XtGem Forum catalog
Huyền Của Ôn Noãn

Huyền Của Ôn Noãn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325014

Bình chọn: 8.00/10/501 lượt.

làm một vú em vui vẻ.

*****

Thời gian qua mau, ngày tháng thoi đưa, bọn nhỏ dần lớn lên.

Một ngày nọ, Chiếm Thừa Nhân đang đọc

sách, Ương Cách và Tình Bắc khoa chân múa tay nghịch vũ khí, ngươi tới

ta đi, đại sảnh một mảnh đao quang kiếm ảnh.

Chơi cực kì phấn khích, vừa đánh vừa uy hiếp:”Đợi tí nữa tao lấy xe tăng cán mày.”

Đứa kia uy hiếp lại:”Em lấy máy bay đè chị.”

Thừa Nhân không chịu nổi quấy nhiễu, đặt sách sang một bên, ngẩng đầu lên:”Còn ồn nữa, tao gửi ngay chúng mày sang nhà bác.”

*****

Thời gian nhanh như bay, thấm thoắt đã là hơn ba năm sau.

Ngày hôm đó, nhà họ Chiếm nghỉ ngơi trong phòng tề tụ đủ một nhà năm người.

“Nam Huyền, em nghĩ rằng anh vẫn nên về công ty làm việc thì tốt hơn.” Khi nói chuyện thanh quản đề cao chứa ý cảnh cáo.

“Không phải anh đã sớm về rồi à?”

“Khi nào? Sao em lại không biết?” Lần này vừa sửng sốt vừa lấy làm lạ.

“Để anh tính cho.” Chiếm Nam Huyền nhổm

dậy kéo lấy tay cô, tẽ từng đầu ngón tay trắng như bạch ngọc sứ men xanh của cô:”Năm nay Thừa Nhân chín tuổi, vậy chắc là——mười chín năm trước,

anh vừa về đã về mười năm, từ năm mười tám tuổi đến hai mươi tám tuổi,

đó chính là thời gian thanh xuân quý giá nhất trong cuộc đời mỗi người

đàn ông.” Ngữ khí tràn ngập vẻ hoài niệm với những năm tháng hăng hái

đó, đến cuối cùng lại biến thành nỗi đau đớn xót xa cùng thương tiếc cho chính bản thân mình:”Thật không thể hiểu nổi, tại sao lúc trước anh lại ngu ngốc đến mức ném cả cuộc đời mình vào Thiển Vũ nhỉ?”

“Chiếm, Nam Huyền! Từ khi em bắt đầu

mang thai Nhân Nhân anh đã nhàn rỗi ở nhà, bây giờ Cách Cách đã tám

tuổi, ngay cả Bắc Bắc cũng bảy tuổi, anh chơi còn chưa đủ sao?”

“Bảo bối.” Kẻ bị chất vấn bày ra vẻ oan

ức vô tội:”Tuy rằng em vất vả làm tổng giám đốc Thiển Vũ, nhưng em cũng

nói Nhân Nhân, Cách Cách, Bắc Bắc đều đã chín tám bảy tuổi, có thể thấy

được nhiều năm qua anh ở nhà cùng vợ dạy con cũng không dễ dàng, đúng

không?”

“Khụ–khụ–khụ—-“ Người dở khóc dở cười

sặc cuống phổi, cuối cùng đành phải thở dài một tiếng:”Anh ngày nào cũng ngồi ở nhà không có việc gì, không cảm thấy buồn sao?”

“Đương nhiên không buồn, hơn nữa ai nói anh không có việc gì? Anh mỗi ngày đều rất bận.”

“Anh bận gì chứ?”

“Ban ngày bận phơi nắng, buổi tối bận phơi ánh trăng.”

Tiểu vũ trụ bị lửa giận thiếu đốt rốt

cuộc cũng bùng nổ, mắt đẹp lạnh lùng, trên mặt Ôn Noãn lộ vẻ uy nghi

nhiều năm đã tẩm luyện ở Thiển Vũ:”Đừng tưởng là em ở công ty thì không

biết, ngày nào anh cũng ở nhà dạy hai thằng con chơi trò bạo lực, em bị

điên rồi mới có thể để anh ở cùng bọn trẻ cả kì nghỉ hè này!”

Gối mềm trong tay không khách khí hung dữ đập tới, giáo dục gia đình phải bắt đầu từ chồng trước tiên.

“Oa! Bà xã em xuống tay nặng quá….A a

a!” Mỹ nam tử nào đó đã làm bố nhiều năm nhưng tính tình kiêu ngạo vẫn

không thay đổi bị gối dày oanh tạc ôm đầu trốn chui trốn lủi trên sàn

nhà bằng gỗ thô:”Bảo bối, bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh, phải biết là quyền cha là trời ban—–A! Đau quá, hu hu hu!”

Chiếm Thừa Nhân ngẩng đầu từ sách lên,

vẻ mặt bình tĩnh quét mắt nhìn hiện trường bốn phía hỗn loạn gối bay tứ

tung, rồi im lặng cúi đầu, chỉ nói:”Mẹ, cho con sửa một chút, không phải là hai thằng con chơi trò không lành mạnh với bố già sâu gạo, mà là đứa con gái thứ hai và đứa con út của mẹ.”

Chiếm Ương Cách đang tập vẽ tranh nâng mắt trừng cậu:”Anh cả thối tha, hừ, em sẽ vẽ anh thành Judas!”

Chiếm Tình Bắc ngồi khoanh chân sang một

bên đối diện với tường TV, hai bàn tay nhỏ bé điều khiển tay chơi game,

mê mẩn đến mức chẳng để ý gì, căn bản không nhận ra trong nhà đã phát

sinh gia biến.

“Pằng pằng pằng!” Ôn Noãn nghe thấy tiếng bắn liên thanh sợ hết hồn,”Bắc Bắc!”

Ngắm bắn theo sọc sườn sau lưng, pằng

một tiếng xử lý nốt cái đầu tên cướp còn lại, Chiếm Tình bắc lúc này mới rời khỏi trò chơi, quay đầu lại, rất không đồng tình lắc đầu với Chiếm

Nam Huyền đang bị mẹ chèn dưới sàn mà vẫn mỉm cười không nói:”Bố cũng

thật là, từ khi con quen bố đến nay chỉ toàn thấy bố ngày nào cũng bị mẹ bắt nạt.” Cậu vừa nói xong, bốn người ở đây đều phì cười.

Khóe miệng Chiếm Nam Huyền cong lên cực cao:”Nhóc con, con chắc chắn—-là bắt đầu từ khi con quen bố?”

Ôn Noãn cười lườm Chiếm Nam Huyền:”Ồ? Đây là cách dạy con của anh? Dạy nó nói năng lộn xộn?” Quả nhiên là công lao vĩ đại.

Chiếm Nam Huyền ngiêng người cựa mình, một tay kéo cô vào lòng, cười nhạt ấn một nụ hôn lên trán cô.

“Bố!” Chiếm Ương Cách kháng nghị, “Chúng ta còn chưa trưởng thành!”

“Ai bảo thế? Bố và mẹ con đã sớm trưởng thành rồi.”

“Bố già thối tha! Con đang nói anh cả, em trai và con!”

Chiếm Nam Huyền quay đầu nhìn Ôn Noãn:”Bà xã, em nghe thấy không? Con gái nói chúng nó còn chưa trưởng thành.”

Ôn Noãn cảnh giác nhìn anh:”Anh muốn nói gì?”

“Bảo bối, sau này em nên chú ý tới lời nói và việc làm.”

“Chuyện đó không phải nên là anh mới đúng à?”

Chiếm Thừa Nhân lần thứ hai ngẩng đầu từ sách lên:”Mẹ, ý của bố là, mẹ đừng lúc nào cũng bạo lực gia đình bố,

làm vậy dễ để lại vết thương trong tâm hồn trẻ con của chúng con.”