Chu đã tự mình đến đón em rồi còn gì.”
Hạ Chân Ngọc lúc này mới kịp phản ứng, vội vàng đứng dậy đi ra ngoài, vừa ra ngoài văn phòng đã thấy không ít người chạy xuống dưới tầng, đến khi ra khỏi tòa nhà cô chỉ thấy chiếc Land Rover của Chu Cẩn Vũ đỗ chình ình ở giữa cửa lớn cục bất động sản, toàn bộ xe đỗ chắn ngang cửa, người có thể đi qua nhưng xe thì chắc chắn không lọt.
Lúc này cửa xe mở ra, lái xe Chí Cường đi xuống, người tiếp theo đi xuống là Trưởng phòng Trương, Trưởng phòng Trương đi đến chỗ Cục trưởng Điền nói chuyện, còn Chí Cường lại đi đến chỗ Hạ Chân Ngọc.
Chí Cường đến trước mặt Hạ Chân Ngọc, nói “Hạ tiểu thư, tôi chỉ sợ cô không mang được những hộp quà kia nên đến đây giúp cô mang về.”
Hạ Chân Ngọc hỏi “Chu… Thị trưởng Chu đến rồi sao?”
Chí Cường lắc đầu cười nói “Không, chỉ có Trưởng phòng Trương đến đây cùng tôi thôi, Thị trưởng Chu sao có thể tùy tiện đến đây được.”
Hạ Chân Ngọc cuối cùng cũng thở dài một hơi, ngẫm lại cũng đúng, Chu Cẩn Vũ không thể tùy tiện đến đây được, nhưng nhìn chiếc xe liền nhíu mày nói “Xe của anh đỗ ở cửa lớn như vậy người khác sao đi qua được, anh không phát hiện ra cảnh sát giao thông đã đến rồi sao?”
Chí Cường nghĩ thầm, cảnh sát giao thông chỉ là hỗ trợ duy trì trật tự, chỉ cần xe không đi về phía bọn họ, bọn họ sẽ không quan tâm chiếc xe này đỗ ở chỗ nào đâu! Nhưng anh ta vẫn cười cười nói với Hạ Chân Ngọc “Tôi chỉ nghĩ chỗ này dễ đỗ xe thôi, cũng không cân nhắc nhiều như vậy. Hạ tiểu thư, chúng ta lên văn phòng cô bê đồ xuống đây trước, sau đó sẽ lập tức rời khỏi chỗ này.”
Hạ Chân Ngọc biết người bên cạnh Chu Cẩn Vũ đều không thể coi thường được, đành phải đi trước cùng anh ta vào bê đồ ra mới có thể mau chóng đưa xe ra khỏi đây.
Hạ Chân Ngọc và Chí Cường đi vào trong, bên này Trưởng phòng Trương và Cục trưởng Điền nói chuyện với nhau, Cục trưởng Điền cười nói “Thật lo lắng không đâu, ngài khiến tôi sợ toát cả mồ hôi, Trưởng phòng Trương, ngài cũng không đánh tiếng trước, sao lại dọa chúng tôi thế chứ!”
Trưởng phòng Trương cười một tràng dài, nói “Tôi cũng vừa mở một hội nghị, tiện thể thay mặt Thị trưởng Chu đi một chuyến, không nghĩ nhiều thế, Cục trưởng Điền thông cảm.”
Cục trưởng Điền nói “Trưởng phòng Trương, ngài khách khí quá rồi! Nhưng mà tôi có hơi nhiều chuyện muốn hỏi một câu, chuyện của tiểu Hạ rốt cuộc là sao, ngài có biết không?”
Trưởng phòng Trương cười thần bí, nói “Tôi biết cũng không nhiều, nhưng chắc chắn là không tầm thường, chắc chuyện của Trịnh Việt lần trước có khi bị Thị trưởng Chu bắt gặp, nếu không hắn ta sẽ hành động như vậy sao? Cho nên, mong Cục trưởng Điền hỗ trợ lưu tâm một chút, Thị trưởng Chu tín nhiệm ngài lắm mới đưa người đến chỗ ngài, cũng không nên truyền ra ngoài, Tiểu Hạ còn cần ngài chăm sóc nhiều hơn! Còn nữa, nếu như cấp trên không lên tiếng, Tiểu Hạ làm bất cứ việc gì không ai có quyền tự ý quyết định, điều này ngài nên hiểu rõ!”
Cục trưởng Điền hiểu rõ gật đầu nói “Yên tâm đi, Trưởng phòng Trương đâu cần nói nhiều như vậy? Ngài nói câu đầu tiên tôi đã hiểu rồi!”
Sau đó hai người cười ha ha rảnh rỗi trò chuyện chút ít về những đề tài khác, tiện thể đợi Hạ Chân Ngọc đi ra.
Sau khi Hạ Chân Ngọc ra, cô cũng không nói gì với Trưởng phòng Trương trực tiếp lên xe, Trưởng phòng Trương đành làm vẻ mặt bất đắc dĩ, nói tạm biệt rồi mở cửa tay lái phụ lên xe.
Mãi cho đến khi xe đi khuất, Cục trưởng Điền mới dẫn người về.
Hạ Chân Ngọc ngồi phía sau, nói “Những thứ này tôi đều không nhận được, tìm chỗ nào đó đỗ xe lại, tôi cần xuống xe.”
Trưởng phòng Trương khó xử nói “Tiểu Hạ, cô cũng đừng làm khó tôi và Chí Cường, chúng tôi cũng không có cách nào khác.”
Hạ Chân Ngọc hiểu Trưởng phòng Trương, ông ta chỉ giả vờ khổ sở trước mặt cô. Nhưng thực tế bọn họ cũng chỉ hoàn thành mệnh lệnh của Chu Cẩn Vũ mà thôi.
Đến trước cửa tiểu khu nhà Hạ Chân Ngọc, Chí Cường và Trưởng phòng Trương giúp Hạ Chân Ngọc xách đồ lên tầng, đặt ở trước cửa nhà cô mới rời đi.
Hạ Chân Ngọc mở cửa, vào nhà chỉ nói là một vài đồng sự đi công tác mang về cho, mẹ Hạ liền trách, nói thật sự xài tiền bậy bạ quá, đây đều là đồ quý giá nhưng không cần thiết.
Hạ Chân Ngọc nghe xong cũng không nói gì, để mẹ cô lẩm bẩm thêm một lúc rồi tính sau.
Ngày hôm sau đi làm, cơ quan liền tổ chức hội nghị, Cục trưởng Điền nói về vấn đề kỷ luật lao động, nhiệt tình nói một số chuyện khác sau đó nhấn mạnh trọng điểm mỗi người bình thường đều cần chú ý đến vấn đề ngôn ngữ, hành vi của mình trên phương diện nam nữ, nếu vi phạm sẽ xử lý vô cùng nghiêm khắc.
Hơn nữa trong hội nghị, Cục trưởng Điền còn nêu ví dụ vài người trẻ tuổi trong cơ quan có quan hệ vô cùng mập mờ, mọi người nghe xong đều hiểu chuyện gì đang xảy ra, ý tứ của lãnh đạo rất rõ ràng, tất cả đều vì Hạ Chân Ngọc, phụ nữ có thể thoải mái nhưng đàn ông thì tốt nhất tránh xa ra một chút.
Sau khi hội nghị kết thúc, mọi người đều trở về văn phòng, Trần Oánh phản ứng chậm chạp hỏi “Vừa rồi Cục trưởng Điền đưa ra vài ví dụ có phải nói về Trịnh Việt không, em cảm thấy đúng là như thế.”
Lâm Vi bật cười