Pair of Vintage Old School Fru
Huấn Luyện Cha Phúc Hắc

Huấn Luyện Cha Phúc Hắc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323853

Bình chọn: 7.5.00/10/385 lượt.

Chương đột nhiên hỏi câu này, làm Hoàng Thượng Dung sửng sốt, không hiểu được sao đột nhiên ông lại nói như vậy.

Nhưng ánh mắt ông đột nhiên hiện ra một chút gian xảo, khóe miệng nhếch lên vô cùng quỷ dị, khiến cô sững người, cô thề, chắc chắn cô đã gặp cái biểu cảm này ở đâu đó rồi!

“Ở Hàn Quốc, nếu một ông chủ lớn dưới gối không có con trai, chỉ có con gái, mà không hi vọng giang sơn mình tự tay dựng nên phải chắp tay nhường cho người khác, sẽ tìm một người con rể, rồi để con rể thừa kế gia nghiệp, tôi thấy cách này rất hay, cô thấy thế nào?”

“Cái này… Nghe không tệ.” Dù sao thì cũng vẫn là của mình.

“Nếu như tôi huấn luyện con dâu thành giỏi hơn cả con trai, vậy cũng không phải là không thể đúng không?”

“A?” Hoàng Thượng Dung không biết phải phản ứng thế nào, nhất là với kiểu cười trộm thấy gậy ông đã đập lưng ông của Từ Ánh Chương.

Tuy rằng trực giác mách bảo có điều bất thường, cô cũng không thể hiểu nổi bất thường chỗ nào? “Xét về lý thì cũng không phải là không được…”

“Được!” Mắt ông sáng lên. “Tôi rất đánh giá cao cô, giám đốc Hoàng, quý tiếp theo đơn đặt hàng của Khải Thạc giao cho cô phụ trách, công ty này là khách hàng cũ của chúng ta, tôi và chủ tịch bên họ là bạn bè lâu năm, cô đừng để tôi thất vọng.”

Giao một nhiệm vụ quan trọng như thế cho cô? Hoàng Thượng Dung vừa mừng vừa lo, thương lượng với Khải Thạc luôn là chính tổng giám đốc thực hiện, vì hai bên không chỉ là tri kỉ lâu năm, mà họ còn là khách hàng lớn công ty coi trọng, giờ ông lại giao nhiệm vụ quan trọng như thế cho cô là có ý gì? Cô đã được chọn làm hạt giống cho hội đồng quản trị sao?

“Nếu cô cần bất cứ tài liệu gì, chỉ cẩn nói với trợ lý Kha, cậu ấy sẽ giúp cô hết sức có thể.”

“Vâng, cảm ơn tổng giám đốc, tôi nhất định sẽ dốc hết sức.”

Ha ha, ông biết là cô sẽ mà.

“Dốc hết sức là tốt, nhưng cũng phải giao một ít việc cho Hách Quân làm, đừng để nó suốt ngày nhàn rỗi.”

“A?” Sao đột nhiên lại nhắc đến hắn?

“Ý của tôi là,” Từ Ánh Chương suýt nữa thì lộ hết cả bài, vội vàng ho nhẹ hai tiếng, “Giám đốc Từ đã làm việc cùng cô ở Cạnh Tường, bên đó thành tích không ngừng tăng, doanh thu gần áp đảo tổng công ty rồi, lần trước cậu ấy xin tôi được quay về tổng công ty, tôi thấy cậu ấy là một nhân tài, hai người hợp tác rất tốt, cho nên cùng nhau cố gắng nhé.”

“Ý của chủ tịch là…”

“Tháng sau, tôi sẽ đưa cậu ấy về tổng công ty, trước cậu ấy sẽ hỗ trợ bên phó tổng giám đốc, nếu cô có chỗ nào cần người giúp, có thể gọi cậu ấy hỗ trợ.”

Tuy rằng vẫn thấy kì quái thế nào đó, Hách Quân không tính là nhân viên quèn, có điều bị tổng giám đốc điểm danh trực tiếp như thế, không phải có nghĩa là Từ Hách Quân đã tạo được ấn tượng nào đó với ông già này sao?

“Chủ tịch biết Từ Hách Quân?”

“… Hai người đều là một trong số những nhân viên giỏi nhất, sao tôi lại không biết?”

(dipM : ông cụ đương nghĩ “nó là chính tôi đẻ ra tôi nuôi lớn, sao tôi lại không biết?”)

Mặc dù còn một bụng nghi vấn, nhưng cô cũng không phải loại người thích soi mói đời tư người khác, tổng giám đốc bằng lòng chia sẽ chuyện con trai mình với cô, cô đã thấy ăn không tiêu rồi, dù sao ông ấy cũng không giống kiểu người nhiều chuyện.

“Được rồi, không phải chiều cô phải họp sao? Đi làm việc đi!”

Đuổi người giờ à? Hoàng Thượng Dung cầu còn không được. “Vâng.”

Đi thang máy về tầng tám, dọc đường cửa vừa mở ra, vừa vặn gặp phó tổng giám đốc vào cùng thang máy, cô lịch sự gật đầu chào hắn,

Tương Húc Hoa thấy cô, cũng mỉm cười lại – một nụ cười rất kì quái.

Anh ta và tổng giám đốc sao đều có gì kì lạ vậy? Hoàng Thượng Dung buồn bực.

Thang máy đến tầng tám, cửa vừa mở, cô liền đi ra.

“Các cậu xem kìa, phó tổng giám đốc đấy.” Nữ đồng nghiệp A mắt sắc liếc đại nhân vật trong thang máy, vui vẻ hô khẽ.

“Các cậu có thấy phó tổng giám đốc rất đẹp trai không?” Nữ đồng nghiệp B hai mắt đầy trái tim nhìn chăm chăm, đến tận khi thang máy đóng cửa lại rồi mới quay ra nói chuyện.

“Đúng vậy, anh ấy là người đàn ông độc thân hoàng kim số một công ty đấy!” Nữ đồng nghiệp C phụ họa.

“Có tiền lại còn đẹp trai, còn là cháu họ ngoại của tổng giám đốc, nghe nói đến giờ anh ấy còn chưa có bạn gái.”

“Tổng giám đốc không phải cũng có con trai sao?”

“Ai nha! Căn bản chưa ai gặp anh ấy bao giờ! Học ở Anh bao nhiêu năm, tốt nghiệp xong, nghe đâu đã làm cho bộ phận nước ngoài rồi, chỉ có mấy cán bộ cấp nguyên lão mới biết thôi.”

“Đó mới là độc thân hoàng kim chứ!”

“Không biết anh ấy có bạn gái chưa?” Ực – nuốt nước bọt.

“Quá xa mà! Không chừng người ta ở Anh đã có bạn gái người Tây rồi, còn đến lượt cậu à?”

“Tây già nhanh lắm, không chừng chẳng bao lâu anh ấy thay lòng đổi dạ về Đài Loan tìm bạn gái đấy!”

“Vậy cậu còn không cố gắng đi?”

“Không được đâu! Tớ đã hai lăm rồi, cậu không lẽ không biết người có tiền như họ, thích nhất các em trẻ cơ.”

“Hơn nữa còn càng trẻ càng tốt ý!”

“Anh ấy bao tuổi rồi?”

“Chưa đến ba mươi đâu!”

Trẻ quá! Cả phòng làm việc ồ lên, tổng giám đốc tuy đã năm sáu mươi tuổi, nhưng nhìn khí độ và tướng mạo toát ra từ ông, con trai hẳn là không kém, đấy là chưa