Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215442

Bình chọn: 7.5.00/10/1544 lượt.

ình của Lưu Chí, thực ra Điền Điền chưa bao giờ thích hắn”.

“Thế hôm Điền Điền chết là đến chỗ hẹn à?”.

“Điền Điền vẫn liên lạc với Lục Thiên Phóng trên mạng. Hôm đó Lục Thiên Phóng nói có sinh nhật một người bạn, mời Điền Điền đi cùng, thậm chí còn gửi một chiếc váy dạ hội màu đỏ cho Điền Điền. Điền Điền rất vui, mặc váy dạ hội, còn mượn cô bạn nhà giàu phòng bên cạnh một chiếc áo khoác màu trắng đến dự tiệc, nhưng cô ấy không quay về”. Nói tới đây, giọng La Quyên hơi nghẹn ngào.

“Những chuyện này chị có nói với cảnh sát không?”.

“Nói rồi”. Sắc mặt La Quyên có vẻ giận dữ: “Cảnh sát nói Lục Thiên Phóng hoàn toàn không thừa nhận biết Điền Điền từ trước, cũng không thừa nhận chuyện tặng váy dạ hội. Hắn nói không biết vì sao Điền Điền lại xuất hiện ở tiệc sinh nhật. Tên cầm thú đó nhất định là đã chòng ghẹo Điền Điền. Điền Điền rất bảo thủ, cô ấy nói lần đầu tiên phải để dành cho chồng mình… Nhất định là Điền Điền không chịu nhận lời hắn nên hắn mới…”.

Uông Tư Điềm liên tục gật đầu: “Chị yên tâm. Bây giờ chuyện đã trở nên ồn ào như vậy, gia đình Lục Thiên Phóng có giàu đến mấy cũng không thể xử lý được chuyện này”.

La Quyên lắc đầu: “Mẹ Điền Điền nói cảnh sát vẫn không đưa ra chứng cớ. Người nhà họ Lục liên lạc với nhà họ, yêu cầu nói chuyện với nhà họ. Bố mẹ Điền Điền rất kiên quyết, nhưng cậu và chú cô ấy nói phải đòi tiền, không thể để Điền Điền chết uổng được. Chị sợ…”.

“Ôi, bố mẹ bạn ấy luôn dễ mềm lòng, không biết có thể kiên định hay không. Bây giờ họ ở đâu? Em muốn đến thăm họ”.

“Bây giờ họ ở nhà nghỉ Như Gia gần trường, nhưng nghe nói sắp chuyển đi”.

“Vâng, em biết rồi”.

Hoạt động tưởng niệm quả thật là cái chợ tin tức. Uông Tư Điềm lại dò hỏi những người khác, quả nhiên không khác những gì La Quyên nói là mấy, chỉ khác một vài chi tiết nhỏ như Đặng Lan nhớ chiếc váy được công ty chuyển phát nhanh đưa đến điểm nhận bưu phẩm của trường, người ở điểm nhận bưu phẩm gọi điện thoại cho Điền Điền xuống lấy. Một người khác nhớ hôm Hà Điền Điền chết, Lưu Chí có xuất hiện một lần, sau đó không xuất hiện ở trường học nữa. Rất nhiều người khác đều nhắc tới Lưu Chí, thậm chí có một số người cho rằng bây giờ hắn và Hà Điền Điền vẫn là bạn trai bạn gái, có điều đa số mọi người đều nói hai người bọn họ đã chia tay. Lưu Chí có một dạo muốn tự tử, sau đó mới bình tĩnh lại, hình như là tìm được một bạn gái ngoài trường. Nhưng cho đến khi kết thúc buổi tưởng niệm này không ai nhìn thấy gã Lưu Chí này xuất hiện.

Trích lời Gia Mộc: Bất kể chuyện tồi tệ tới mức nào, người mẹ cũng không dễ dàng vứt bỏ đứa con của mình.

Chuông cửa văn phòng vốn không có ai bấm ngoài nhân viên chuyển phát nhanh và người đưa hàng hôm nay lại đột nhiên vang lên. Lâm Gia Mộc và Trịnh Đạc đang ngồi trước máy tính trong phòng khách cùng nghe file ghi âm Uông Tư Điềm nửa tiếng gửi về một lần cùng ngẩng đầu đưa mắt nhìn nhau. Bây giờ đã là chín giờ tối rồi, còn ai đến đây nữa? Trịnh Đạc chuyển sang màn hình camera giám sát bên ngoài, phát hiện một người phụ nữ xa lạ đứng ngoài cửa, mặc áo khoác kiểu quân phục thông thường, tóc lại uốn rất đẹp, thoạt nhìn rất không hài hoà.

Lâm Gia Mộc xỏ giày vào, khoác một chiếc áo khoác mỏng giả vờ vừa rời giường, đứng trong cửa hỏi: “Ai đấy?”.

“Tôi là mẹ của Lục Thiên Phóng. Nó cho tôi địa chỉ này”.

Lâm Gia Mộc mở cửa. Người phụ nữ ngoài cửa thoạt nhìn rất trẻ, chỉ khoảng hơn ba mươi tuổi. Mẹ của Lục Thiên Phóng phải hơn bốn mươi tuổi, có điều người có tiền giỏi chăm sóc bản thân cũng là bình thường. Nhưng sau khi vào nhà, người phụ nữ này lại lộ rõ vẻ hốc hác dưới ánh đèn, trên gương mặt quanh năm tô son trát phấn toàn là vẻ mệt mỏi, hai mắt thâm quầng, bọng mắt rất rõ ràng. Sau khi cởi áo khoác ra, để lộ một bộ váy màu đen mặc bên trong: “Cô yên tâm. Tôi lái xe của người giúp việc đi ra, không có ai bám theo tôi”.

“Vâng”. Lâm Gia Mộc đáp, khóa cửa chống trộm lại.

“Anh là Trịnh Đạc à?”. Mẹ Lục Thiên Phóng nhận ra Trịnh Đạc: “Thiên Phóng vẫn nhắc tới anh”.

“Vâng”.

Mẹ Lục Thiên Phóng lập tức bật khóc: “Anh Trịnh, đại ân nhân, anh đã cứu Thiên Phóng một lần, xin anh hãy cứu mạng nó một lần nữa!”. Bà ta vừa khóc vừa quỳ xuống, Trịnh Đạc vội đỡ bà ta dậy.

“Cô Lục, cô làm gì vậy?”.

“Lần đầu tiên anh cứu Thiên Phóng, vốn dĩ chúng tôi muốn đến cảm ơn anh, nhưng họ nói đơn vị của các anh tuyệt đối bảo mật, không cho người ngoài gặp. Nhưng chúng tôi vẫn nhớ ân tình này. Thiên Phóng là đứa con duy nhất của tôi, nếu nó có làm sao, tôi cũng không sống nổi nữa. Khi đó không phải anh cứu một mình nó mà đã cứu hai mẹ con chúng tôi. Lần này tôi gặp Thiên Phóng, Thiên Phóng không dám nói gì, nhân lúc cáo biệt mới nhét một mảnh giấy vào tay tôi, nói với tôi địa chỉ của anh, bảo tôi tới tìm anh xin cứu mạng. Tôi đã hỏi thăm về anh rồi, biết anh và luật sư Lâm là người rất lợi hại. Hai anh chị nhất định phải cứu nó, tiền không phải vấn đề, dù tôi có tán gia bại sản cũng phải cứu nó. Thiên Phóng vô tội! Mặc dù nó nghịch, nó quậy, nó ham chơi, nhưng nó không phải một đứa bé hư hỏng! Không phải!”.

Lâm Gia Mộc p


Teya Salat