Old school Easter eggs.
Kế Hoạch Làm Bố

Kế Hoạch Làm Bố

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327525

Bình chọn: 9.00/10/752 lượt.

ã Trúc mắt ươn ướt:

- Tôi có bảo anh cứu tôi đâu. Tôi muốn kết thúc!

- Ai cho cô cái quyền đó.

- Đây là mạng sống của tôi. Tôi có quyền!

- Nhưng cô không phải là người tạo ra mạng sống này, khi cô nhận được một thứ

gì đó từ người khác, trước khi không muốn dùng tới nó nữa, cô phải đền ơn người

đã cho cô thứ đó. Mạng sống cô có được là từ ba mẹ của cô, những người sinh

thành nên cô liệu có vui khi cô làm vậy?

- Không ai quan tâm tôi nữa. Ai cũng có cuộc sống riêng. Chỉ còn có mẹ là luôn

ở bên tôi, nghe tôi nói, nhìn tôi cười và ôm tôi vào lòng khi tôi khóc. Mẹ

không còn nữa rồi, tôi không thể trút những thứ giận dữ, ưu phiền và gánh nặng

của tôi với ai hết. Tôi không thể sống với thứ áp lực và nỗi cô đơn này.

Nói đến đây, Nhã Trúc khóc nức nở, Vương Khang vẫn nhìn cô nói. Nhã Trúc đứng

dậy và đi đến gần bờ sông, cô lại thổn thức trong nước mắt:

- Lúc nãy, tôi mong rằng anh hai hoặc ba sẽ có thể đến và lôi tôi về. Ngày

trước tôi còn có Ken làm chỗ dựa khi tôi cãi nhau với gia đình, nhưng bây giờ,

tôi mới nhận ra, không ai có thể bên tôi và quan tâm tôi mãi mãi. Ken cũng chỉ

là một con bướm, đậu rồi lại bay. Tôi không thể khóc với ai trong số họ. Những

người mà tôi tưởng có thể nương tựa họ suốt cuộc đời còn lại, sau khi tôi mất

mẹ. Tôi mất hết rồi. Tôi muốn chết bởi vì tôi không còn lí do gì để sống nữa.

Vương Khang đến bên cạnh Nhã Trúc, mỗi lúc một gần, nắm nhẹ lấy tay cô. Rồi

Vương Khang ôm cô vào lòng:

- Tôi có thể làm thế này để cô ngừng khóc hay không?

Nhã Trúc đã khóc rất nhiều, nhưng cô đã rất ấm áp trong vòng tay của Vương

Khang dù cả hai còn ướt sũng. Một lúc rất lâu sau, Nhã Trúc mới bình tĩnh hơn.

Cô ngồi tựa đầu vào vai Vương Khang khi trên chiếc xe máy của anh. Chiếc xe lao

vút trong màn đêm và lại quay trở về căn nhà nhỏ nơi cuối con hẻm tối. Sau khi

thay quần áo khô, thấy Nhã Trúc vẫn ngồi im lặng nhìn ra cửa sổ.Vương Khang lại

gần ngồi xuống cạnh bên và nói:

- Tôi sẽ ở bên cạnh cô mỗi khi cô cần.

- Để làm gì chứ? Anh không thể ở bên tôi mãi được. Chúng ta có hai cuộc sống

khác nhau.

- Tôi không làm vậy để hòa chung cuộc sống của chúng ta. Tôi làm vậy chỉ bởi

vì...

- Vì sao ?

- Bởi vì tôi không muốn nhìn thấy cô khóc.

- Nếu tôi nói, tôi sẽ làm bạn gái anh, thì anh có đồng ý không?

Vương Khang chỉ mỉm cười và lắc đầu:

- Không.

Nhã Trúc lại im lặng, Vương Khang lấy cho cô một viên kẹo ngậm còn chính tay

đút vào miệng cô. Anh nói:

- Tôi muốn ngày mai thức dậy, cô vẫn ở đây.

- Tại sao tôi phải nghe anh?

- Vì ít ra, nếu tôi không nhảy xuống, giờ này cô đã đến nơi cô muốn đi rồi. Tôi

là người kéo cô ở lại nhân gian, cô phải cho tôi ra lệnh cô một lần, ít nhất là

lần này.

Nhã Trúc nhoẻn cười, giờ Vương Khang mới phát hiện cô nàng có

một nụ cười đẹp biết bao. Đúng là con gái cười duyên thì tim con trai lúc nào

cũng phải xuyến xao. Vương Khang nói:

- Ngủ ngon nhé!

Trong khi đó, tại căn hộ cao cấp, trên căn hộ của Tổng biên tập

tạp chí “người thời thượng”, trong toilet, một dáng người đứng trước gương,

nước mắt không ngừng chảy. Trên bồn rửa mặt là chiếc que thử thai đã cho kết

quả hai vạch. Tức là dương tính. Đã trải qua hai tiếng từ lúc trở về nhà, Minh

Thư mới dám can đảm xé bao, nhưng điều cô không mong muốn nhất cũng đã tới. Vì

sao trên thế giới này có hàng triệu ca quan hệ tình dục mỗi ngày, nhưng cô thì

chỉ có một đêm lại bị dính. Cô không dám đọc tin nhắn của Trình Can, lại càng

không muốn nghe giọng nói của anh. Thư chỉ đứng đó, nước mắt tuôn trào, Thư

không khóc thành lời.

Cô nhìn chiếc nhẫn đính hôn trên tay.

Cô sắp đính hôn với Âu Trình Can.

Nhưng cô phải tháo ra.

Vì cô đã mang thai.

Có thai trước ngày cưới có thể là một niềm vui cho cô và Trình Can.Nhưng cô

không thể gạt chính mình.

Cái thai trong bụng không phải là giọt máu của họ Âu. Không phải tin vui trước

ngày đính hôn

Nó thuộc về họ Thái...

Là một thiên thần hay chỉ là một nghiệt chủng?????

Minh Thư đã cố ngồi lặng cả đêm qua, cô không tìm được cho mình

một suy nghĩ nào khá hơn là phải tỏ ra như mọi chuyện không có gì và tự âm thầm

giải quyết mọi chuyện. Cô vừa mới ngoi ngóp đứng vững sau một đợt sóng dữ dội

tưởng chừng như đã đánh gục cô. Cô không phải khi không mà có được cái phao cứu

sinh, cái phao cứu sinh ấy đã đổi lại cái giá mà cô phải trả quá đắt. Không

những vậy, nó còn để lại những hậu quả không đáng cô. Minh Thư đã bí mật đến

phòng khám thai, cô lo lắng sợ người khác nhận ra mình. Cô đang miên man suy

nghĩ, chợt...

- Hoàng Ngọc Minh Thư!

Minh Thư ngồi bật dậy, cô vào gặp bác sĩ, Minh Thư hơi run. Bác sĩ mỉm cười:

- Chúc mừng cô, cô đã có thai!

Thư mím môi, cái câu nói mà cô không bao giờ muốn nó lọt vào màng nhĩ rốt cuộc

cũng đến rồi. Thư lặng lẽ cố lấy lại bình tĩnh và hỏi bác sĩ:

- Theo tôi được biết thì bào thai càng nhỏ càng dễ phá mà không để lại nguy

hiểm phải không ạ?

- Có gì lạ à?

- Cô chỉ mới biết cô có thai trong 1 phút trước và sau đó cô không chần chừ

muốn bỏ thai nhi.

- Đó là quyền của