là anh, là anh…” Cằm của cô bị một bàn tay
mạnh mẽ từ phía sau nâng lên, đôi môi mãnh liệt mà khát thiết ấn xuống,
tất cả đều là mùi vị cô quen thuộc đến linh hồn. Cảm xúc mừng như điên
như nước tràn vào họng cô, chỉ cảm thấy những vết thương cũ mới đầy
người, ngay cả nỗi sợ hãi kinh hoàng trong lòng, cũng tiêu biến toàn bộ
khi nhiệt độ cơ thể anh quanh quẩn bên cạnh, nước mắt đã lâu không rơi
ứa ra từ vành mắt, khoảnh khắc tiếp theo thần chí sống lại, sau khi miên man suy nghĩ tức giận bùng nổ. Cô ra sức giãy dụa, thét chói tai:”Anh
buông ra!”
Chiếm Nam Huyền không thể không buông cô ra, đôi mi buông nửa nhanh chóng che khuất ý cười.
Ôn Noãn ôm đống tranh trên bàn ném về
phía anh:”Anh cút đi!” Tức giận và tủi thân bùng cháy trong ngực không
khống chế được, cô liên tục lấy những bức tranh cuồn tròn trong bình ra
ném về phía anh:”Anh về làm quái gì? Đừng để tôi nhìn thấy anh nữa!”
“Hê hê! Bảo bối, bình tĩnh, bình tĩnh,
em sẽ dọa đến con anh mất.” Anh giơ hai tay lên tạo dáng đầu hàng, không né không tránh để mặc cô đánh, nhưng lùi về sau một bước lớn đứng ở
ngoài khoảng cách an toàn của cô, dùng cách này để người phụ nữ mang
thai đanh đá của anh có thể bình tĩnh lại.
Cúi đầu nhìn những bức tranh tán loạn
trên mặt đất, đôi mắt anh nhấp nhoáng dịu dàng vô hạn. Tất cả bức tranh
đều vẽ anh, bức nào cũng thế.
Sau khi phát tiết xong, Ôn Noãn tựa vào bàn khẽ thở dốc.
Những bức tranh đó, giống như nhật kí
của người khác, chia đều mỗi tuần mấy bức, tất cả đều vẽ theo những tấm
ảnh chụp anh đăng lên báo, mỗi một nét, mỗi một đường, ba năm nay cô đối với những đường cong trên cặp mắt trong trẻo của anh, sớm đã quen thuộc đến thấu tận tâm can.
Ba năm, cô không nhớ rõ mình đã vẽ bao
nhiêu bức tranh gương mặt anh, chỉ biết góc trái mỗi bức đều ấn bốn chữ, Huyền của Ôn Noãn, người trong bức tranh là Huyền của cô, cô vốn tưởng
rằng, cho dù sông cạn đá mòn, cho dù lam điền ngọc noãn, anh vĩnh viễn
vẫn là Huyền của cô.
Nhưng mà anh cứ biến mất như vậy, suốt hơn bốn tháng.
Cô lạnh lùng nhìn anh, không nói gì.
“Bảo bối.” Anh cong miệng khẽ gọi, ánh mắt dịu dàng đi vào lòng người.
Cô mím môi, rốt cục cũng áp chế được tiếng “Cút” bên miệng, chỉ hừ lạnh ra tiếng.
“Chiếm đại tổng, chia tay chia chiếc gì
cũng nói rồi, mất tích ngài cũng chơi rồi, hay là nói cho tôi biết tiếp
theo ngài còn định chơi gì nữa? Để tôi chuẩn bị tâm lý trước, như vậy
tôi mới có thể phối hợp ăn ý với ngài được, ngài nói có phải hay không?”
Nghe thấy lời châm chọc anh dừng bước chân đang lại gần cô, sợ lại chọc cô giận.
“Bảo bối….” Anh dịu dàng gọi lại, môi
không nhịn được nhếch lên phía trước, “Trên trang bìa em thật sự vô cùng xinh đẹp, thật sự vô cùng xinh đẹp, đẹp đến nỗi—–“ Anh nghiêng đầu,
dường như muốn tìm một tính từ thích hợp, liếc mắt nhìn cô, con ngươi
như lung linh huyễn sắc:”Đẹp đến nỗi…..khiến anh rất có cảm giác.”
Cô bực bội lại vươn tay lấy tranh ra.
“Ấy…..Đừng nóng, anh còn chưa nói xong.” Ra hiệu bảo cô đợi một chút, đừng sốt ruột, nụ cười trên mặt anh càng
sâu:”Lần đầu tiên nhìn thấy em trên tạp chí, anh tự nói với mình, đây là người phụ nữ của anh, là người phụ nữ Chiếm Nam Huyền anh muốn, là
người phụ nữ anh vẫn luôn tha thiết khao khát, bảo bối, em thật sự khiến anh không thể khống chế được trái tim mình.”
Lửa giận trong mắt cô cuối cùng cũng từ từ bình ổn xuống.
Nhưng ngữ điệu vẫn mang theo không cam
lòng cùng trách cứ:”Em hỏi anh, khi em bị bệnh nằm viện, có phải là anh
gọi Lăng Chấp Ẩn tới không?”
“Phải, chị em không cho anh gặp em, anh đây sẽ khiến cậu ấy phải đi sớm một chút.”
Chỉ cần để cô tận mắt nhìn thấy người
yêu Ôn Nhu, không cần anh làm gì, tự cô sẽ chặt đứt mối dây dưa không
muốn xa rời này, tự tay đưa Ôn Nhu sang Singapore.
“Còn Lâm Lộ? Cũng là anh vụng trộm khiến anh ấy phải vội vã chạy đi Macao?”
“Chính cậu ta muốn đi đấy chứ, anh chỉ đẩy tốc độ của cậu ta nhanh thêm thôi.”
Thật ra anh cũng không làm gì, chỉ phóng lửa vào sân sau nhà Chu Lâm Lộ thôi mà, để hắn ta ốc không mang nổi
mình ốc nhanh chóng cút xa khỏi người cô.
“Nói vậy bác gái muốn em về nhà cũ cũng là ý của anh?”
“Đầu tiên không phải, chìa khóa là bà
đưa cho em.” Nếu anh biết trước, tuyệt đối sẽ không thất sách đến mức để cô gặp anh và Bạc Nhất Tâm, “Còn lần thứ hai, anh chỉ có thể nói
rằng——là bà không thể tiếp tục ngồi nhìn anh rầu rĩ không vui nữa.”
Đáy lòng sâu khó lường quả thật tuyệt thế vô song, cô cảnh giác:”Còn việc gì em không biết nữa?”
“Có một việc.” Anh từ từ đi tới gần cô.
“Là gì?”
Chiếm Nam Huyền cẩn thận ôm lấy cô đặt
lên mặt bàn, đứng vào giữa hai chân cô, nắm chặt lấy tay cô, cánh hoa
mang theo ý cười thong thả phủ xuống, lướt qua vành tai cô:”Cả đời này,
anh vĩnh viễn là Huyền của em.” Nói xong anh dùng lực ngăn lại tiếng
thét bừng tỉnh sắp thoát khỏi miệng cô, khiến cô không thể tránh, cũng
không thể cử động, mắng cũng không mắng được, mà chỉ có thể thoải mái
tựa vào ngực anh ngoan ngoãn để anh hôn.
Anh im lặng nhếch khóe môi giống như
đang cố nhịn cười mà đến cuối v