úng như lời Chiếm Nam Huyền
nói, tâm trạng bất ổn định làm anh ta lúc được lúc hỏng, khi cánh tay
không thuận gió giang ra định đỡ bóng, bỗng nhiên nghe thấy tiếng hò của khán giả dựng bắn cả lên, giống như một đứa trẻ con múa may quay cuồng
giữa không trung, động tác ngây thơ chất phác này dẫn đến một trận cười
và pháo tay ầm ĩ.
Ngay cả khi đánh đến phút cuối, Roddy
thua liên tiếp ở mấy ván kết, thiên vương lộn ngược dòng thắng chung
cuộc 2-1, sự bình tĩnh không gợn sóng trên mặt anh ta lúc này mới toát
lên chút đắc ý sau khi đã chiến thắng, mỉm cười rồi đánh mạnh một cái,
quả bóng bay về phía khán đài cao nhất xa nhất.
Cả trận đấu làm khuấy đảo linh hồn Ôn
Noãn, trong tiếng vỗ tay và tiếng thét chói tai không ngớt, mọi người
đều đứng dậy, lúc này cô mới nhớ ra sau lưng mình còn có Chiếm Nam
Huyền, nhìn lại, chỗ ngồi sớm đã trống rỗng, cô cũng không biết anh đã
đi từ lúc nào.
Tìm anh trong dòng người xa lạ đang tuôn ra, nhưng tầm mắt thế nào cũng không tìm thấy bóng dáng quen thuộc,
lòng cô không khỏi có chút thẫn thờ.
Cô đem theo chút mất mác quay về nhà,
dọc đường đi đáy lòng lại mơ hồ có chút chờ mong, hy vọng điện thoại
bỗng nhiên vang lên, hy vọng xe của anh đột nhiên xuất hiện kế bên…Cô
buồn bã buộc phải thừa nhận, thủ đoạn của anh quả thật quá cao siêu,
trong lúc qua lại đã khiến lòng cô toán loạn.
Sau khi rửa mặt cô ủ rũ ngồi xem TV,
kênh âm nhạc đang phỏng vấn 4 người đàn ông, đó là nhóm nhạc Ireland nổi tiếng thế giới, lượng tiêu thụ album đạt hơn 34 triệu bản.
Rất nhiều năm trước, ở trên bệ cửa sổ có thể đón gió xa trong phòng Chiếm Nam Huyền, sáng sớm và hoàng hôn mỗi
ngày nghỉ, trong sự vui vẻ mơ hồ không lí do, người từng lấy âm nhạc đả
động trái tim cô chính là những người đàn ông này, ngay cả khi có người
tách ra solo vẫn vô cùng cuốn hút cô.
Trong bầu không khí ấm áp trên màn hình, bốn chàng trai đẹp vui vẻ đều nhận là fan hâm mộ bóng đá, khi được hỏi
ai trong số họ đá tốt nhất, ba người đều nhất trí chỉ vào người ngồi bên phải, tiếp theo lần lượt là tiền đạo xuất sắc nhất và hậu vệ đá hay
nhất, còn người ngồi bên trái là—-cầu thủ ngồi băng ghế dự bị tốt nhất.
Khi cười cô không thể không chế được lại nhớ tới Chiếm Nam Huyền.
Có một số người, có một số bài hát, lắng đọng lại tại nơi sâu nhất trong ký ức thiếu niên.
Chỉ cần chạm nhẹ vào, sẽ dẫn đến tình
cảm yêu thương chua xót thuở xưa, sau nhiều năm lại lắng nghe giai điệu
Unbreakable quen thuộc, giống như chuyện cũ đang nhẹ nhàng thổi vờn bên
tai, nhắc nhở ở năm ấy ngày ấy, bài hát này con người này, bầu bạn với
nhau đi qua những tháng ngày cô độc không nơi nương tựa.
Ánh sáng lấp lánh từng có trong mắt họ, giống hệt người cô khao khát muốn gặp nhất trong hai nghìn năm trăm ngày.
Mà nay thời gian đã để lại dấu vết trên
gương mặt của bốn người, ca khúc vẫn còn, nhưng nhan sắc đã thay đổi,
những nếp nhăn có thể nhìn thấy, vẻ đẹp trai năm đó đã phai, bọn họ đã
không còn là những cậu thiếu niên nữa, giống như cô, đã sớm qua tuổi trẻ con.
Sau muôn ngàn gian khổ quay đầu lại nhìn, chỉ cảm thấy chuyện đời không ngày nào không tang thương.
Ngẩn người trước TV, đột nhiên nghe thấy tiếng đập cửa, cả người cô bật dậy khỏi sofa.
Nhìn chằm chằm đằng sau cửa, vui mừng
như điên và sợ hãi đan xen, sau khi đợi rất lâu cuối cùng anh đã tới, sự bối rối cùng sợ hãi cô mất bao lâu mới hồi phục lại được, bây giờ lại
vì anh mà ngóc đầu trở dậy.
Mồ hôi thấm vào trong lòng bàn tay, cách một cánh cửa cô sợ hãi hỏi nhỏ,”Ai đấy?”
“Em hy vọng là ai?”
Cô suýt tí nữa đã khóc, cái trán yếu ớt tựa vào cửa, thật lâu sau, mới có thể vươn tay mở cửa cho người vào.
“Thứ em mở là cửa, hay là chính trái tim em?” Đôi môi tuyệt đẹp cong lên rồi phủ xuống, cô bị kéo vào vòng xoáy
mùi mồ hôi và nam tính, Chiếm Nam Huyền khẽ lầm bầm trong miệng cô:”Sau
này đừng để anh phải chờ đến thiên trường địa cửa nữa.”
Trong đê mê, ý thức xẹt qua nỗi buồn sâu nhất đáy lòng, từ nay về sau sẽ không thể quay lại nữa.
Anh buông cô ra, điều chỉnh lại hơi thở gấp gáp của mình.
Bàn tay nắm áo anh ướt đẫm, cô hỏi:”Anh chơi thể thao?”
“Sau bữa tiệc đãi khách quý có thể tỷ
thí với cầu thủ, anh so chiêu với Federer một chút.” Chiếm Nam Huyền lấy di động ra bấm một dãy số rồi ném về phía cô:”Bảo bọn họ mang quần áo
đến cho anh.”
Hai tay trực tiếp cởi áo thể thao xuống, đi thẳng vào phòng tắm.
“Alo, anh…Hello? Xin chờ một lát.” Cô đuổi theo,”Quần áo của anh là chỉ cái gì?”
Anh quay đầu cười, nghiêng người lấy
điện thoại trong tay cô,”Áo, áo trong, đồ lót, tất, thắt lưng, cà vạt,
chọn tùy ý rồi mang đầy đủ tới cho tôi, đúng rồi, không cần đồ ngủ.” Sau đó đặt di động vào lại tay cô,”Nói địa chỉ cho bọn họ.”. Anh không nhịn được tươi cười, hai con ngươi sáng lấp lánh của bóng hình sau cửa phòng tắm, nhìn thẳng vào đôi mắt đẹp đang ngây ngốc của cô, sau đó lạch cạch đóng lại trước mắt cô.
Cô sợ hãi cầm lấy điện thoại:”Lúc nãy
anh ấy nói cái gì?” Nghìn lần đừng nói cho cô anh thật sự định qua đêm ở đây,”Anh không nghe sai chứ? Vâng…” Sau khi xác n