g, trung bình mỗi nửa tháng đến trường
học một lần, nhưng tần suất này lại bởi vì sự xuất hiện của Đa Đa mà bị
đánh vỡ.
Đa Đa vốn tên là Mễ Đa, là
con gái người bạn thân cha Tả Nhất. Lần đầu tiên hai người gặp mặt là
trong một buổi tiệc rượu, Tả Nhất ngồi bên cạnh Đa Đa, vốn đang chuyên
chú vào trò chơi PSP, nhưng bộ dáng ăn uống của Đa Đa quả thật quá kinh
người.
Đương nhiên, đứa nhỏ này cũng
còn biết thục nữ, ăn cơm vẫn là cái miệng nhỏ nhắn nhóp nhép, tuy rằng
cho vào miệng ít nhưng tần suất cùng tốc độ không tài nào đếm xuể — từ
khi ngồi vào bàn cái miệng chưa từng dừng lại dù một giây.
Vốn chỉ là một cửa ải vô cùng đơn giản trong game thế mà làm sao cũng không qua được, Tả Nhất bắt đầu tìm kiếm nguyên nhân bên ngoài, quay đầu nói
với Mễ Đa đang dùng cái miệng anh đào nhỏ nhắn của mình cắn bánh chẻo
tôm: “Cô ăn ít chút sẽ chết sao?”
Vốn nghĩ Mễ Đa sẽ dừng lại, hoặc trả lời một cách mỉa mai, hoặc là yên lặng khóc, nhưng Tả Nhất tuyệt đối không dự đoán được hắn sẽ nghe thấy một
câu như vậy: “Uhm, tuyệt đối sẽ chết.”
Trong giọng nói hoàn toàn không có tức giận, ngược lại có loại vui mừng khi
rốt cục cũng có người hiểu mình. Mà giọng nói kia ngọt ngào mềm mại,
giống bánh trôi, nghe vào tai kẻ khác đều mềm nhũn.
Vì thế, hắn cứ thế chú ý đến cô gái nhỏ có cái tên Mễ Đa, thường gọi là Đa Đa này.
May mắn chính là, Đa Đa cũng học trong trường này, hai người thường xuyên
gặp mặt, thường xuyên qua lại, cũng không biết như thế nào cảm giác thân thương trổi dậy. Ở giai đoạn hormone thanh xuân kích thích, hai người
kết giao.
Đa Đa yêu nhất chính là ăn
uống, ăn không ngừng nghỉ, cho dù lúc lên lớp thầy giáo xoay lưng viết
bảng cô sẽ móc đồ ăn vặt ra nhét vào miệng mình. Vì thế, Tả Nhất mỗi
ngày không ngừng chạy ra các tiệm tạp hoá trước cổng trường, bổ sung
lương thực cho cô.
Nhưng sau một đoạn thời gian Tả Nhất cùng Đa Đa kết giao, cảm giác quá bình thản. Hắn
thích đến quán bar, mà nàng thì thích đến thư viện, hắn nhân nhượng
nàng, nhưng dần dà có chút không quen. Hơn nữa vào thời điểm đó có một
tiểu học muội xinh đẹp chủ động theo đuổi hắn, Tả Nhất nhất thời không
cầm trụ được, liền chia tay với Đa Đa, xoay qua quen tiểu học muội.
Chia tay phát sinh trước sân trường, trong một buổi tối tự học ngày nào đó,
Tả Nhất nói dứt khoát với Đa Đa: “Chúng ta chia tay đi.”
Ngoài ý muốn chính là, Đa Đa đáp ứng rất sảng khoái.
Không thể không nói, Tả Nhất đã lén thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng sau này cùng tiểu học muội bên nhau, Tả Nhất cảm giác bản thân mình
cũng không vui vẻ, luôn cảm thấy hai người bên nhau cũng chẳng có gì để
nói. Đang định chia tay tiểu học muội thì tiểu học muội giành lên tiếng
trước, bỏ hắn theo một cậu bạn khác.
Tả Nhất cảm thấy đây đúng là báo ứng, nhưng lại không để ở trong lòng,
người hắn để trong lòng chính là cô gái mỗi ngày không ngừng miệng ăn
kia.
Có lẽ mất đi rồi mới biết quý
trọng, Tả Nhất phát giác cái loại bình thản khi bên cạnh Đa Đa chính là
một phương thuốc hay kiềm chế tính nông nổi của hắn.
Đương nhiên rất muốn cùng Đa Đa hợp lại, nhưng lại sợ hãi bị cự tuyệt, chỉ có thể mỗi ngày ở một góc bí mật gần đó quan sát động tĩnh của nàng, thậm
chí còn vô tình biến thành kẻ cuồng theo dõi.
Cây kim trong bọc cũng có ngày lộ ra, lúc bị Đa Đa bắt được, Tả Nhất đã
chuẩn bị tâm lý sẵn sàng nghênh đón sự mỉa mai hay oán hận của nàng,
nhưng Đa Đa chỉ là nhẹ nhàng nói một câu: “Chúng ta hợp lại đi.”
Thanh âm vẫn mềm ngọt như bánh trôi nếp trong trí nhớ hắn.
Tả Nhất đương nhiên cầu còn không được.
Hai người một lần nữa quay lại bên nhau, Tả Nhất rất vui vẻ, cũng bắt đầu
biết hưởng thụ khoảnh khắc yên bình Đa Đa cho hắn. Theo nguyện vọng của
Đa Đa, hắn thậm chí bắt đầu bỏ thói quen không hề hứng thú với sách vở,
hai người đi học cùng làm bài, ôn tập, thay đổi như vậy ngay cả kính dày cộm của hiệu trưởng cũng rớt xuống.
Đoạn thời gian kia, Tả Nhất thật lâu không đi chơi cùng đám bạn mèo mã gà đồng của mình, đều bên cạnh Đa Đa.
Mà chính vì điều này, đến lúc cùng lũ bạn này tụ họp, Tả Nhất bị bạn bè
châm chọc nói bị vợ quản lý. Tả Nhất tuổi trẻ bồng bột, coi trọng sĩ
diện lúc này liền phản bác.
Mà đám
bạn mèo mã gà đồng này không hổ danh hiệu, bảo Tả Nhất đi quyến rũ một
hoa khôi trường khác, mới có thể chứng minh khí khái đàn ông, không sợ
bạn gái.
Những lời này nghe vào tai quả thực là chó má, nhưng mỗi người đều có thời điểm mất bình tĩnh, Tả Nhất điên rồ một lần thế đấy.
Một lần thôi, tình cảm của hắn cũng xong rồi.
Ngay lúc hắn đang quyến rũ hoa khôi trường kia để chứng minh “khí khái đàn
ông” của mình, Đa Đa cũng nhìn thấy cảnh tượng hắn cùng với hoa khôi
kia.
Tả Nhất vĩnh viễn nhớ rõ ngày
đó, hắn không để ý đến ánh mắt mọi người, bỏ lại hoa khôi kia, hoảng
loạn chạy tới nắm chặt tay Đa Đa.
Nhưng mà lòng bàn tay ấm áp nhu hòa quen thuộc trong giây phút ấy lại trắng bệch lạnh băng.
Đa Đa lần đầu tiên không cười, đôi mắt đen nháy to tròn im lặng nhìn Tả
Nhất, chỉ hỏi một câu: “Tả Nhất, anh chắc chắn rằng em sẽ không rời anh
đi sao?”