chắc sẽ còn ở lại
Những đám mây giờ đang bay qua tôi,
và vầng trăng vừa nhô lên
tôi phải để lại những vì sao phía sau lưng,
chúng là những gì lấp lánh trên bầu trời em”
Bressanone, người ca sĩ khi đó yêu điên
cuồng một cô gái, họ gặp nhau trong vườn quốc gia Yosemite ở California, tình cờ gặp nhau rồi biệt ly, cùng dựa vào một số thông tin mà duy trì
nỗi tương tư, mấy tháng trôi qua, cuối cùng cơ hội cũng đã tới, bọn họ
đều đi Châu Âu, ước hẹn gặp gỡ ở một trấn nhỏ thuộc miền núi Tyrol thuộc miền Nam Italy, đó chính là Bressanone.
Thời gian vui vẻ luôn trôi qua nhanh chóng, cho dù hai người họ có chân thành tha thiết giao phó trái tim mình cho nhau.
Khi biệt ly sắp tới, người đàn ông khóc
đưa bạn gái ra ga gần trấn, bọn họ đều tự đi trên con đường của mình,
quay lại công tác và cuộc đời của mình.
Trong chiều dãi quãng đường 30 phút,
người đàn ông chậm rãi đi vào giấc ngủ, trong mơ loáng thoáng nghe được
một bài hát tuyệt vời mà bi thương, sau khi tỉnh dậy ông ta lập tức viết lại…Trong lòng người đó, vĩnh viễn luôn có một nơi dành cho cô gái kia, còn có cái thị trấn nhỏ bé, cùng với bài hát Bressanone ấy….
“Ôn Noãn.” Có người cười nhạt:”Tỉnh tỉnh”
Xoay người vùi vào chăn, né bàn tay ở má quấy rầy như lông chim, Bressanone của cô…
“Ôn Nhu? Tôi không gọi cô ấy dậy được, ngủ y như một con lợn hồng rồi.”
Ai đang cười? Quấy nhiễu giấc mơ người
khác, thật đáng ghét…Trong ngơ ngốc mở hé hai mí mắt nặng trình trịch
lên, hồn phách bị tiếng ca mang đi vẫn chưa trở về, cô ngơ ngác
hỏi:”Chuyện gì thế? Anh đang nói chuyện với ai?”
Đây là ánh mắt của ai, ánh sáng lưu
chuyển, nụ cười rạng rỡ, một chút si mê quyến luyến lúng túng lướt qua
đáy mắt, nhanh đến mức làm cô suýt tí nữa tuột mất, ai, ai khiến cô quen thuộc đến mức không hề phòng bị như thế này, một gương mặt bỗng nhiên
lọt vào trong tầm mắt lại khiến nội tâm tràn ngập sung sướng.
“Ôn Nhu tìm em.” Anh nói.
Cô nhắm mắt lại, cố gắng lắc lắc đầu rồi mở ra, ánh mặt trời chiếu thẳng vào qua khe cửa sổ, chiếu xuống mép
giường, tất cả mọi thứ trong trí nhớ chậm rãi quay trở về vị trí
cũ—–“Anh nhận điện thoại của em?!” Trời ạ, thật muốn hét thật to lên!
Xong rồi, xong rồi, bị bắt gian ngay tại giường,”Chị?” Cô sợ hãi thét
to.
“Ôn——Noãn!” Một kẻ khác hận không thể
giết chết tiếng thét chói tai như rồng phun lửa chưa từng có của cô, cô
sợ tới mức kéo xa điện thoại ra, kết quả bị Chiếm Nam Huyền thuận tay
lấy luôn.
“Chuyện gì?” Anh hỏi, đi dần từng bước tự tiện làm chủ như chuyện hiển nhiên.
Cho đến lúc này này cô mới nhận ra, cô
và anh không mảnh vải che thân ngồi cạnh nhau, khi nhận thức này len lỏi vào đầu, cô suýt chút nữa ngã xuống giường, vội vàng lấy quần áo trong
mớ hỗn độn mặc nhanh vào, chạy vọt vào toilet liên tục vốc nước lạnh hất vào mặt.
Cuối cùng cũng tỉnh hoàn toàn.
Sau khi rửa mặt Chiếm Nam Huyền đi tới,
cô chưa kịp xoay người lưng đã bị ôm vào trong ngực anh, bọn họ nhìn ánh mắt của đối phương trong kính, không hẹn cùng cười.
Anh khẽ hôn lên môi cô.
Tim chợt rung động, cô dùng khẩu hình không tiếng động nói ra bốn chữ.
“Gì cơ?” Anh hỏi.
Cô khẽ nói:”Huyền của Ôn Noãn.”
Anh vùi đầu vào tóc cô, mỉm cười mãn nguyện.
Cô cười tủm tỉm dựa vào ngực anh, trên
con dấu bằng đá vàng có dòng chữ anh đặc biệt khắc vì cô, Huyền của Ôn
Noãn, từ sau khi anh đưa cho cô, mỗi bức tranh của cô đều ấn bốn chữ
triện này.
Trước đây từng có rất nhiều chuyện cũ đẹp đến mức làm lòng người đau nhói.
“Ôn Nhu tìm em có việc?” Cô nghiêng người giúp anh điều chỉnh độ ấm vòi hoa sen.
Anh buông cô ra, đi xuống dưới vòi hoa sen, “Lát nữa nói cho em.”
Cô đi ra ngoài đóng cửa phòng tắm lại,
đồng hồ đã chỉ giữa trưa, gọi một cú điện thoại về công ty dăn dò công
việc cho Đinh Tiểu Đại, sau đó đun nóng sữa đặt lên bàn, sau đó đi vào
bếp chuẩn bị bữa trưa.
Lúc ăn Chiếm Nam Huyền nhìn cô, ánh mắt sâu đậm:”Bảo bối.”
“Hả?”
“Ôn Nhu dặn em hôm nay đừng ra khỏi nhà.”
“Tại sao?”
“Bởi vì sáng nay em lên đầu đề tất cả các báo.”
Cô sửng sốt:”Sao có thể?” Làm bình hoa
cũ nhất giá trị nhất bên người Chu Lâm Lộ, cô đã lâu không xuất hiện
trong làng giải trí, tại sao bỗng dưng lại lên bìa tạp chí?
Chiếm Nam Huyền ngẩng đầu lên, phút chốc cô cảm thấy nụ cười nhạt trên mặt anh có chút bất thường, đáy lòng
không khỏi nổi lên chút cảnh giác, cô nghi ngờ đi qua mở laptop, vào báo mạng giải trí, vài giây sau nhìn rõ ràng trên màn hình hai hàng chữ to
màu đỏ tươi như sét đánh.
“Bạc Nhất Tâm ra nước ngoài chụp ảnh chưa về, Chiếm Nam Huyền cùng thư kí xem bóng công khai hôn môi.”
Đi xuống là một bài viết thanh sắc đều
đủ cả, đầu tiên là rất nhiều ảnh chụp hai người họ thì thầm to nhỏ và
hôn nhau ở sân bóng, bên cạnh còn có những lời lẽ hết sức phiến diện.
Ngay sau đó chuyện cũ của cô và Chu Lâm Lộ cũng bị lật lại, ngay cả chị
cô Ôn Nhu một trong mười người phụ nữ đẹp nhất thành phố cũng không may
mắn thoát khỏi vụ này, đến cô cũng không biết mình có cái ảnh chụp chung với Ôn Nhu đẹp như vậy từ khi nào.
Bên cạnh còn có một cái đầu đề bắt mắt, “