Cô hơi yên tâm, thử thăm dò thả chân
xuống giường, vẻ mặt anh có chút dọa người, cô bắt đầu hối hận mình lỗ
mãng, đành phải thanh minh:”Không được đánh em!”
Hai tròng mắt anh thấp thoáng ánh sáng
cô yêu thích nhất, đôi môi mỏng gợn nửa:”Nhiều năm rồi chẳng thay đổi
chút nào, vẫn xúc động tùy hứng như vậy.” Tính trẻ con vừa làm người ta
buồn cười, lại đau lòng:”Một sợi tóc cũng không động vào, xuống đây.”
Cô thở ra một hơi, nhảy xuống giường,
sau đó trở lại mặt đất, nghĩ một lúc, rồi lắc đầu bật cười:”Em cũng
không biết hôm nay bị sao nữa.” Hoàn toàn không phải cô bình thường, cho dù là hành vi hay là tâm tính, tất cả đều thoát ly quỹ đạo thường ngày.
Anh nói:”Em biết rõ.”
Cô quay mặt tránh đi ánh nhìn chăm chú
đoạt hồn người khác của anh, nội tâm có chút mê hoặc, không biết nhiều
năm sau, phòng tuyến cẩn thận bất tri bất giác buông lỏng, cô như
vậy—-giống cô bé con ngày trước, liệu có phải chỉ hiện ra ở trước mặt
anh không?
Giây tiếp theo cảm thấy cánh tay anh kéo eo cô, mạnh đến mức không giống như chỉ đơn giản ôm cô, cô hơi hoảng sợ nhìn anh:”Anh đã đồng ý——“
Anh che miệng cô lại, tháo khăn tắm ép
cô xuống giường, cực kì dịu dàng nói:”Làm sao anh nỡ đánh em, bảo bối,
chẳng qua anh chỉ muốn yêu thương em thôi.”
“Ôn Noãn, Ôn Noãn.” Có người thở dài gọi:”Tỉnh, tỉnh.”
Cô mờ mịt mở mắt, nhìn thấy một người
đứng trước giường, sau khi kinh ngạc nheo mắt, thoáng chốc nước mắt rơi
đầy mặt, cô bay vào trong lòng ông.
“Bố! Bố! Cuối cùng bố cũng về rồi! Con rất nhớ bố!”
“Đồ ngốc.” Ôn Hòa yêu thương nở nụ cười.
Cô điên cuồng khóc lóc không thôi:”Con
xin lỗi! Con xin lỗi! Bố tha thứ cho con nhé, không phải con cố ý, thật
sự không phải cố ý đâu!”
“Bố không trách con.” Ôn Hòa đau lòng sờ đầu cô:”Đừng khóc, bé ngoan, đừng khóc.”
Nước mắt của cô như trận lũ sắp tràn qua bờ đê:”Bố! Con xin bố! Đừng bao giờ đi nữa được không? Bố, bố…bố! Đừng đi….”
“Này…ngoan, đừng khóc, đừng khóc, sao thế? Em làm sao thế?’
Ôn Noãn khó khăn mở đôi mắt đẫm lệ,
trong bóng đêm không biết đang ở phương nào, chỉ cảm thấy ngực đau không chịu được, tránh khuỷu tay của người bên cạnh đang ghì chặt, cô chống
xuống giường ngồi dậy, há miệng thở dốc:”Đau quá, em đau quá…”
Chiếc đèn da cam đầu giường lập tức phát ra ánh sáng nhu hòa, Chiếm Nam Huyền căng thẳng ôm cô:”Tại sao lại giữ
ngực? Em bị làm sao? Không khỏe?”
Cô gật đầu rồi lại lắc đầu, nước mắt tung hoành trên mặt, bàn tay liên tục xoa vị trí trái tim.
Anh không biết nên làm gì, chỉ có thể đặt lên tay cô, mát xa ngực cô theo chiều kim đồng hồ.
Ước chừng qua hơn 4, 5 phút, cô mới dần dần bình ổn lại.
“Gặp ác mộng?” Anh hỏi.
Gương mặt nước mắt chưa khô của cô u ám không thôi,”Anh biết không? Đôi khi em hoàn toàn không muốn tỉnh lại.”
Anh im lặng khác thường, thật lâu sau cũng không lên tiếng.
Hai mắt đẫm lệ vô biên như đại dương
mênh mông lọt vào hai tròng mắt cô quạnh của anh, cô nghẹn ngào:”Xin
lỗi….em không biết sẽ liên lụy đến bác trai…Nam Huyền, thật sự xin lỗi,
xin lỗi, em không biết sẽ như vậy…Em chỉ nghĩ, em đơn giản chỉ nghĩ đó
là chuyện giữa hai chúng ta….”
Vốn dĩ tất cả những chuyện kia không nên xảy ra, chỉ tại cô trẻ con cố chấp, cuối cùng lại gây nên lỗi lầm lớn
không thể cứu chữa, cả đời này cô là kẻ phải chịu tội, lạc vào trong cõi sung sướng của thể xác chẳng qua chỉ là vì muốn xin một chút an ủi, cô
nào có tư cách nói chuyện yêu đương với anh.
Anh cụp mi xuống, hôn lên mái tóc tản
mát của cô trên gối,”Không liên quan đến em, đó là chuyện ngoài ý muốn.” Tắt đèn kéo cô vào trong lòng:’Anh thật không nên nhất thời mềm lòng
buông tha em….Trước khi trời sáng, em đừng mơ có thời gian đi vào mộng.” Trong tiếng nói thì thào tiết lộ tâm tư khó hiểu khác thường, giống như hàn băng cô độc, lại giống như mệt mỏi lo âu, giống như mâu thuẫn trong lòng anh đan vào áp bách, khiến anh buồn phiền mà đòi giận chó đánh
mèo, anh điên cuồng đến nỗi gần như vò nát cô ra, tiết tấu chậm rãi, rồi điên cuồng hoàn toàn không để ý đến lời cầu xin của cô, sự mạnh mẽ kéo
dài đến nỗi gần như là cuồng bạo.
Đau đớn và sung sướng cực hạn càn quét
toàn thân cô, mỗi một tấc tiến lùi dây thần kinh đều dấy lên sự mẫn cảm
run rẩy đến cuồng dại, trong ý thức hỗn độn không biết anh giằng co bao
nhiêu lần, cũng không biết mình bị ném lên mây chết bao nhiêu lần, loại
kinh nghiệm này đối với cô mà nói cực kì rung động, trên da phủ kín
những dấu vết sâu của anh.
Cho đến khi bức màn đêm thâu lọt vào một tia rạng đông nhạt nhạt, anh lại co rút phóng ra lần nữa, trong tiếng
thở dốc tuyên cáo vô cùng nhuần nhuyễn, sau khi anh buông tay cô toàn
thân mềm oặt đau nhức trong ba giây đã mê man.
Không gian kéo dài mãi mãi, yên bình ngỡ như đã chết.
“Một ngàn năm sau”, có người hát bên tai cô.
“Đây tôi đứng giữa Bressanone
với những vì sao trên trời
phải chăng chúng sáng hơn cả Brenner
và đang theo một hướng khác
em sẽ là sự từ bỏ nhẹ nhàng,
tôi phải đi theo con đường khác
và chuyến tàu sẽ mang tôi về phía trước
mặc dù trái tim tôi chắc còn ở lại
Wo, trái tim tôi