i, “Tiểu thư, khách sạn chúng tôi chỉ đón chào người có hành
vi đúng mực.”
Chu Tiểu Bạch xấu hổ đứng thẳng người, bày ra bộ điệu tươi cười ưu
nhã, vào khách sạn thì bóng dáng Mặc Duy Chính đã mất tăm mất tích.”Anh
có thấy vị tiên sinh kia đi hướng nào không?” Chu Tiểu Bạch tận lực lịch sự hỏi lễ tân.
“Vị tiên sinh kia đi về phía nhà hàng xoay tròn (4).”
Chu Tiểu Bạch liền theo chỉ dẫn hướng phía nhà hàng xoay tròn mà
chạy, xa xa đã thấy Mặc Duy Chính ngồi ngay cạnh cửa sổ, bên cạnh còn có một người, nhìn bóng lưng là một phụ nữ cỡ khoảng 50 tuổi, Chu Tiểu
Bạch không rõ hắn định làm gì, đành núp vào một xó len lén rình, nhưng
Chu Tiểu Bạch rình cũng không trót lọt vì nhân viên phục vụ rất ân cần
kiên nhẫn hỏi bạn gọi món gì, Chu Tiểu Bạch xua cũng xua không được,
càng không thấy chỗ đối diện Mặc Duy Chính có người tới, bèn thừa dịp
quay sang tùy tiện đáp, “Cho tôi suất một người là được.”
Nhưng phục vụ cũng không chịu buông tha, cầm thực đơn hỏi Chu Tiểu
Bạch chọn loại nào, Chu Tiểu Bạch đang định liếc sang, bỗng thoáng thấy
bóng người rất quen bước vào nhà hàng, Hoàng sóng thần nghênh ngang bộ
ngực F đi vào, đằng sau là một phụ nữ cũng “sóng thần” tương tự, làm Chu Tiểu Bạch sợ đến tùy tiện chỉ trỏ, cúi đầu, đã nghe phục vụ hỏi, “Là
loại C ạ?” Chu Tiểu Bạch còn mải mê rình rập hàm hồ đáp, đã thấy hai
“sóng thần” ngồi xuống đối diện Mặc Duy Chính.
BI của bạn phải dâng cho người ta rồi, lúc ấy trong đầu Chu Tiểu Bạch chính là suy nghĩ này…
.
.
Chu Tiểu Bạch xác nhận xong hai vị “sóng thần” đích thực là ngồi cùng bàn với Mặc Duy Chính thì suất C của bạn cũng đưa lên rồi, bèn cầm dĩa
tùy tiện xiên một miếng bỏ vào miệng, “Ngon thật…” Bạch ta lập tức dời
đường nhìn qua đồ ăn trước mặt, xem ra giờ cũng chỉ đành bám vào thứ này giúp vỗ về “tâm hồn thương tổn” của bạn thôi.
Vì rình mò từ xa, Chu Tiểu Bạch chỉ thấy mà nghe không được, suy tính nửa ngày cũng không hiểu Mặc Duy Chính sao lại có quan hệ với sóng
thần, tối hậu cho ra một kết luận, hai người kia ở hội nghị có qua lại
với nhau, hơn nữa là qua lại không cạn, còn tiếp tục thông đồng đến tận
đây!
Bên kia, vị phu nhân ngồi cạnh Mặc Duy Chính đương cùng lão sóng thần đối diện khách sáo mấy câu còn tiểu sóng thần lại hướng Mặc thẳng nam
nhất nhất ra vẻ thụ sủng mà kinh, “Thật không ngờ lại khéo như thế, mẹ
tôi nói chuyện đi xem mắt cũng không biết là anh…”
Đáng tiếc hoa rơi có ý nước chảy vô tình, Mặc Duy Chính bình tĩnh đáp, “Trước khi xem mắt chí ít cũng biết đối tượng là ai chứ.”
Hoàng sóng thần tái cả mặt, may mà nàng ta có trang điểm, dù có nhất
thời mặt xám đen cũng khó nhìn ra, “Ưm… Tôi còn tưởng Mặc tổng tài sẽ
không đi xem mắt nữa.” Nói gần nói xa, cốt ý là Mặc Duy Chính anh cực
phẩm như vậy sớm biết là cùng sóng thần tôi xem mắt nên mới đến, chính
là tự cấp bản thân một viên an thần.
Có điều thuốc an thần Hoàng sóng thần uống còn chưa kịp trôi theo
nước, thứ mắc trong cổ họng chung quy vẫn là không chắc ăn bằng đã tiêu
hóa tại dạ dày, Mặc Duy Chính đã lại bình tĩnh đáp, “Mẹ đặt đâu con ngồi đấy, có không muốn cũng phải vâng theo ý của bề trên.” Đặc biệt Mặc Duy Chính phát hiện đối tượng xem mắt lại chính là Hoàng quản lí, dù không
thích nhưng nghĩ đến chuyện hai công ty hợp tác – đương nhiên chuyện này không thể vì bọn họ căng thẳng mà thủ tiêu, song bầu không khí tốt đẹp
thì thuận lợi hơn nhiều, Mặc Duy Chính đời nào thích tự tìm phiền phức
lãng phí thời gian nên mới đồng ý gặp mặt.
Hoàng sóng thần thoáng cái thành thứ chẳng ai thèm, mặt có trang điểm thì sắc giận cũng rõ như ban ngày, Mặc Duy Chính có chút hối hận, lẽ
nào gần đây ở chung với Chu Tiểu Bạch thành quen, nhất thời không sửa
được cũng ăn nói kiểu đó với người khác, vội chỉnh lại, “Ý của tôi là
Hoàng tiểu thư nhất định có rất nhiều người theo đuổi, chuyện xem mắt
thực sự là dư thừa mà thôi.”
Hoàng sóng thần mới vì lời của Mặc Duy Chính phun thuốc an thần ra,
không đầy ba giây đã lại nuốt vào, “Mặc tổng tài nói đùa rồi.”
Vị phu nhân bên cạnh Mặc Duy Chính xem ra chính là “bề trên” trong
miệng hắn, nghe Mặc Duy Chính cùng Hoàng sóng thần trao đổi, có chút
ngạc nhiên, “Hai đứa quen nhau?”
“Là quản lí của công ty muốn hợp tác, đã gặp qua.” Mặc Duy Chính lời ít ý nhiều giải thích một chút.
Vừa nghe đã gặp mặt, lão sóng thần có vẻ đặc biệt kích động, vốn cho
rằng xem mắt cũng giống xếp hàng mua này nọ, chiếm chỗ tốt là coi như
con gái có lợi thế, “Vậy là được rồi, hai đứa cứ thoải mái giao lưu đi.” Vừa nói vừa liếc nhìn Mặc Duy Chính đầy ẩn ý rồi quay sang bắt chuyện
với mẹ hắn.
Ai ngờ bên kia hỏa nhiệt bên này băng lãnh, Mặc Duy Chính ngoài công
việc cũng không cùng phái nữ nói chuyện bao giờ, trừ mấy câu châm chọc
ngoài miệng “đàn áp” Chu Tiểu Bạch . Không biết sao đi xem mắt lại nhớ
tới bạn… xem ra thấy phái yếu chính tông là lại nghĩ đến kẻ “đột biến”
rồi. Thấy bầu không khí nhạt phèo như vậy, Hoàng sóng thần bèn mở màn,
“Chúng ta bắt đầu chọn món thôi, tôi hơi đói rồi…”
Một câu phá vỡ cục diện tẻ ngắt, Mặc Duy Chính vẫy gọ