Duck hunt
Hôn Miên

Hôn Miên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325352

Bình chọn: 8.00/10/535 lượt.

ệt Lăng. Đây là một nhà hàng sang trọng, tựa như lúc trước bọn họ cùng ăn, khác nhau chính là bây giờ bọn họ thì một người mới mất anh trai, vợ người kia mất tích, vì vậy sắc mặt của cả hai không tốt. Cô yên lặng nhìn người đàn ông này, nếu như không phải hai ngày trước tất cả đã sáng tỏ, cô thế nào cũng không ngờ, người đàn ông này sao có thể làm nhiều đến thế, cô thế nào cũng không hiểu. Tại sao vậy chứ, anh rõ ràng chính là người có ước định với cô từ nhỏ, cô không tìm lầm, cô một mực chờ anh, vậy mà chờ lại có kết cục như thế.

Cô không thể không nghĩ tới, nếu như cô không tìm được người con trai năm ấy, sẽ làm cái gì? Cô là người lý trí, hiểu rõ, có vài người cả đời không gặp được, vì vậy cô tự nói với mình, cô chờ, đến 27 tuổi, nếu như anh không xuất hiện, chính là trời cao nói cho cô biết, đừng đợi, đợi không được nữa, đến lúc đó cô sẽ chọn ai đấy mà cưới, cô sợ đã sớm bỏ lỡ….. Mà kết quả xấu nhất, không phải anh không theo ước định năm đó, chọn kết hôn, cho dù mặt đối mặt với cô, cũng không nhận ra cô. Nhưng bọn họ không phải, bọn họ nhận ra lẫn nhau, hơn nữa một cô gái khác dùng danh nghĩa của cô ở bên cạnh anh… tất cả là thế nào? Cô rõ ràng chính là cô gái có ước định với anh, nhưng anh lại lợi dụng nó, cùng với Thẩm Diệc Đình phản bội, đến gần anh trai cô, tìm ra chứng cớ của anh trai cô, đồng thời dính các loại thế lực sau lưng.

Giờ phút này Giang Thiếu Thành không còn là người con trai có ước định với cô, mà là người sát hại người thân của cô. Anh trai cô phạm tội, cô có thể tiếp nhận chuyện anh bị pháp luật trừng phạt, lại không thể chấp nhận, là do người đàn ông trước mắt này sắp xếp….

Trong truyện cổ tích xưa, phải là hoàng tử gặp công chúa, nhiều năm sau gặp nhau, bọn họ hạnh phúc ở cùng nhau, a, chuyện cổ tích đều lừa người cả. Cô vừa cười, không đúng, truyện cổ tích không gạt, nàng tiên cá chết rồi, cô cho rằng hoàng tử phải yêu nàng tiên cá, nhưng không phải, kết thúc truyện là kết cục buồn….. truyện không lừa người, cô tự lừa mình.

“Từ lúc bắt đầu chính là vì điều này?” Cô nghe được âm thanh của mình, thậm chí có mấy phần thê lương, thì ra còn ôm hi vọng, hi vọng không phải từ lúc bắt đầu, hi vọng người đàn ông này không tuyệt tình như thế.

“Đúng.” Anh trả lời thành thật, rất rõ, không lừa cô.

“Giang Thiếu Thành, anh thật là độc ác.” Khi bọn họ gặp nhau lần nữa thì cô cho rằng duyên phận trời định thì anh lại coi nó là cơ hội, đến gần anh trai cô, hại chết anh ấy… anh thật là độc ác, rất đủ, “Anh đối với em cái gì gọi là ‘tốt’ đều là thiếu sao?”

Anh đối xử với cô rất tốt, cái gì cũng theo cô, cho dù cô không cần, trong lòng cũng vui. Ai không muốn được che chở chăm sóc cưng chiều chứ, nhưng như vậy một lúc lâu, cô mới bắt đầu có phần sợ hãi, cô cho rằng mình thay đổi. Bây giờ mới hiểu rõ, một người có tình cảm với người khác hay không, từ trong ánh mắt cũng thấy được, cô đã nhận ra, lại hi vọng mình nghĩ nhiều, thậm chí còn xem điện thoại của anh,chỉ là muốn chứng minh, tính cách anh là thế…..

Đúng là thế, nhưng anh không gật đầu hay lắc đầu, cho dù sự thật như vậy, đối với cô mà nói, là châm chọc.

“Nếu anh có chút áy náy, cũng sẽ không như vậy với anh em.” Cô nghĩ tới cái gì, hốc mắt đột nhiên đỏ, anh không do dự đối phó với anh trai cô, lại dùng cách đấy bảo vệ anh trai Thẩm Tâm Duy, người đàn ông này thật là ác độc, “Giang Thiếu Thành, tôi hận anh.”

Trong mắt cô không còn phần ái mộ, người đàn ông này sắp biến mất khỏi đời cô.

“Tôi biết.” Anh đã biết sớm sẽ có kết cục này, “Thật xin lỗi, những lời này không phải nói với chuyện của anh em, chỉ là đối với em.”

Chuyện Lương Huy, anh không cho là mình sai, chỗ sai duy nhất, là lôi cô vào. Cô vô tội, nhưng anh vẫn làm, anh phụ bạc cô hai lần, một lần anh lựa chọn cưới người khác, không đợi cô, một lần khi cô xuất hiện bên cạnh thì anh chọn lợi dụng cô….

“Lời xin lỗi của anh, dỗi trá cỡ nào, hẳn là cảm thấy thiếu nợ tôi, cũng sẽ không đối với tôi như thế…. Giang Thiếu Thành, anh mãi thiếu nợ tôi.”

“Tôi biết rõ.”

“Vậy anh lấy cái gì để trả.”

“Chưa chuẩn bị.” Mặt anh trắng bệch cười, “Nếu còn không rõ, vậy thì không trả…. Xin lỗi.” Trước kia anh thuận theo cô, là vì cô ở bên cạnh anh, anh cảm thấy có lỗi với cô thật. Một khi cô cách xa, anh không biết làm gì để bù đắp, đã thiếu rồi, đã phụ rồi, không cho phép anh đền bù gì, anh chính là một người ích kỉ như thế. Khi anh quyết định cưới Thẩm Tâm Duy, anh biết chỉ có thể thiếu, do chính bản thân anh lựa chọn, kết quả do anh gánh.

“A…. quả nhiên chính là tác phong của anh.” Cô không cảm thấy bất ngờ, “Cho nên, báo ứng tới anh, không phải sao?”

Cô không cười, không giễu cợt, lại nhìn tay anh siết chặt, hằn cả mạch máu lên, cô thấy rõ như vậy…..

“Cô ấy ở đâu?” Anh nhìn cô, “Em muốn cái gì?”

“Đây mới là nguyên nhân anh tới gặp tôi đi!” Cho dù cô biết Thẩm Tâm Duy ở đâu, có lẽ đang đánh cược, anh đánh cược cô biết Thẩm Tâm Duy ở đâu, “Không biết…. tôi không biết vợ của anh ở đâu.”

Cô đứng dậy, rời đi, người đàn ông không yêu mình còn lợi dụng, không cần phải dành tình cảm gì cho