XtGem Forum catalog
Hòe Viên

Hòe Viên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324743

Bình chọn: 8.5.00/10/474 lượt.

m vừa rồi.

Đây là một gia đình ở trong Hòe Viên vài thập niên trước, không biết là theo tập tục nơi nào, khi đó thói quen người trong Hòe Viên chụp lại di ảnh cho người thân sau khi qua đời.

Những di ảnh này cũng không giống loại di ảnh người trước khi chết mỉm cười như chúng ta thường gặp. Mà là sau khi chết nhắm hai mắt lại, mặc quần áo bình thưởng chụp hình giống như là đang ngủ vậy.

Phó Dục Thư cầm lấy tài liệu nhíu mày nhìn, trong đầu suy nghĩ đến một số chuyện. Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gào thê lương của Tiểu Hùng. Phó Dục Thư chợt đứng lên, bỏ tài liệu lên bàn mở cửa chạy nhanh ra ngoài. Trong phòng khách lầu hai chỉ có Tiểu Hùng bị thương nằm trên sàn nhà, cũng không nhìn thấy người hoặc động vật khác.

Phó Dục Thư đi đến ngồi xuống kiểm tra thương tích của Tiểu Hùng. Sau khi xác định chỉ là bị thương ngoài da không có gì đáng ngại, anh lại ngẩng đầu kiểm tra phòng lần nữa phát hiện cách đó không xa cửa sổ mở ra, khung cửa sổ vẫn còn đang lắc lư. Phó Dục Thư không hề nghi ngờ có người đã vào nhà. Anh khóa cửa lầu dưới, người đó phải vào từ nơi cửa sổ này.

Ôm lấy Tiểu Hùng trấn an, Phó Dục Thư đứng dậy đến bên cửa sổ nhìn xuống, bên ngoài không thấy bóng dáng nào chắc là đã sớm chạy mất.

Anh dùng tay để không lấy máy giám sát ra, chỉnh đến đoạn ghi hình bên nhà. Phó Dục Thư tua lại đoạn ghi hình mới vừa rồi, có một camera quay được cảnh tượng mơ hồ. Loáng thoáng có một bóng đen bò lên bò xuống từ trên lầu, cầm trong tay thứ gì đó, nhìn không rõ lắm anh đoán không ra.

Thu lại máy giám sát bỏ vào trong túi, Phó Dục Thư thở dài một hơi chuẩn bị đưa Tiểu Hùng đi khám bác sĩ, sau đó gửi riêng đoạn phim cho Tống Vân.

Tuy nơi này không hề an toàn nhưng Phó Dục Thư cũng không dự định dọn đi, bản thảo đã viết được một nửa, ý truyện càng ngày càng nhiều. Ở đây đối với anh mà nói là tràn ngập sức hấp dẫn. Dĩ nhiên anh cũng không thấy được những người đó thật sự có thể làm gì anh. Có điều là khác với trước đây anh càng thêm cẩn thận, thiết bị an ninh cũng càng thêm bí ẩn. Anh mua vài ống khóa mới, từ ngày đó trở đi bất cứ khi nào ở đâu, bất cứ người có nhà hay không tất cả cửa sổ và cửa chính đều khóa kín. Nhìn từ đằng xa căn nhà lầu bé nhỏ hơi có vẻ tiêu điều xa cách.

Cũng bởi như thế, cơ hội Tưởng Phẩm Nhất nhìn thấy Phó Dục Thư càng ít đi. Cô vốn nghĩ rằng hai người sẽ vẫn sống không liên hệ với nhau như vậy. Cho đến khi anh thật sự gặp chuyện không may hoặc dọn đi. Nhưng không nghĩ đến rất nhanh đã có cơ hội để cô liên lạc với anh.

Một ngày tháng mười, Tưởng Phẩm Nhất ngồi xe buýt về nhà theo thường lệ. Lúc đi ngang qua cây hòe trong Hòe Viên, cô bỗng nghe thấy ở bên kia có ai đang khẽ nói chuyện với nhau. Tiếng nói là một giọng nam mà cô hoàn toàn không nhận ra, nó không thuộc về bất cứ ai trong Hòe Viên mà cô từng nghe. Hắn ta nén giọng đang nói gì đó với một người khác. Cô dựa vào mặt bên kia của thân cây lén nghe trộm, lờ mờ nghe thấy mấy chữ "Giết", "Phó", "Ngu xuẩn". Liên tưởng mấy chữ này lại cùng nhau khiến Tưởng Phẩm Nhất hoảng sợ đổ mồ hôi lạnh cả người.

Tưởng Phẩm Nhất nhìn sắc trời sắp tối, sự bất an trong lòng càng thêm nặng nề. Mọi người đều nói đêm sát nhân trăng mờ gió lớn, bóng đêm buông xuống khiến Tưởng Phẩm Nhất vô cùng thấp thỏm. Tuy cô cũng không liên lạc với Phó Dục Thư nữa, anh cũng không tìm cô, nhưng cuối cùng đây cũng là một mạng người. Anh cũng từng giúp cô, muốn cô thật sự nhìn anh gặp chuyện không may như vậy thì cô thật không cách nào yên tâm.

Lặng lẽ lui bước chân về phía sau rời khỏi cây hòe, Tưởng Phẩm Nhất trốn dưới bóng phía sau một căn nhà lấy điện thoại di động ra, dự định soạn tin nhắn cho Phó Dục Thư. Mặc kệ mới vừa rồi người xa lạ kia nói chuyện với ai, đến cùng hắn ta có phải muốn làm hại Phó Dục Thư hay không. Cô cũng không dám mạo hiểm tiếp tục thờ ơ, nếu là Phó Dục Thư chắc anh cũng sẽ hành động như thế.

Ngón tay bấm bấm trên màn ảnh, soạn ra nội dung lại xóa. Tưởng Phẩm Nhất viết đi viết lại nhiều lần, cũng không biết chọn từ ra sao. Bất đắc dĩ cô dứt khoát bấm số điện thoại của anh. Bây giờ trời đã tối, gia đình ăn cơm sớm sợ rằng cũng đã ăn tối xong rồi. Chắc là anh sắp trở về, nếu không nắm chắc sẽ không kịp nữa.

Điện thoại vang lên thật lâu, tiếng tút tút tút đối lập rõ rệt với tiếng tim đập nhanh chóng của Tưởng Phẩm Nhất. Nó không nhanh không chậm giống như người bên kia điện thoại, thật lâu cũng không ai bắt máy.

Gọi một lần không thông, Tưởng Phẩm Nhất đành phải gọi tiếp. Cho đến khi cô gọi lần thứ ba, Phó Dục Thư mới bắt điện thoại.

"Alo?"

Giọng nam trầm ấm vang lên trong cảnh huyên náo. Tưởng Phẩm Nhất hơi giật mình loáng thoáng nghe thấy tiếng nhạc bên kia, nghĩ đến anh vẫn chưa về nhà, vậy là anh tạm thời an toàn rồi.

Hơi yên tâm, Tưởng Phẩm Nhất lên tiếng giải thích nguyên do mình gọi điện thoại: "Phó tiên sinh, tối nay tốt nhất anh đừng về nhà." Tạm ngừng, rồi nói ngược lại, "Không, trong khoảng thời gian gần đây cũng đừng về nhà, xin mau dọn đi."

Phó Dục Thư đang ở trong KTV, trong phòng vang lên tiếng ca êm tai của các diễn