hông muốn mời
anh ăn cơm nên mới gọi bạn đến.
Lý Nghiên thấy bộ dạng do dự của cô thì đẩy ngay ra
khỏi cửa, mắng: “Hừ, cứ tưởng cậu có lương tâm nhớ đến chị em chứ! Còn không
mau đuổi theo?! Lát nữa xử cậu sau!”.
Cô kinh ngạc, “rầm” một tiếng, cửa đóng sập lại.
Xung quanh tối om, khi sực tỉnh ra thì cô vội vàng lao
xuống lầu.
Ra khỏi tòa nhà, cô nhìn tứ phía, không chỉ không thấy
xe Lạc Thiên đâu mà ngay cả bóng dáng anh cũng chẳng thấy.
Một cơn gió lạnh thốc tới, cô rùng mình ớn lạnh, vuốt
lại mái tóc rối, cúi đầu quan sát mình, chỉ mặc một chiếc áo len, còn quấn cả
tạp dề hoạt hình trẻ con, bộ dạng cực kỳ ngốc nghếch.
Cô run tay, rút di động trong túi ra, gọi cho số Lạc
Thiên mà sáng nay cô đã thuộc làu làu. Đột nhiên, một tràng chuông điện thoại
réo rắt vui tai vang lên trong bóng đêm.
Cô ngạc nhiên nhìn ngó quanh quất, một bóng đen cao
lớn đứng cách cô chỉ mấy bước chân.
Không đợi cô bước tới, bóng đen đó đã ập đến cô như
một cơn gió.
“Em không biết bạn em tối nay đến…” Trong bóng tối, cô
không nhìn rõ mặt anh, qua ánh đèn mờ mờ, chỉ thấy đôi môi mím chặt lại, “Anh
có muốn…”.
Cô chưa nói dứt, trên người đã được khoác thêm một
chiếc áo, rồi được anh ôm vào lòng.
Anh ôm cô đi thẳng. Một lúc sau cô bị nhét vào trong
xe.
Chẳng trách không thấy xe anh, thì ra anh đậu xe ở
cách đó một tòa nhà.
Anh vẫn sa sầm mặt, chui vào xe, nhanh chóng bật điều
hòa.
Cô mím môi, chà xát đôi tay lạnh cóng rồi lại ôm lấy
mặt. Giây sau, tay cô đã được anh nắm thật chặt.
Cô ngạc nhiên mở to mắt, khó xử định rút tay lại,
nhưng ai kia không chịu mà càng siết chặt hơn.
Hơi ấm đôi tay truyền đến khiến má cô ửng hồng, hơi ấm
ấy như một hòn đá nhỏ ném xuống mặt nước hồ là trái tim cô, làm gợn lên những
đợt sóng nho nhỏ.
Anh nhìn cô chằm chằm, giọng lạnh lẽo: “Ngày lạnh thế
này mà mặc ít như vậy, muốn thi hoa hậu à?”.
Cô bĩu môi: “Em nấu xong thức ăn rồi, có muốn lên trên
cùng ăn với bạn em không?”.
“Không cần”, anh rút tay lại, khởi động xe.
Cô sửng sốt: “Chúng ta đi đâu?”.
“Ăn cơm”, câu trả lời ngắn gọn súc tích.
“…”
“Em nhớ đấy, ba bữa cơm.”
“…”
Cố Đình Hòa thấy Lý Nghiên đuổi Giang Văn Khê ra ngoài
thì nghi ngại: “Chuyện gì thế?”.
“Ồ, Khê Khê có việc gấp, phải tăng ca”, Lý Nghiên ngồi
phịch xuống sofa.
“Tăng ca?”, Cố Đình Hòa nhíu mày.
“Anh tăng ca được mà không cho người ta tăng ca à?” Lý
Nghiên gặm sườn, liếc Cố Đình Hòa, ”Anh đấy, anh nói với sếp anh đi, cứ thế này
thì cho dù anh đẹp trai giống ngôi sao, nhưng cứ động tí là đi mai phục thì có
cô gái nào chịu theo anh?”.
Không phải cô thiên vị anh đẹp trai tóc bạc kia, mà là
do Tiểu Cố khiến người ta chẳng có chút cảm giác an toàn nào.
Hôm đó Khê Khê khó khăn lắm mới lấy hết can đảm mua ly
cà phê mà bị vỡ mất. Hẹn nhau đi xem phim mà anh chàng cảnh sát lại cho người
ta leo cây, còn cho anh ta cơ hội tuyệt nhất là dạy Khê Khê chơi game, hay lắm,
lại lao ra ngoài đồng ruộng mai phục không về. Bây giờ thì hay rồi, bạn gái bị
người ta cướp mất, cứ ở đó mà mai phục đi, xem xem có mai phục được vợ không.
“Em nói phũ phàng thế? Đình Hòa cũng đâu muốn vậy,
người ta chẳng phải đang vất vả vì cuộc sống, tài sản và sự an toàn của nhân
dân hay sao? Có phải ăn chơi đàn đúm gì đâu. Em tưởng cuối năm thì họ giống
chúng ta, suốt ngày rảnh rỗi đợi tiền thưởng đấy à.” Hùng Diệc Vĩ gắp một miếng
sườn cho Lý Nghiên, “Ăn đi ăn đi”.
Giang Văn Khê lặng lẽ bỏ đi, lời nói kỳ lạ của Lý
Nghiên, cho dù Cố Đình Hòa có ngốc đến mấy cũng hiểu rõ nguyên do. Anh không
nói gì, bật một lon bia lên rồi uống ực một hơi, chỉ toàn thấy vị bia đắng
chát.
Hùng Diệc Vĩ vội dàn hòa: “Nào, ăn cơm, ăn cơm, đừng
uống mãi thế”.
“Tôi xuống dưới đi dạo”, Cố Đình Hòa đặt lon bia
xuống, đứng lên, bỏ ra ngoài.
Giang Văn Khê đứng ngoài cửa, mới nhớ ra lúc đi không
mang gì cả, cũng không biết Lý Nghiên về chưa. Nhìn qua lỗ mèo, trong nhà vẫn
còn ánh đèn, cô bấm chuông cửa.
Một lúc sau cửa mở.
Cô thấy Lý Nghiên tay cầm đồ hốt rác, hơi ngạc nhiên:
“Cậu chưa về thật à?”.
“Nếu tớ về thì cậu vào nhà được chắc? À, có phải định
viện cớ ngủ nơi khác không?”
“Lại nói bậy”, cô vào nhà, “Đang làm gì đó?”.
“Quét nhà”, Lý Nghiên mệt mỏi nói.
Cô đón lấy đồ hốt rác trong tay Lý Nghiên, nói: “Tự
dưng lại đi quét nhà giúp tớ làm gì?”.
Lý Nghiên rũ người ngồi xuống sofa, nói: “Cậu còn nói
à, tớ tưởng cậu xuống dưới dỗ dành anh tóc bạc rồi lên đây ăn, kết quả là cậu
giỏi lắm, chơi trò mất tích, mà đi liền mấy tiếng. Haizzz, điển hình của loại
mê trai bỏ bạn là đây. Cậu tưởng cậu đi rồi thì ở đây thái bình à?”.
“…” Cô trả lại đồ hốt rác về vị trí cũ rồi ngồi xuống
sofa, “Tớ cũng không ngờ anh ấy không chịu lên ăn cơm…”.
“Đi ăn chơi ở đâu đó? Ăn mặc thế này không sợ nhà hàng
người ta đuổi ra ngoài à.” Lý Nghiên đưa tay kéo tạp dề hoạt hình trẻ con trên
người Giang Văn Khê, rồi lại kéo áo vest ngoài cô đang mặc.
Cô bỗng đỏ bừng mặt, vội vàng đứng lên cởi áo vest và
tạp dề ra, vào phòng mặc thêm áo khoác rồi ra ngoài.
“Ăn chơi cái gì? Đi húp cháo ấy mà…”, h
