n không bị thương, thân thể đều tốt
nhưng vô luận nàng nói gì Lý Hơi cũng không phản ứng. Cuối cùng nàng bất đắc dĩ ướm hỏi, “Hơi Nhi, ngươi có còn muốn cưới Nguyễn Nhược Nhược kia làm thê tử không?”
Lời này
phảng phất như “thuật ngữ chiêu hồn”, Lý Hơi đột nhiên chấn động, hồn
phách gấp rút tụ về, vẻ mặt ảm đảm nhất thời lóe sáng, hắn nhìn chăm chú mẫu thân không biết đang suy nghĩ điều gì.
Vương phi cơ hồ không chống đỡ được ánh mắt của hắn, tựa như ánh mắt một người sắp
chết cầu xin hai chữ “sinh tồn”. Từ trong ánh mắt con trai, vương phi
cuối cùng đã nhận ra nữ nhân kia đối với hắn quan trọng đến dường nào.
Tuy nhiên, nàng mặc dù đã mềm lòng nhưng không thể không cắn răng kiên
trì. Nàng dùng giọng điệu ôn nhu nói với hắn, “Hơi Nhi, buông tay đi,
các ngươi hữu duyên vô phận. Ngươi không cưới được nàng…”
“Đủ rồi”, Lý Hơi gào to khàn cả giọng, “Đừng nói nữa, ta nghe đủ rồi, ta nghe đủ
rồi…”. Hắn vừa gào to vừa lao thẳng vào nội thất, cửa phòng nặng nề đóng sập lại.
“Hơi Nhi”,
vương phi vội vàng định đuổi theo nhưng cánh cửa đã ngăn cách nàng với
con trai, chỉ nghe bên trong có thanh âm rơi vỡ. Sau khi thanh âm kia
lắng xuống, căn phòng trở lại yên lặng như nấm mồ, nhưng bên trong
thoáng truyền ra một tiếng khóc. Một tiếng nấc bị đè nén đã lâu tựa như
sợi chỉ tơ trong suốt bay trong gió, không dễ nhận ra. Nhưng thanh âm đó làm sao thoát được lỗ tai của người làm mẹ? Vương phi sững sờ đứng
trước cửa, trong lòng đau xót khôn nguôi. Lý Hơi lúc còn nhỏ là một hài
tử ưa khóc, nhưng từ khi hắn hiểu chuyện thì nàng chưa từng nhìn thấy
hắn khóc bao giờ. Nàng nhớ kỹ năm hắn lên bảy tuổi bắt đầu học cưỡi ngựa bắn cung, lúc không cẩn thận từ trên lưng ngựa ngã xuống, dù vậy hắn
vẫn cắn chặc răng không rơi một giọt lệ. Một nam nhân kiên cường như vậy mà giờ phút này lại như một hài tử không nơi nương tựa, chỉ có thể trốn một góc mà đè nén tiếng khóc. Nam nhi không phải không rơi lệ, chỉ là
chưa đủ thương tâm mà thôi. Vương phi nhận ra lúc này hắn thật sự rất
đau khổ.
Đứng rất lâu sau đó, Tĩnh An vương phi tự hỏi lòng mình: Có phải ta đã sai, ta chỉ
muốn tốt cho hắn. Nhưng…tại sao hắn lại thương tâm, cho đến tận bây giờ
hắn chưa từng khổ sở như vậy.
Không tự chủ được, trong đầu Tĩnh An vương phi bỗng vang lên một câu mà Lý Hơi đã
từng nói qua “Các ngươi đều muốn tốt cho ta, nhưng thật sự tốt cho ta
sao?”, Nguyễn Nhược Nhược cũng từng nói, “Đúng vậy, các ngài là cho là
tốt, nhưng hắn không vui. Cha mẹ hơn phân nửa đều là như vậy, đem ý chí
của mình áp đặt lên con cái, lại còn tuyên bố: ta vì muốn tốt cho ngươi. Nhưng các ngài có hỏi xem con mình có muốn được đối xử như vậy không?”
Đem những lời này lặp đi lặp lại trong đầu mình, Tĩnh An vương phi cảm thấy hoang mang, chẳng lẽ…thật sự sai lầm rồi sao?
Mùa thu dịu
dàng đã qua, mùa đông băng hàn lại đến. Tiết trời dần dần thay đổi. Gió
lạnh theo gió phiêu phiêu, những bông tuyết trắng xóa đầu tiên nhẹ nhàng rắc xuống cõi hồng trần.
Tâm trạng
Nguyễn Nhược Nhược cùng khí trời giống nhau. Nàng cả ngày oan thán,
hướng nguyệt sầu thu, trong hốc mắt đôi khi lại ngập tràn dòng lệ. Mất
đi Lý Hơi, trái tim nàng trở nên trống trải như hoang mạc thê lương. Có
thể đem hai chữ “tĩnh mịch” và “lạnh lùng” để khắc họa rõ ràng tâm trạng của nàng trong những ngày này.
Diêu Kế Tông mỗi ngày đều chạy đến Nguyễn phủ, mỗi khi thấy không có việc gì liền mở miệng trêu chọc để nàng, “Đừng buồn bực nữa, ngươi ngoác miệng cười một tiếng cho ta xem!”
“Đừng làm phiền ta nữa, mặc kệ ta đi”, Nguyễn Nhược Nhược thậm chí không thèm nhấc mi mắt lên.
“Ngươi đây
là làm sao, cứ như một người khác vậy. Ngươi bình thường không có ngồi
một chỗ than ngắn thở dài nha! Mau mau trở lại Nguyễn Nhược Nhược trước
kia đi”.
“Nguyễn Nhược Nhược trước kia đã chết, đã bị tình yêu giết chết rồi”.
Diêu Kế Tông thở dài nói, “Con người quả nhiên không nên yêu, chạm đến hai chữ “tình yêu” cả người liền thay đổi, tựa như hai người vậy. Sớm biết sẽ có ngày hôm nay, ta ban đầu không nên thúc đẩy hai ngươi. Chỉ tại ta không
lường trước hậu quả lại nghiêm trọng như vậy, trực tiếp biến ngươi thành một kẻ hồn phách tán loạn”, Diêu Kế Tông có phần hối hận.
“Dù hồn
phách tán loạn nhưng ta cũng đã nếm trải hương vị tình yêu, ta không hối hận. Nếu hối hận thì đã không phải là tình yêu. Dù rất thương tâm,
nhưng chỉ cần trải qua một lần, ta tuyệt đối không nửa lời oán trách”.
“Trong tiểu
thuyết hay phim ảnh, Lọ Lem sau khi gặp gỡ bạch mã hoàng tử liền dẫn đến một kết thúc có hậu, họ sẽ sống bên nhau đến trọn đời. Tại sao trên
thực tế hoàn toàn không giống như vậy!? Quả là dối người mà!”, Diêu Kế
Tông lắc đầu nói.
“Bởi vì cuộc sống thực tế không tốt đẹp như vậy, rất nhiều nguyện vọng không thể trở thành hiện thực nên người ta mới phải tạo ra một thế giới chỉ có trong
hư ảo, nơi mà mọi kết thúc sẽ vô cùng viên mãn. Thật ra, đây chỉ là một
cách để loài người tự an ủi, tự đắp thêm một chút hy vọng vào cuộc sống
của mình, chờ mong một ngày nào đó niềm hạnh phúc chỉ có trong mơ ấy sẽ
t
