âu trong trí nhớ.
Ta từng có lần dưới ánh trăng hỏi hắn, nghĩ ta là người như thế nào.
Hắn nói, không biết.
Ta nghĩ hắn căn bản chưa từng chăm chú quan sát ta.
Chúng ta phần lớn thời gian cũng không nói gì nhiều, thỉnh thoảng ta
tâm sự chuyện thế gian, hắn lại nói chuyện giáo lý nhà Phật. Kỳ thực
những điều hắn nói, ta chỉ hiểu một nửa, hoặc có lẽ là nghe vào phân
nửa.
Đêm đó mưa tuyết càng lúc càng lớn dần, ta đứng ở cửa đợi đã lâu mà
không thấy hắn tới. Trong lòng thầm nghĩ thời tiết xấu như vậy, lại
không có trăng soi rõ đường, hắn có lẽ sẽ không tới. Đang muốn xoay
người đã thấy xa xa thấp thoáng ánh đèn sáng lay động trong gió, mỗi lúc một gần, hắn đã tới.
Bó củi trên lưng hắn phủ đầy tuyết trắng, quai giỏ đè nặng vào vai áo, ta đưa tay gạt tuyết, lại muốn kéo hắn vào nhà.
“Không cần, tối nay làm xong sớm, ta sẽ nhanh quay lại”.
Hắn bên hông không có mang theo ống trúc.
Ta gật đầu, không muốn nói nhiều.
Trên bờ ruộng đều là băng tuyết, vừa ướt lại trơn, hắn đi vài bước
liền quay lại nói: “Ngươi trở về đi, ta tự mình làm là được rồi”.
Ta đứng bên cạnh lắc đầu, cất bước đi tới, nhưng không đứng vững liền ngã sấp xuống mặt ruộng, lập tức cả người đều là ướt sũng.
Hắn nhất thời kinh ngạc, vội vàng đi xuống đỡ ta đứng dậy, tay hắn
đụng tới ta có phần run rẩy, ta biết tăng nhân không thể gần nữ sắc,
nhưng hắn cuối cùng cũng vứt bỏ những quy tắc này.
Ta đứng trong gió lạnh, cả người rét run, hắn cởi áo khoác dày đưa ta, nói: “Ngươi mau trở về đi”.
Mái tóc ta bay loạn trong gió, “Ta không muốn về”.
“Thân thể ngươi sẽ chịu không nổi”.
“Ngươi hiện giờ quần áo mỏng manh, có khác gì đâu?”
Hắn cúi đầu thở dài, “Sao lại có người cứng đầu như ngươi vậy?”
“Ngươi cũng vậy thôi”.
Hắn liếc mắt nhìn ta, cầm lấy cánh tay ta lôi đi phía trước, ta vài lần muốn nắm lấy tay hắn, nhưng đều cảm thấy bị tách ra.
Hắn không hiểu, kỳ thực ta chỉ là muốn ở cùng hắn mà thôi.
Lúc này hắn tốc độ rất nhanh, khi trở về, đôi môi đã trở nên thâm tím.
Ta nghĩ hắn lôi kéo ta mau đi nhanh, nhưng hắn lại đi sang một hướng
khác, đó là một túp lều tranh nhỏ rách nát, hắn đẩy cánh cửa gỗ đã hỏng
ra, vẫy tay gọi ta vào.
Bất chợt ta nhớ lại khi còn là Hoài Cơ công chúa, còn hoài nghi chuyện không hợp lễ giáo như vậy liệu có dám làm hay không.
Hắn ngồi xuống nhóm lên đống lửa, rồi ra hiệu cho ta đến gần, sau đó từ trong ngực lấy ra một ống trúc.
Có lẽ, người sống được trên đời chẳng qua chỉ vì một mảnh ấm áp mà thôi.
“Ngươi đã bao giờ muốn hoàn tục chưa?”
Hắn cười cười, “Không có”.
“Uhm”, ta dừng một lúc lâu, “Vậy vì sao xuất gia?”
“Không có gì, chỉ là trầm mê với Phật”.
Hóa ra ta suy nghĩ quá phức tạp rồi.
Hắn đột nhiên quay sang, đôi mắt long lanh sáng như có ngọn lửa, “Ngươi là người ở kinh đô”.
“Sao ngươi biết?”
“Giọng nói. Trong chùa chúng ta không hề ít người từ kinh thành”.
Ta cười cười, lại nói: “Ngươi thì sao? Người ở nơi nào?”
Hắn cười nhẹ, “Ta đã từng ở kinh đô một thời gian, nhưng cũng không tính là người kinh đô”.
Ta không ngờ một người cứng nhắc như hắn lại nhiều miệng lưỡi như vậy, một lúc không nhịn được bật cười.
“Ngươi đang cười”, giọng nói hắn vẫn bình tĩnh như trước, “Cười rộ lên rất đẹp”.
Ta sửng sốt, khóe miệng cong lên, “Một nhà sư nói điều này với một cô nương không sợ phạm phải điều tối kị của Phật gia sao?”
Hắn nhìn ngọn lửa, “Cho nên ta chỉ nói một lần này”.
Hắn chung quy vẫn là không nói lời tùy tiện.
Ta cùng hắn lại quay về đống lửa đem quần áo sấy khô, cũng không nói thêm gì nữa.
Ta lén nhìn mặt hắn, một vài lần nghĩ hắn đang nhìn ta, cuối cùng nhận ra hắn chỉ chăm chú nhìn ngọn lửa đang cháy rực.
“Uống xong rồi?”
Hắn đứng dậy phủi phủi áo choàng, ta biết, hắn phải đi rồi.
Ta uống vội vàng phân nửa nước trà trong ống trúc, “Vội vã trở về sao?”
Hắn không trả lời, đi tới bên cửa sổ rách nát, đột nhiên cao giọng nói, “Thí chủ, bên ngoài gió lớn, vào đây sưởi ấm đi”.
Vừa ngoảnh lại đã thấy bên ngoài một thanh kiếm đâm tới, kề sát dưới cằm hắn.
Thanh kiếm bất động, hắn cũng không động, “Là bằng hữu của ngươi”.
Ta đứng dậy, liền nhìn thấy một gương mặt cực kì phẫn nộ, là Sùng.
Ta tự hỏi hắn đi theo ta từ lúc nào, hôm nay, cả mấy ngày trước đây, hay một tháng nay đều là như vậy?
Ta giận.
“Mau thu kiếm lại! Hắn là bằng hữu của ta!”
“Ngươi đi ra, ta sẽ thu kiếm”. Sùng nói, tiếng nói lạnh lùng lạ thường.
“Ngươi dám nói như vậy với ta?”
Hắn thay đổi thái độ, thở dài nói: “Ngươi đêm nào cũng ra ngoài,
không thấy mệt sao? Hắn tuy là một tăng nhân, nhưng cũng là một nam tử,
ngươi … sao có thể làm vậy?”
Ta đi lên trước giữ lấy mũi kiếm, tức giận nói: “Ta bảo ngươi thu kiếm!”
Xuyên qua khung cửa sổ đã hư hỏng ta nhìn thấy rõ ánh mắt không hề
vui vẻ của hắn, kiếm đã bị ta đẩy đến cong sang một phía, là ta kiên trì không lùi, hắn mới dừng tay.
Sùng lui lại sau vài bước, nói: “Nhanh về nhà đi, tuyết rơi nhiều hơn rồi”.
Ta nhất thời xấu hổ, nghĩ ngợi mãi mới dợm bước đi, đi tới trước cửa
quay đầu lại, Hư Hoa vẫn đứng cạnh cửa sổ nhìn bên ngoài, vẫn không nhúc nhích.