g Vũ Tân căn dặn, trong thời
gian cho phép, nhất định phải là người đầu tiên biết Kim Deok Hwan tỉnh.
Đường Vũ Tân bị Min Tae Yun ra lệnh cấm chỉ, cấm cô một mình hành động, phải ở lại Tổ công tố nghỉ ngơi, tối nay không cho phép chạy lung tung. Mặt
Đường Vũ Tân treo nụ cười khổ sở, sau tối nay, có lẽ chân tướng đều phơi bày hết, chừng đó anh còn có tâm tư đi quản tôi sao?
Đường Vũ Tân ngồi một mình trên ghế suy nghĩ vẩn vơ, hơn nữa trong lúc thử
cân bằng mọi thứ bản thân lại nảy sinh cảm giác sợ hãi đối với những
chuyện chưa biết sắp xảy ra. Dù sao, từ một người biết rõ từng chi tiết
trong kịch bản đến hoàn toàn không cách nào dự đoán cứ như biến thành
người mù, cảm giác bất an đó cần một thời gian mới thích nghi được.
Khi Đường Vũ Tân đang hít sâu một hơi, vừa nén được cảm giác bất an xuống
thì cừa phòng làm việc của Min Tae Yun bị đẩy ra “rầm” một tiếng. Mắt
Đường Vũ Tân chỉ kịp hoa lên, thân hình Min Tae Yun đã tới trước mặt cô, kế đó vai cô bị hai tay Min Tae Yun bấu chặt lấy.
“Yoon Ji… còn sống đúng không?!” Min Tae Yun dè dặt nói ra đáp án đó, đôi mắt xanh lam lóe lên ngọn lửa sốt ruột.
Nhìn chân tướng đã bị bóc ra ba phần, Đường Vũ Tân chỉ có thể cười khổ gật đầu.
“Biết lúc nào?” Vẻ mặt Min Tae Yun từ từ lạnh lẽo, cô ta, biết ngay từ đầu lại không nói với anh?!
“Sau khi bị cắn lần đầu tiên.” Đường Vũ Tân sắp xếp lại mạch suy nghĩ hỗn
loạn trong đầu, cô ổn định lại hơi thở, nói tiếp: “Lần đó bị cắn xong
tôi không hề biến thành ma cà rồng, nên tôi nghĩ, nếu em gái anh là
người bị con ma cà rồng đó cắn đầu tiên mà nói, có lẽ…”
Nghe xong đáp án, Min Tae Yun thả bàn tay đang bấu chặt trên vai Đường Vũ Tân ra, ánh mắt bộc lộ nỗi thống khổ.
“Tôi cũng không muốn tin chuyện đó là thật, nhưng tối qua…” Đường Vũ Tân
nói tới đó thì dừng lại, đau lòng nhìn nước mắt lăn trên má Min Tae Yun.
“Cô đã biết từ lâu, vì sao không nói cho tôi!” Min Tae Yun đột nhiên cao
giọng, dường như đang ra sức kềm chế tâm tình phẫn nộ của mình.
“Tôi…” Bỗng dưng Đường Vũ Tân không biết nên mở miệng như thế nào.
“Nếu cô sớm nói với tôi, có lẽ sẽ không chết thêm nhiều người như thế! Cô
biết mấy năm nay Yoon Ji sống như thế nào sao?! Chẳng lẽ cô nhẫn tâm để
một đứa bé lưu lạc bên ngoài, không có nhà cũng không có người thân,
không ai quan tâm, thậm chí sống trong cảm giác chán ghét chính mình là
dị chủng nữa! Cô nhẫn tâm sao?!” Min Tae Yun quát vào mặt Đường Vũ Tân.
Thấy Min Tae Yun phẫn nộ tới cực điểm, Đường Vũ Tân há miệng nhưng không
thốt ra được tiếng nào. Cô có thể hiểu tâm tình Min Tae Yun lúc này, đau lòng sợ hãi tràn ngập trong lòng, phẫn nộ chẳng qua là biểu hiện bên
ngoài để áp chế tâm tình thực sự mà thôi, có lẽ giờ phút này bản thân
Min Tae Yun cũng không nói được cảm xúc của mình là gì, nhưng…
Nhưng mình thì sao? Quả thật mình che giấu sự thật là không đúng, nhưng chỉ
vì mình không muốn mọi người bị tổn thương, vậy mà kết quả này ngược lại mang đến tổn thương cho mọi người sao? Sự tình phát triển đến mức này,
có lẽ chỉ có một mình mình tình nguyện mà thôi… nghĩ đến đó, Đường Vũ
Tân nhếch môi để lộ một nụ cười khổ sở.
“Xin lỗi…” Đường Vũ Tân nghẹn ngào nói tiếng xin lỗi, khóe mắt ngân ngấn nước nhưng mặt vẫn nở nụ cười sầu thảm.
Min Tae Yun còn muốn nói gì đó song nhìn thấy dáng vẻ Đường Vũ Tân lại
không mở miệng được. Anh hít sâu một hơi, màu xanh trong mắt từ từ trở
lại màu đen, nhưng trầm tĩnh lại làm quanh người Min Tae Yun tỏa ra hơi
thở lạnh băng, tựa hồ chuyển tất cả giận dữ thành tĩnh mịch đáng sợ.
Hồi lâu, Min Tae Yun chậm rãi quay người đi ra ngoài.
“Chờ đã, công tố Min anh đi đâu?” Đường Vũ Tân khó nhọc mở miệng, mấy chữ này dường như đã lấy hết sức lực của cô.
“Tổng bộ SCD.” Nói xong Min Tae Yun không quay đầu lại đi thẳng ra ngoài.
Đóng cửa lại, Min Tae Yun dựa lưng vào tường, thở dài. Vừa rồi trong phòng,
anh đè nén cơn giận đồng thời cũng đè nén dục vọng khát máu của mình,
bởi vì tức giận làm dục vọng dâng lên. Từ cổ Đường Vũ Tân tỏa ra mùi
thơm tựa như thuốc độc dụ dỗ anh đi thưởng thức, may quá, mình không mắc sai lầm.
Thật ra trong lòng Min Tae Yun cũng hiểu, nổi giận với Đường Vũ Tân không
hoàn toàn vì cô giấu diếm sự thật Yoon Ji còn sống, mà còn vì bản thân
không cách nào đối diện với sự thật đáng sợ. Yoon Ji còn sống, tin tức
này anh không biết nên vui mừng hay thế nào nữa, vả lại, rất có khả năng Yoon Ji là hung thủ của vụ án giết người hàng loạt này…
Ý thức được điều này, Min Tae Yun đau lòng thở dài, ai ngờ được 7 năm
nay, hung thủ mình muốn bắt lại là người mình muốn báo thù thay. Tiếng
thở dài này trên hành lang vắng ngắt đặc biệt chói tai, hơn nữa trong
tiếng thở dài đó còn xen lẫn một ít thanh âm khiến Min Tae Yun khó hiểu. Anh chăm chú lắng nghe, phát hiện đó là tiếng khóc nghẹn ngào…
Giây phút Min Tae Yun đóng cửa lại, Đường Vũ Tân thình lình ngồi bệt xuống
đất, giống như sức lực toàn thân đã bị rút hết đi. Lần đầu tiên, Đường
Vũ Tân khóc ở bên ngoài. Lần đầu tiên, cô nghi ngờ chuyện mình đã làm.
“Xin lỗi… xin lỗi… xin lỗi… tôi ch
