Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213151

Bình chọn: 9.5.00/10/1315 lượt.

cho đến lần tiếp theo hắn “nhất thời mất kìm chế”.

Hiệu trưởng Dương nghiêng đầu tránh được cái tát này, quỳ một gối xuống đất: “An An, em đừng làm vậy được không? Anh sai rồi, anh thật sự sai rồi. Nể mặt Diêu Diêu, em bỏ qua cho anh lần này đi! Anh hứa với em sẽ bỏ rượu, sẽ đi gặp bác sĩ tâm lý”.

Nhìn sắc mặt mấy viên cảnh sát đó, Tư An biết mình lại trở thành “người điên”, hiệu trưởng Dương lại trở thành một quý ông yêu vợ. Dù có đi giám định thì sao? Vẫn sẽ không có ai ủng hộ cô ta, vẫn sẽ không có các trình tự tư pháp, vẫn sẽ không có ai đứng ra nói giúp cô ta…

Tết Dương lịch năm 2014.

Một chiếc xe Volkswagen Magotan chạy như điên trên đường cao tốc. Người đàn ông lái xe nồng nặc mùi rượu, vẻ mặt cau có. Bầu không khí trong xe cực kỳ căng thẳng. Người phụ nữ ngồi trên ghế lái phụ cũng mím môi im lặng, sợ chọc phải ông chồng bị người khác đắc tội trong buổi tụ tập bạn bè. Hắn chính là một người đàn ông như vậy, người khác nói mấy câu đã có thể làm hắn nổi giận, nhưng bề ngoài vẫn lịch thiệp như một quý ông, tất cả cơn giận đều giấu trong lòng, cuối cùng người gặp nạn là cô ta, người “thân thiết” nhất và không tránh đi đâu được.

Cô bé sáu tuổi ngồi trên ghế trẻ em không biết gì về tình hình nguy hiểm trước mắt, vẫn hát ru con búp bê Barbie do một người họ hàng tặng. Người đàn ông nhíu mày càng ngày càng chặt, càng ngày càng không thể chịu được tiếng ồn con gái phát ra: “Đừng hát nữa!”.

Cô bé khựng lại một lát rồi òa khóc. Người đàn ông đột nhiên tấp xe vào làn dừng xe khẩn cấp, đạp phanh xe: “Cô trông con cái kiểu gì thế? Cô xem cô chiều nó thành ra thế nào rồi? Không có giáo dục gì cả, có người tặng quà là nhận ngay, đúng là đồ mất nết!”.

Tư An hơi tức giận. Dương Thành mắng chửi cô ta thế nào cũng được, nhưng mắng con gái là chạm đến giới hạn của cô ta. Cô ta tháo dây an toàn: “Tôi ra ghế sau ngồi với nó”.

“Ai cho cô cởi dây an toàn? Đây là đường cao tốc, có biết không?”. Nghe thấy bố mẹ cãi nhau, cô bé càng khóc to hơn.

“Đừng khóc nữa. Còn khóc là bố bỏ con lại đây đấy”, Dương Thành nói.

Cô bé bị đe dọa càng hoảng sợ, gào khóc nức nở: “Mẹ! Mẹ bế! Mẹ!”. Nghe tiếng khóc của con gái, Tư An cảm thấy như có người xé rách trái tim cô ta: “Tôi xuống ngồi với con”.

Cô ta tháo dây an toàn, chưa kịp mở cửa xe, bàn tay to lớn của người đàn ông đã đánh vào mặt cô ta: “Tao bảo mày không được xuống, mày có nghe thấy không?”.

Lần này Tư An đúng là không nghe thấy gì cả, trong tai toàn là tiếng ù ù, trước mắt là khuôn mặt dữ tợn của người đàn ông này.

“Mẹ! Mẹ! Tai mẹ chảy máu rồi! Mẹ!”.

Tư An thì thào: “Tôi phải rời khỏi anh… Tôi phải rời khỏi anh…”.

Khuôn mặt người đàn ông càng trở nên dữ tợn, hai tay bóp chặt cổ cô ta: “Chúng nó khinh tao, đến mày cũng khinh tao đúng không? Khinh tao danh nghĩa là hiệu trưởng, trên thực tế chỉ là một thằng thợ dạy học nghèo kiết xác, tiền kiếm cả năm còn chưa đủ cho bọn đó đánh mạt chược? Mày mất việc, tao không làm được gì khác ngoài việc thở vắn than dài, mày lấy tao là mày khổ đúng không? Tao phải cho chúng mày thấy ai lợi hại hơn! Ai là chủ cái nhà này!”.

Hắn vừa nói vừa ra sức lắc Tư An. Diêu Diêu phía sau không ngừng gào thét khóc lóc. Tư An liều mạng vùng vẫy, hai chân đạp lung tung, dùng hết sức mạnh toàn thân kéo tay hắn ra. Nhưng tay hắn rắn chắc như kìm sắt, thân hình to lớn như quả núi không đẩy ra được. Đến lúc đã dùng hết chút sức lực cuối cùng, cô ta từ bỏ buông xuôi… Thôi, có lẽ chết là cách giải thoát tốt nhất… Đến tận lúc một chiếc xe tải lớn đi qua, ánh đèn loá mắt chiếu vào trong xe, chiếu lên khuôn mặt dữ tợn của Dương Thành, hắn mới tỉnh táo lại được một chút…

Lúc Tư An tỉnh lại thì xe đã chạy bình thường. Con gái trên ghế sau không biết là khóc mệt hay là được dỗ dành mà đã ôm búp bê ngủ rồi. Trên xe chỉ có tiếng nhạc du dương, bình yên như vụ tranh chấp suýt nữa khiến cô ta mất mạng vừa rồi không hề xảy ra.

Cô ta sờ sờ cổ mình, chỉ cảm thấy đau rát. Sờ sờ tai, tai phải vẫn ù ù, tai trái vẫn có thể nghe được âm thanh.

“An An, hứa với anh, đừng cãi nhau với anh nữa, gia đình chúng ta sẽ sống hòa thuận, được không? Anh không biết vì sao người ta lại cho rằng ly hôn là chuyện tốt. Nếu em bỏ anh, anh nhất định sẽ đau khổ không sống nổi, lúc đó không biết lại làm ra chuyện gì… Vừa rồi em ngất đi, anh ngỡ em sẽ không tỉnh lại nữa. Trong khoảnh khắc đó, anh chỉ muốn lái xe lao xuống cầu vượt, cả nhà cùng chết, lại được sống bên nhau ở thế giới bên kia…”.

Tư An vẫn có một chiếc ba lô dùng trong trường hợp khẩn cấp, cô ta mua khi xảy ra vụ động đất ở Tứ Xuyên, nhưng trong ba lô lại không phải đồ dùng khi động đất mà là chứng minh thư, hộ khẩu, hộ chiếu, thẻ bảo hiểm xã hội, kết quả giám định thương tật, sổ bệnh án, một ít tiền mặt và vài bộ quần áo. Cô ta giấu chiếc ba lô này dưới gầm giường, nơi chồng cô ta vĩnh viễn không bao giờ nhìn tới. Mùng hai tháng Một, chồng được mấy người bạn gọi ra ngoài uống rượu, trước khi đi còn trao cho cô ta một nụ hôn, cô ta trợn tròn mắt, trong đầu lại nghĩ cách chạy trốn.

Cô ta nghe tiếng cửa chống trộm bị khóa


Pair of Vintage Old School Fru