on có sao không?" Nhìn đứa bé té ở trong ngực Mạc
Thiển Thiến, Phục Linh lập tức tiến lên ôm lấy cậu, Mạnh thiếu gia vừa
mở mắt, đã nhìn thấy mẹ xinh đẹp thiện lương đáng yêu đứng ở trước mặt
của mình, đôi tay ôm thân thể của mình, lập tức cảm thấy cho tới bây giờ cũng chưa từng có ấm áp như vậy, liền ôm lấy cô: "Mẹ, con nhớ mẹ muốn
chết."
Nghe những lời của Mạnh thiếu gia này, Phục Linh cảm thấy
rất vui mừng, rõ ràng cậu còn là một đứa bé năm tuổi, rõ ràng phải nằm
rạp khóc lớn ở trong lòng cô sau cảnh ngộ nguy hiểm, mà lúc này đây cậu
chỉ vui mừng nhào vào trong ngực của cô.
Nói cho cô biết, Mạnh đại thiếu gia cậu rất nhớ cô.
Mục đích, cho tới bây giờ cô đều biết, từ nhỏ Mạnh thiếu gia đã là một đứa bé lập chí không để cho mẹ lo lắng.
"Mạnh. . . . . . Con bé. . . . . ." Nhìn con dâu xa cách năm năm, chỉ một
thoáng nước mắt của Mạc Thiển Thiến liền rơi xuống, bà cảm thấy trong
lòng hết sức đau lòng, vô số ngày áy náy, đau lòng, cảm giác hành hạ khó bề phân biệt mà đến, tiêu diệt một chút ý định tốt đẹp cuối cùng của
bà.
Vậy mà hôm nay, bà cảm thấy hình như trong lòng được người
rót ấm áp vào, cả trái tim cũng ấm áp, cũng không có bất kỳ một chút ý
lạnh nào.
Bà mất đi người đàn ông bà yêu.
Nhưng bà có con trai, có con dâu, còn có cháu trai bảo bối mà bà mong nhiều năm.
Như vậy không phải rất tốt sao?
Đúng, xác thực đã rất khá, đến hôm nay lqd, thật ra thì hy vọng xa vời của bà cũng lớn như vậy, cũng không có mạnh mẽ theo đuổi tình yêu như lúc tuổi còn trẻ, người đến chết chôn xuống một bãi đất, còn không bằng khiến
cho khi còn sống mình khá hơn một chút?
"Mẹ." Đồng Trác Khiêm gọi một tiếng, cũng lập tức tiến lên đỡ Mạc Thiển Thiến dậy, nhìn hai mắt
mẹ mình đẫm lệ, không còn dáng vẻ nụ cười lan tràn như lúc trước, anh đã cảm thấy trong lòng không phải tư vị gì.
Từ khi nhỏ, quan hệ của anh và cha cũng không giống như cha con, càng giống như quan hệ cấp
trên và cấp dưới, mỗi khi ông bảo anh làm một chuyện, đều là ra lệnh.
Mà anh cũng coi như thực hiện mệnh lệnh.
Mà mỗi lần sau khi trở lại nhà họ Đồng, xem vết thương cho anh băng bó cho anh nấu cơm cho anh đều là mẹ, anh không có cách nào có thể nhìn mẹ
mình chịu khổ.
Anh ôm lấy mẹ mình, chỉ vào Phục Linh ôm Tranh
Tranh nói: "Đó là Phục Linh, cô ấy không chết, trong tay cô ấy chính là
đứa bé kia, gọi là Tranh Tranh, là cháu nội của mẹ, con trai của con."
Trong phút chốc, nước mắt của Mạc Thiển Thiến giống như tuôn ra, đôi mắt bà
đẫm lệ, trong miệng vẫn nói không rõ ràng: "Mẹ biết rõ, mẹ đều biết. . . . . ."
Nhìn một màn này, Lang Phàm cảm thấy trong lòng có chút đau đớn.
Người nhà đoàn tụ hài hòa cỡ nào, ở trong đó, bà chỉ là một người ngoài mà
thôi, không có quyền nói chuyện, Mông Kính ở bên cạnh bà nắm bả vai của
bà, để cho bà có thể yên tâm dựa vào xuống.
Mặc dù đau lòng, chỉ
là Lang Phàm biết đây là bà nên được, cho dù nhiều năm trước bà cho rằng con gái mình chết rồi, mà vẫn đi theo bước chân Mạc Sâm đã đi qua năm
đó, sau đó trở lại chỗ gặp nhau.
Trong thời gian nhiều năm như
vậy, bà thật lqd sự không ngờ con gái của mình còn sống, đầy trong lòng
tràn đều là đau thương và tuyệt vọng khi chồng mất.
Mà duy nhất có , chỉ là mấy năm trước đó, Thiệu Đình hình đến đấy gửi cho bà mà thôi.
"Tiểu Kính, chúng ta đi thôi."
Không được, cứ mặc cho bà đi thôi.
"Được." Mông Kính bình tĩnh đáp lại, nặng nề nắm bả vai của bà rời đi, giống như trở về nhà người yêu.
Đồng Trác Khiêm nhìn bóng dáng Lang Phàm rời đi, không chút hoang mang nói: "Đó là người phụ nữ đưa dung dịch nguyên chất tới."
Phục Linh khiếp sợ quay đầu lại: "Anh nói cái gì?"
Cô suy nghĩ tỉ mỉ một lần, đột nhiên sau đó để Tranh Tranh xuống, đi tới
trước mặt Lang Phàm, nhìn khuôn mặt không kém mình bao nhiêu, cô lại
không biết nên nói những gì, mà Lang Phàm cũng hơi sững sờ nhìn cô.
Một đôi mẹ con xa cách nhau hơn hai mươi năm, lần đầu tiên gặp mặt, lại dưới tình huống không tiếng động như vậy.
"Cha tôi muốn gặp bà."
"Cha con là Mạnh Thiệu Đình sao?"
"Vâng."
Lang Phàm cười cười: "Thân thể ông ấy lqd rất nhanh sẽ tốt hơn, mẹ cũng
không đi được, con bảo trọng, mẹ đi đây." Dứt lời, xoay người muốn rời
khỏi.
"Này, dì."
Lang Phàm không quay đầu lại, nếu như cẩn thận nhìn, lại phát hiện bóng dáng của bà run rẩy một chút.
"Làm sao lại đi? Thôi, Đồng Trác Khiêm, chúng ta cũng đi thôi."
"Hôm nay ai cũng không đi được." Giọng nói trầm thấp truyền đến trong nháy
mắt, Lang Phàm và Mông Kính đồng thời dừng bước chân lại, quay người
lại, nhìn Đồng Hoa Triệu cách đó không xa.
Ông ta mặc quân trang
màu xanh lá cành tùng, quân đội đi theo ở đằng sau, người người cầm súng đạn thật trong tay, Mắt lạnh của Đồng Hoa Triệu nhíu lại, nhìn một nhóm người Mạnh Phục Linh bên trái còn có đoàn người Lang Phàm bên phải,
khóe môi hơi nâng lên.
"A Thiến, bà thật sự không nghe lời." Câu nói đầu tiên của ông ta trầm thấp khàn khàn, là nói với Mạc Thiển Thiến.
Đây không phải là lần đầu tiên Mạc Thiển Thiến nghe được Đồng Hoa Triệu nói chuyện kiểu như vậy, năm năm trước chín