tôi. Tôi rất tiếc nhưng tôi không muốn giữ đứa trẻ lại.
- Phải nói cô là một phụ nữ xinh đẹp, có lẽ là rất thành đạt trong sự nghiệp.
Nhưng không vì vậy mà cô cho rằng sinh mạng nhỏ này cản trở sự nghiệp thăng
tiến của cô chứ?
- Việc đó thì tôi có lí do riêng để làm như vậy.
- Nhưng tôi là bác sĩ, tôi phải có trách nhiệm cùng cô đưa ra giải quyết hợp lí
nhất. Trông cô cũng đã không còn trẻ tuổi, đang độ tuổi sinh con lúc này, cô
lại phá bỏ thai nhi, sau này cô sẽ hối hận đấy. Tôi khuyên cô nên suy nghĩ
lại...
- Tôi không phải mới biết mình có thai, tôi đến đây là để kiểm tra kỹ lại. Tôi
bỏ đứa trẻ không phải vì tôi là bà mẹ nhẫn tâm mà là vì đứa con đã xuất hiện
không đúng lúc.
- Có rất nhiều giải pháp cho phụ nữ thành đạt. Cô phải biết là có con là thành
công tuyệt nhất trên đời của những người phụ nữ.
- Sẽ là như thế nếu như đứa con này là con của tôi và vị hôn phu. Nhưng thực tế
thì không phải. Xin ông, đừng bỏ vào tai tôi thêm một lời nào nữa. Hãy sắp xếp
cho tôi ca phẫu thuật sớm nhất trước khi tôi kịp yêu thương đứa trẻ bé bỏng
trong bụng.
Minh Thư nghẹn giọng, cô không nói thành lời chỉ để lại danh
thiếp của mình rồi bỏ chạy. Cô rời khỏi bệnh viện phụ sản, đi ngang những căn
phòng, những đôi vợ chồng đang âu yếm đứa con đang chào đời, ở ngoài khuôn viên
sân thì chồng săn sóc từng miếng ăn, thức uống cho bà vợ sắp sinh. Thậm chí còn
có những cảng thương yêu nhiều hơn, chồng đưa vợ đi khám thai, không ngừng tíu
tít nào là công việc tương lai cho đứa bé, sẽ chọn cho nó cái tên đẹp nhất...
Thư hoàn toàn hiểu rõ những điều đó, dù cô chưa từng phải trải qua nhưng ai
cũng phải biết rằng, có con, tức là cuộc sống trước đây của mình bây giờ đều
phải thêm một dấu cộng. Là cộng đứa trẻ, đứa trẻ sẽ chiếm hoàn toàn thời gian,
suy nghĩ và cuộc sống của ba mẹ chúng. Đứa trẻ có ảnh hưởng rất nhiều, kể cả
tình yêu thương của ba mẹ chúng dành cho nhau nữa...
Cô không muốn để ai thấy mình trong bộ dạng thế này. Không muốn
để ai thấy cô đang lâm vào tình cảnh như thế. Thư lầm lũi trở về tòa soạn. Vừa
bước vào thì đã trông thấy cảnh tượng không mấy gì chấp nhận. Thái Kỳ Tuấn -
cha của em bé trong bụng Minh Thư đang cười nói vui vẻ với cô nàng ký giả xinh
như hoa. Lại còn vuốt tóc và mời cà phê, không hiểu vì sao Minh Thư lại chú ý
như vậy. Cô bước đi ngang mà không thèm nhìn, tuy nhiên, Kỳ Tuấn đã để ý, Kỳ Tuấn
đuổi theo Minh Thư và anh luôn để Minh Thư không kịp đóng cửa phòng mà tự xông
vào. Minh Thư lạnh lùng:
- Đi ra ngoài!
- Tôi có chuyện muốn nói.
- Ngoài chuyện công việc thì chúng ta không có gì để nói.
- Có chứ. Trên danh nghĩa tôi cũng là con cháu của ông Minh, dù sao Âu Trình
Can lúc nhỏ tôi cũng từng gọi một tiếng anh. Vậy là cô sắp trở thành chị dâu
của tôi rồi.
- Ừ.
- Chị dâu, thế mà tôi đã được...
- Thái Kỳ Tuấn, câm miệng đi!
Minh Thư lớn tiếng khi Kỳ Tuấn nói còn chưa hết câu. Nhìn thấy mọi người bên
ngoài đều ngước lên nhìn, Kỳ Tuấn nhếch mép cười:
- Ừ nhỉ, quên đóng cửa!
- Chủ nhật này tôi mong anh đừng có trở thành con khỉ rừng phá hoại buổi party.
- Khỉ rừng rất phá phách à? Xin lỗi, tôi không biết. Tôi chỉ biết là...
Ghé sát vào tai Minh Thư, Kỳ Tuấn cười khinh khỉnh:
- Lúc ngủ môi em hay mím lại, thỉnh thoảng lại chúm chím... Ai cũng muốn hôn!
Minh Thư như muốn nổ tung vì tức giận nhưng nào có thể làm gì hơn khi mấy chục
cặp mắt đang nhìn họ và theo dõi những khoảnh khắc tiếp theo. Minh Thư im lặng
và đóng chặt cửa phòng lại. Trong khi đó, Trình Can hẹn Phương Dung tới một chỗ
bí mật. Phương Dung nói:
- Anh vẫn quyết định đính hôn với cô ta mà chưa biết gì nhiều về cô ta?
- Anh nghĩ anh đã biết đủ rồi. Điều quan trọng nhất anh cũng đã có, là anh yêu
Thư.
- Hay là vì anh muốn lãng tránh tình cảm anh dành cho em.
- Em...
Trình Can cứng họng, anh không nói được gì thêm mà chỉ im lặng và thở dài.
Phương Dung lao tới ôm Trình Can hôn lấy hôn để. Trình Can kéo ra:
- Không được. Minh Thư đã đến trước em! Chúng ta ngừng lại đi!
- Nhưng em không muốn mất anh đâu.
- Coi như cho anh xin lỗi vì anh đã không dứt khoát ngay từ đầu. Nhưng anh
không phải là mẫu đàn ông bắt cá hai tay. Anh thừa nhận anh có chút tình cảm
dành cho em nhưng anh đã không để nó đi quá mức. Anh đã dừng lại để chọn những
điều đúng đắn không trái đạo nghĩa, em hiểu không?
- Vậy là chỉ cần đám cưới giữa anh và Minh Thư xảy ra, em vẫn có cơ hội chứ gì?
- Nhưng rất tiếc thời gian đến quá gần, đã không còn gì có thể chia rẽ anh và
Thư nữa. Anh xin lỗi em!
- Anh không cần phải xin lỗi!
- Nếu có một chữ nếu, chắc chắc anh sẽ làm như vậy.Nhưng vế đằng sau của chữ
nếu thì không bao giờ tồn tại Dung ạ. Có thể anh đã thích em, anh quan tâm em
nhưng giữa anh và em đã không xảy ra chữ nếu nào hết. Tìm một người khác thay
anh yêu thương em đi, em xứng đáng có nhiều hơn như vậy.
- Em không cam tâm!
- Nhưng chỉ có một lối giải quyết duy nhất. Anh xin lỗi em một lần nữa!
Nói rồi Trình Can bỏ đi. Anh biết rằng mình phải dứt khoát, hai người con