi.
“Nước trái cây, đồ ăn vặt, cơm hộp, cháo gạo, nước uống còn có Hamburger, chân giò, đủ cho 1 nhà dùng, tớ ngất,
các cậu cho là đi dã ngoại a, cái gì cũng mua a!” .
“Trừ cháo gạo cùng nước trái cây, những thứ khác cậu không thể ăn, biết không?” Mộng.
“Không phải chứ, cậu sẽ không để tớ cứ như vậy nhìn các cậu ăn đi! Tớ rất đáng thương! Tớ kháng nghị” .
“Kháng nghị không có hiệu quả, bác bỏ”
Phỉ âm hiểm cười cười. Đột nhiên, một đôi tay khoác lên vai tôi, quay
đầu nhìn lại, Phong, ngủ một giấc tinh thần thoạt nhìn tốt hơn nhiều. “
Đói bụng không, mau ăn cái gì đi, bọn họ mua rất nhiều nhưng không cho
tớ ăn, cậu phải giúp tớ ăn bù!” Tôi vô lại nói với Phong, véo nhẹ đầu
mũi của tôi ” cậu a, thật là một chút thiệt thòi cũng không chịu ” Đúng
rồi, nói thiệt thòi, tôi híp mắt nguy hiểm nhìn Phong, anh bị tôi nhìn
trong lòng phát hoảng ” sao nhìn tớ như vậy, cậu lại đang nghĩ chuyện
xấu gì a ” Phong cảnh giác nhìn tôi , bày ra tư thế tự vệ” hắc hắc cậu
nói thiệt thòi tớ đột nhiên nhớ tới ” Tôi nhìn Phong cười âm hiểm ”
trong lúc tớ mê man cậu đã làm gì tớ ” Hoàn toàn quên mất nơi này là
bệnh viện, quên mất bên cạnh còn có 4 cái bóng đèn lớn đang phát sáng
(hiểu nôm na là kỳ đà cản mũi), quên mất nơi này còn có một người đang
âm thầm giám thị tôi.
Ân, thừa dịp cô mê man làm cái gì, thử
nghĩ xem, chẳng lẽ là chuyện tôi trộm hôn cô ấy, trên mặt lộ ra vẻ mặt
bừng tỉnh đại ngộ(đột nhiên nghĩ ra) “Nghĩ tới” thử hỏi, chẳng lẽ khi đó cô ấy đã tỉnh? .
“Chẳng lẽ khi đó cậu đã tỉnh sao? Cô đã
thanh tĩnh, còn cố ý mở mắt chậm như vậy, “cậu đùa bỡn tớ” Phong càng
nói càng tức giận, a, nguy rồi, nói lỡ miệng. Mọi người mờ mịt nghe
chúng tôi nói, “Tớ tớ không biết tớ cái gì cũng không biết” tôi bối rối
nói.
”Không, biết. Nói ” Phong gằn từng chữ
nói, tôi lùi một bước anh liền tiến một bước, “Thật xin lỗi nha, tớ cũng không phải cố ý nghe lén a, hơn nữa, thiệt thòi hình như là tớ a “. ”
Cậu còn nói thiệt thòi” .
“Uy, cậu muốn thế nào a” nhìn anh vẻ mặt càng ngày càng giận, nguy rồi nguy rồi, dẫm lên địa lôi rồi.
“Tớ muốn thế nào”. “Tớ tớ là bệnh nhân nha, cậu không được đánh tớ a!”. Anh âm hiểm đi đến gần tôi
“Hừ hừ cậu nói xem”. Thảm, “cứu mạng a”
Kêu to hướng bốn người bọn họ cầu cứu, tôi n