gất, bốn người lại đang tìm
vị trí tốt, tìm tư thế thật thoải mái, bộ dáng chuẩn bị xem kịch vui,
đúng là không có tính người mà, cho nên trong phòng bệnh của tôi liền
trình diễn một cuộc truy đuổi, một thiếu niên lôi thôi đuổi theo một
thiếu nữ người mặc đồ bệnh nhân, bên cạnh còn có bốn người ngồi ở 1 góc
ăn đồ ăn vặt, thỉnh thoảng còn quăng ra chướng ngại vật, thanh âm cười
đùa, cùng trêu chọc vang khắp phòng, mặc dù đóng cửa, nhưng từ xa cũng
có thể nghe thấy thanh âm của chúng tôi từ trong phòng truyền ra. Bởi vì là giờ nghỉ trưa, bệnh nhân những phòng bệnh khác rối rít trách cứ
tiếng ồn ào quá lớn, ảnh hưởng người khác nghỉ ngơi.
”Các cô các cậu đang làm gì đó?”Tiếng
rống như sư tử Hà Đông từ cửa truyền đến, chúng tôi dừng lại động tác
nhìn thấy 1 người mặc trang phục y tá hai tay chống hông đứng ở cửa “bây giờ đang là lúc nghỉ trưa các người không biết sao” Vội vã đi tới, nhìn rõ trong phòng, xém chút nữa ngất đi, trời ạ, đây là phòng bệnh sao?
Còn tưởng là cái bãi đổ rác.
Nước trái cây, xác hạt dưa, đệm chăn,
gối đồ ăn vặt túi nilon vân vân rơi lả tả ở trong phòng, trên đỉnh đầu
còn có lông ngỗng bay loạn xạ trên không trung, y tá nhìn xong sắc mặt
từ hồng chuyển trắng, từ trắng chuyển xanh, rồi biến tím, trời ạ, y tá
này là con tác kè hoa sao? Nhịn, nhịn, nhìn y tá nhẫn nhịn cực độ kìm
nén không nổi giận.
Thật mắc cười nga! Đang nhìn bọn họ, cả
đám nhịn cười đến khuôn mặt đỏ bừng, cố gắng kìm nén tức giận, mạnh tay
đem tôi từ trên giường kéo xuống, túm lấy cái gối trên tay tôi “Cô có
biết cô bây giờ là bệnh nhân không, cô nhìn xem phòng của cô nó ra cái
dạng gì rồi, còn có thể ở sao” nói xong một tay xốc chăn lên, lông ngỗng bên dưới bay lên, cả phòng bệnh liền biến thành thế giới lông ngỗng, y
tá lăng lăng đứng thẳng ở nơi đó từ từ hóa đá. Để cho lông ngỗng chôn
nàng đi. Mọi người vừa nhìn liền nhanh như chớp chạy ra khỏi phòng bệnh, trên hành lang cười to “Ha ha ha quá khôi hài, y tá kia giống hệt con
tắc kè, tớ nhịn cười thật khổ a, ha ha” Phỉ. “Đúng vậy a, các cậu nhìn, cô ta hiện tại triệt triệt để để biến thành người tuyết rồi. Ha ha” Mộng lau nước mắt. (anchan: T.T)
Những bệnh nhân của phòng bệnh khác nghe thấy tiếng cười của chúng tôi cũng đi ra ngoài nhìn xem đã xảy ra
chuyện gì, kết quả lại nhìn thấy một “người tuyết” từ trong phòng bệnh
chạy ra, lông ngỗng còn theo cô bay múa, trong miệng khóc nói “oa, ta
không làm nữa, ta muốn từ chức” sau đó mọi người, được một trận cười
vang. Hô, thật mệt mỏi nga, hi vọng tuồng vui này có thể phá bỏ sự quản
chế của hắn, không sai, chuyện lúc nãy, là chuyện tôi cùng mọi người
thông đồng trước, thật ra thì trên đường trở lại, tôi liền lặng lẽ đem
kế hoạch của mình nhắn tin cho mọi người, vì vậy mới có 1 trò đùa khôi
hài. Mọi người phối hợp cũng không tệ.
Phòng bệnh không vào được rồi, một nhóm
năm người ngồi trên ghế hành lang trò chuyện với nhau, Phong về nhà
trước thay quần áo, tôi mỏi mệt tựa đầu vào vai Mộng “Sao vậy, có chổ
không thoải mái sao” Mộng quay đầu đỡ tôi quan tâm hỏi, gật đầu “Ân, có
chút mệt mỏi” từ lúc tỉnh lại liền an bài hết thảy kế hoạch, không có
nghỉ ngơi, mặc dù vô nước biển thì không đói, nhưng mà thật rất mệt mỏi. Mọi người quan tâm nhìn tôi uể oải tựa vào trên vai Mộng “Thần, cậu có khỏe không, có muốn nghỉ ngơi một chút không” lắc đầu, bởi vì đem căn
phòng biến thành như vậy, bệnh viện không cho tôi phòng bệnh khác để
nghỉ ngơi, ý tứ chính là, đợi khi nào phòng bệnh được quét dọn xong thì
tôi mới có thể vào, trước khi dọn dẹp xong tôi phải nghĩ ngơi trên ghế!
Cắt, cái bệnh viện tồi nha, nếu không phải vì tìm ra người kia, tôi mới
không chịu khổ đâu? (anchan: ài, chơi khổ nhục kế làm ta còn tưởng…)
“Mộng, giúp ta nhìn xem mọi người ra vào trong phòng bệnh, đặc biệt là quét dọn vệ sinh !” Nói xong cũng nhắm
mắt lại nghỉ ngơi. Mọi người thấy Thần ngủ say, nhẹ nhàng đem cô đặt
ngang trên đùi Mộng, cỡi áo ra đắp trên người cô.
Nhìn Thần khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt
mệt mỏi ngủ say, cảm giác thật áy náy, thân là bạn bè của cô, nhưng cái
gì cũng không giúp được, tôi thật vô dụng. Vũ nhìn ra Mộng tự trách, tay nắm thật chặt vai Mộng, không tiếng động an ủi cô.
Một lát sau, ba nhân viên vệ sinh đi vào trong gian phòng bắt đầu quét dọn, Mộng nhìn bọn họ, mặc đồng phục làm
việc màu xanh biếc giống nhau, mang khẩu trang, cầm đồ dùng vệ sinh,
không có đặc biệt gì a, hẳn là không phải những người này! Phía sau nhìn một hồi, ba người không có hành động mờ ám, quét dọn cũng rất chuyên
nghiệp, cả nhóm nhìn bọn họ đem phòng bệnh quét sạch sẻ, đem mấy túi rác lớn đi ra cửa sau đổ bỏ nghe được thanh âm của Thần “Mộng, giúp tớ điều tra người đi sau cùng” .
“Thần, cậu tỉnh rồi, người kia có vấn đề gì không?” Tất cả mọi người nhìn tôi tỉnh lại, gật đầu. Ý bảo mọi người trở về phòng rồi hãy nói, tôi nghĩ thiết bị giám thị hẳn là vẫn còn,
chỉ là thay đổi vị trí. Mọi người đi vào cửa đang muốn hỏi tôi, không
cho bọn họ cơ hội mở miệng “Phỉ, chúng ta thật lâu không có đánh cờ rồi, đến chơi 1
