Ring ring
Kế Hoạch Dưỡng Thành Đồng Dưỡng Phu

Kế Hoạch Dưỡng Thành Đồng Dưỡng Phu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324551

Bình chọn: 8.5.00/10/455 lượt.

g cười, mang theo chút ngượng ngùng, giống như một nữ hài tử mới biết mùi đời.

“Đại ca, hắn sắp đến rồi!”

Diệp Thiếu Phong cảm thấy thực sự cảm tạ Phong đại thúc dạy võ công cho hắn. Mặc dù không cao thâm, nhưng lại vô cùng thực dụng.

Hắn mới đi tới trong thành, vừa đói vừa khát, còn chưa kịp lấy hơi, nghỉ

chân một chút, đã gặp một chiếc xe ngựa mạnh mẽ đâm tới. Nếu không phải

nhờ hắn phản ứng nhanh, kịp nhảy vọt sang một bên, hắn đã sớm bị đánh

bay.

Nhưng rốt cuộc cũng có bách tính bình dân động tác chậm chạp không kịp né tránh, bị xe ngựa đang chạy như bay tông ngã, phát ra một

chuỗi kêu thảm thiết.

“A---!! Đau quá! Đau chết mất!!”

Không để ý có người bị thương, xe ngựa kia cũng không dừng lại đi tiếp.

Đám người chưa tỉnh hồn nhốn nháo tưng bừng.

“Thật sự không có vương pháp… Chỉ là một họa sĩ nho nhỏ, cư nhiên dám làm mưa làm gió như vậy!”

“Hư! Nhỏ giọng một chút! Người ta có núi dựa đấy!”

Diệp Thiếu Phong nghe vậy có chút giật mình. Người ngồi trong xe ngựa là môt họa sĩ sao. Cũng quá lộ liễu quá đạo chút.

“Mọi người nhường đường một chút, nhường đường một chút! Thương đại phu đến rồi!”

Chợt, trong đám người truyền ra một hồi tiếng ho khan. Sau đó, đám người tự động tránh ra, một nam nhân trung niên đi ra.

“Khụ khụ…” Hắn cố gắng khắc chế nhưng vẫn ho kịch liệt, “Khụ khụ…”

Người té xuống đất bị thương nhìn thấy hắn, lập tức kêu to: “Thương đại phu, cứu mạng a!”

Thương đại phu này ngồi xổm xuống, nở một nụ cười trấn an: “Không nên cử động. Để ta xem xem.”

Diệp Thiếu Phong thấy người bị thương này trầy da sứt thịt, chắc hẳn xương cũng gãy mất rồi.

“Không việc gì.” Thương đại phu lấy ra một bình sứ nhỏ từ trong ngực, mở ra,

“Kiên nhẫn một chút.” Vẩy bột trắng lên vết thương của người kia.

Người nọ đầu tiên là gào lên mấy tiếng bi thống, mà sau đó vẻ khổ sở cư nhiên hòa hoãn không ít. “Thương đại phu, đây là thuốc gì? Thật là lợi hại!

Vừa cầm máu vừa ngưng đau!”

Thương đại phu khẽ mỉm cười: “Đây là

sơ cứu thôi. Xương ngươi gãy, phiền các vị đại ca mang đến chỗ của ta để muội tử ta nối xương giúp ngươi.”

Người bị thương cảm kích cùng

mọi người khâm phục không cần phải nói. Lập tức liền có người kéo một

chiếc xe đẩy tới đây, đặt người bị thương lên.

Đám người tản đi, Diệp Thiếu Phong cũng đi ra ngoài.

Bụng hắn rất đói, cho nên hắn muốn mau tìm được đầu lĩnh của khất cái nơi này, chào hỏi xong mới kiếm được miếng cơm ăn.

Nghề nghiệp đều có quy tắc. Khất cái cũng như vậy. Trừ dân chạy nạn ra, đơn

đả độc đấu, không ngừng chuyển địa phương ăn xin như hắn, đến vùng mới

nếu không mò mẫm trước đám địa đầu xà, sẽ rất nhanh bị đầu lĩnh khất cái tìm phiền toái. Hắn lúc mới bắt đầu không có kinh nghiệm, không biết

quy củ, bị thiệt thòi không ít. Nếu muốn làm đầu lĩnh khất cái như Tín

Hoa, hắn thật sự làm không nổi.

Ai ngờ hắn mới đang tìm kiếm mục

tiêu xung quanh, thì có một tên khất cái ốm nhách, vóc người trung đẳng

đi tới bắt chuyện với hắn: “Huynh đệ, mới tới? Bản lĩnh không tồi a!”

Hắn sững sờ, ngay sau đó nghĩ đến có thể vừa rồi lúc tránh xe ngựa bị người thấy được. Mới đến đã triển phong lộ góc hình như không tốt lắm, hắn

nhẹ nhàng khiêm tốn nói: “Đại ca, ta vừa mới tới, cái gì cũng không

biết, kính xin đại ca chiếu cố nhiều hơn.”

Tên khất cái kia cũng

không để ý, lộ ra hàng răng cửa vàng khè cao thấp không đều nói: “Làm gì có ai chiếu cố ai, kiếm miếng cơm ăn mà thôi. Đi theo ta.”

Diệp Thiếu Phong đi theo tên răng cửa vàng khè tới một mảnh đất ở Thành Nam.

Đối lập với khu chợ náo nhiệt phồn hoa vừa rồi, nơi này vô cùng nghèo túng, đầy rác rưởi, khắp nơi là bọn khất cái cùng dân nghèo áo quần rách

nát. Đảo mắt qua còn có thể thấy mấy thi thể được đắp chiếu lên.

Diệp Thiếu Phong khẽ nhíu mày. So với nơi này thì ngôi miếu đổ nát ở Thái Bình huyện quả thật là thiên đường.

“Nơi này là…:

Răng cửa vàng khè cười nhạt nói: “Nơi này gọi là Tứ Khối Ngọc, là bảo địa

của khất cái chúng ta, phàm là người có chút thân phận địa vị cũng sẽ

không đến gần nơi này một bước. Đi thôi, dẫn ngươi đi gặp lão đại.

Diệp Thiếu Phong yên lặng theo sau.

Hắn dừng chân ở nơi này, lâu thì nửa tháng nhanh thì mười ngày. Chỉ cần dò

xem nơi này có người từng nhìn thấy Tín Hoa hay không, hắn lập tức lên

đường đến trạm kế tiếp. Từ khi từ biệt La Tam ca, hắn đã đi gần nửa năm. Mấy tháng này, hắn thăm dò tin tức từ những người trong ngôi miếu đổ

nát nay tứ tán các nơi, sửa lại lộ tuyến của mình. Như La Tam ca đã từng nói, hắn tìm bảy năm cũng không có được tin tức về nàng, quả thật có

liên quan với việc nàng đã thăm hỏi qua mọi người trong ngôi miếu đổ

nát. Mà bây giờ, hướng đi của hắn đã ngày càng rõ ràng, hắn cũng tin

chắc, mục tiêu, cũng ngày càng gần hơn.

Răng cửa vàng khè mang

Diệp Thiếu Phong đi vào một tòa trạch viện ọp ẹp đã sụp mái ngói, bên

trong có mấy tên khất cái đang ngồi hoặc nằm.

Lão đại đang dựa vào ngưỡng cửa chính sảnh.

“Lão đại, người hôm nay vừa tới, mang tới cho ngài nhìn một chút.”

Răng cửa vàng khè đẩy Diệp Thiếu Phong tới trước mặt lão đại, Diệp Thiếu

Phong lảo