Hồng Nhan

Hồng Nhan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328112

Bình chọn: 7.5.00/10/811 lượt.

Ta chẳng cần anh hùng thanh danh

Chỉ cầu đổi được nụ cười hồng nhan

Nếu như còn có thể luân hồi

Nguyện kiếp sau làm thân trâu ngựa

Cũng phải cùng nàng góc bể chân trời.” (1)

—————————————————————————————————-

(**)trích từ Ngã dụng sở hữu báo đáp ái

(1) Đây là bài Hồng nhan do Hồ Ngạn Bân thể hiện

Thanh phong kiếm dẫn lối, ta tương phùng giữa một trời hoa rơi

Nụ cười của mỹ nhân chỉ dành cho đấng anh hùng

Minh nguyện đao có hiểu mộng nhân gian

Hồng trần phù hoa một kiếp rồi sẽ là hư vô (*)

Ngũ hoàng tử uống rượu độc tự sát, Mã tướng quân vượt ngục nên lính canh buộc phải tiền trảm hậu tấu. Vụ án rơi vào bế tắc. Vũ Tuyên đế chỉ trong vài ngày đã già đi cả chục tuổi.

Những người có thể kế thừa hoàng vị ngày một ít, hầu hết đều chết không rõ ràng. Ai dám bảo sinh ra trong nhà đế vương là phúc.

Phe phái trong triều lại lần nữa phân chia. Những ai từng ủng hộ Lãnh quý phi và Ngũ hoàng tử nay nhanh chóng chuyển sang Nhị hoàng tử và Lục hoàng tử. Cơn đại địa chấn làm rung chuyển cả Diệm quốc sắp bắt đầu.

———————————————————————-

Tháng 12, tuyết rơi lất phất làm cho bầu không khí càng trở nên lạnh lẽo. Đoàn xe ngựa tiến vào khu rừng âm u, không ngờ đến hiểm nguy trước mặt.

Một nhóm người mặc áo đen lao vào tấn công đoàn xe của Hàn Băng cung. Tế Tuyết vén tấm rèm che lên, kinh hãi nhìn trận huyết chiến bên ngoài. Cận vệ cùng những kẻ áo đen giao chiến quyết liệt. Máu tươi nhuộm đỏ cả lớp tuyết trắng.

Tiêu Phàm ôm nàng nhảy lên ngựa, phi nước đại về phía trước.

- Khỉ thật! Đáng lẽ ta phải sớm đoán ra Lãnh Tố Yên sẽ cho người mai phục.

Nàng nhìn cánh tay áo ướt đẫm máu của hắn thì lo lắng hỏi:

- Ngươi ổn không?

- Ta không sao! –Hắn đáp qua loa, trúng một kiếm của Liêu Du, không sao mới là lạ. Lần này Lãnh Tố Yên đã lâm vào đường cùng, bà ta phái toàn bộ cao thủ đến là quyết lấy mạng Tế Tuyết.

Kẻ thù đã bám sát phía sau, Tiêu Phàm bất đắc dĩ dừng lại, nhảy xuống ngựa. Hắn thì thầm vào tai nàng: “Tới Mai Hồng Viện ở Mộc thành phía trước, nói tên của ta sẽ có người giúp ngươi!”

- Không! –Nàng nắm lấy tay hắn. –Tiêu Phàm, ngươi vì sao hết lần này đến lần khác vì ta mạo hiểm như vậy? Ngươi không nợ gì ta cả, không cần chết vì ta. Nếu không thể cùng thoát thì ngươi chạy một mình đi!

Hắn dịu dàng vuốt má nàng.

- Đồ ngốc, ta nợ ngươi hay không ngươi biết được sao! Yên tâm đi, ta sẽ tới đó tìm ngươi.

Đám người mặc đồ đen toàn là cao thủ. Cả đội cận vệ còn đánh không lại thì một mình hắn làm sao chống đỡ nổi. Nàng không muốn có thêm lời hẹn kiếp sau nào nữa, nếu phải chết thì người nên chết là nàng.

Cứ như đọc được ý nghĩ của Tế Tuyết, Tiêu Phàm đột ngột quất mạnh vào mông ngựa, con ngựa bị đau liền lồng lên, phi điên cuồng về phía trước. Bóng áo trắng nhanh chóng mất hút trong rừng cây.

- Con ngựa chết tiệt, có dừng lại hay không? Dừng lại, mau dừng lại! –Tế Tuyết giận dữ tìm cách ghìm cương ngựa nhưng con ngựa vẫn chạy như bay, đến cổng Mộc thành mới chịu dừng lại.

Nàng quay đầu nhìn đoạn đường vừa đi. Tiêu Phàm giờ này hẳn đã giao đấu với bọn người áo đen. Nàng không biết võ công, trở lại chỉ tăng thêm gánh nặng cho hắn. Hắn muốn nàng đến Mai Hồng Viện tức là ở đó có người giúp được.

Nghĩ thế nàng lập tức vào thành. Đây không phải là lần đầu tiên Tế Tuyết đến Mộc thành nhưng những lần trước đều có người dẫn đường, nàng chưa bao giờ phải tự tìm phương hướng.

- Này, ngươi có biết Mai Hồng Viện ở đâu không? –Nàng hỏi một ông lão bán bánh bao.

Ông già ngước lên, thấy thiếu niên cưỡi ngựa một thân y phục sang trọng, dung mạo tinh xảo như vẽ, cả người toát ra khí chất cao quý thì biết ngay thân phận không tầm thường.

- Công tử, Mai Hồng Viện nằm ở ngã tư phía trước.

Tế Tuyết gật đầu tỏ ý đã hiểu rồi rút trong tay áo một tờ ngân phiếu năm trăm lượng đưa cho ông lão.

- Cho ngươi!

Cả đời bán bánh bao cũng không kiếm nổi 500 lượng, nay chỉ cần chỉ đường cũng có món tiền lớn như thế, ông già há hốc miệng kinh ngạc, tự nhủ thầm tổ tiên hiển linh, giúp ông có tiền mua thuốc cứu đứa cháu đang bệnh nặng.

Tế Tuyết dừng ngựa trước kĩ viện ở ngã tư, đọc thấy tấm biển đề “Mai Hồng Viện” thì vội vã chạy vào, va phải một cô gái từ trong bước ra.

- Này, ngươi không có mắt à? –Cô gái xoa xoa bả vai bị đau, lớn tiếng quát nạt.

Nàng nhìn cô gái ăn mặc trông rất giống người trong giang hồ, mày hơi nhíu lại rồi bỏ đi, không buồn để ý.

- Tiểu tử kia, ngươi bị mù câm điếc hả, ta đang nói chuyện với ngươi đó!

Tế Tuyết bước đến chỗ tên gác cửa, hoàn toàn không để cô gái kia vào mắt. Nàng phải nhanh chóng tìm người cứu Tiêu Phàm.

- Tiêu Phàm bảo ta đến đây tìm người giúp đỡ.

Tên gác cửa cung kính nói:

- Công tử, mời theo tiểu nhân!

Hắn dẫn nàng đi vòng qua cánh cổng khác. Cô gái lúc nãy đột nhiên nhảy ra chắn đường.

- Xú tiểu tử, va phải ta mà không xin lỗi thì đừng hòng đi!

Tế Tuyết mất hết kiên nhẫn, đôi mắt xám lạnh lùng nhìn thẳng vào cặp mắt to tròn ương ngạnh của cô gái.

- Tránh đường!

- Không tránh!

Nàng cố kìm nén tức giận, hòa nhã nó


Insane