Pair of Vintage Old School Fru
Kẹo Bạc Hà

Kẹo Bạc Hà

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322855

Bình chọn: 9.5.00/10/285 lượt.

nh tiếng. Cô chỉ muốn, muốn hình ảnh

vừa rồi là mơ thôi, giấc mơ không cần có. Hoàng Hiểu Vương không thể nào là anh

ấy được, chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên thôi...sự trùng hợp... Dù đã cố phủ

định tất cả nhưng sự thật vẫn là sự thật...anh ấy...Cứ nghĩ đến quãng thời gian

bên cậu ta, khi cô thốt lên hai tiếng yêu cậu, là cô đã làm anh trai mình tổn

thương rồi, thật ngu ngốc....Lúc này chỉ muốn ngủ thôi, một giấc ngủ vĩnh viễn

không bao giờ tỉnh, để mọi thứ đang xảy ra biến mất vào dòng thời gian và để cô

nghỉ ngơi, cô mệt rồi.

Một tiếng đập mạnh vào vô

lăng và một tiếng "kít" mạnh phía trước khiến con người đang điều

khiển xe như mất hết bình tĩnh, cơ thể cậu nhễ nhại mồ hôi, từng giọt trên tóc

nhỏ xuống khuôn mặt đang tái tím đi, cậu đã mất hết sức chịu đựng, muốn khóc mà

không sao khóc được. Chiếc xe lao vụt đi, cắt rời từng mảnh gió va đập hai bên

ô cửa, cậu như một kẻ đang trong cơn điên dại. Chiếc xe dừng lại trước cửa công

ty nơi mẹ cậu đang làm. Hai nữ nhân viên vừa thấy cậu, mỉm cười cúi chào nhưng

cậu ngó lơ, lao vụt vào công ty, chạy bộ lên cầu thang và cánh cửa phòng Giám

đốc bật mở, không có một bóng người, cậu gào lên gọi tên mẹ nhưng bà không có ở

đây. Cậu nhìn khắp phòng, và chợt một tập giấy khiến cậu không thể rời mắt. Một

tờ phiếu khám bệnh bị nhàu nát và có vết cháy nhẹm bên mép, chứng tỏ người này

đã kịp dập tắt trước khi nó cháy. Hoàng Hiểu Vương cầm tờ giấy, dán mắt vào hai

chữ " VÔ SINH". Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng bật ra, một người phụ nữ

bước vào với vẻ mặt xanh xao, mệt mỏi. Vừa thoáng thấy Hoàng Hiểu Vương, sắc mặt

bà tái đi rồi hoảng hốt khi thấy cậu cầm tờ giấy trên tay, giọng bà run run,

mất cả đi vẻ bình tĩnh thường ngày:

- Con...con vào bao giờ?

- Con...vừa đến thôi!

Hoàng Hiểu Vương nhìn

thẳng vào mắt bà, mặt đanh lại, đưa tờ giấy về phía bà:

- Cái này là gì?

- Có lẽ...không thể giấu con thêm nữa rồi! - Bà lại

ngồi xuống chiếc ghế, mặt mệt mỏi.

- Rốt cuộc đây là gì hả? - Hoàng Hiểu Vương hét lên

tức giận.

- Ta...không thể sinh con!- Bà cười nhạt một tiếng.

Hoàng Hiểu Vương sững

người, tờ giấy rơi tuột khỏi tay, bay là đà trên không rồi bộp xuống đất một

cách lạnh tanh. Căn phòng yên tĩnh một cách đáng sợ.

- Con...không hiểu?

- Ta không thể sinh con từ 7 năm về trước rồi! Ta đã

đi kiểm tra rất nhiều lần, nhưng tất cả không thể...làm gì giúp ta...

Căn phòng lặng thinh, chỉ

có tiếng thở của Hoàng Hiểu Vương và nhịp tim đang hòa lẫn vào nhau.

- Từ sau khi sinh Hiểu Dy, ta có triệu chứng rất lạ!

Con không thể biết được. Ta đã đau lòng muốn chết, ta đã khổ sở biết bao khi

nhìn thấy ba con thất vọng, ông ấy dường như còn suy sụp hơn cả ta...Ta thấy

ông trời thật bất công với mình....! Vậy là sau nhiều lần giằng co nội tâm, ta

và ba con quyết định nhận nuôi một đứa bé trai, và khi nhìn thấy tấm ảnh của

con, ta đã cảm thấy con như con của ta rồi.....

Hoàng Hiểu Vương vẫn

không nói gì, cậu không biết phải nói gì trước nỗi đau của mẹ, những gì mà bà

phải chịu đựng trước đây cậu không hề hay biết, mà chỉ nghĩ bà thật tàn ác mà

thôi...

- Ta không muốn mất con, nên ta phải làm như thế,...ta

biết con hận ta, nhưng ta không thể làm điều đó được...

Hoàng Hiểu Vương không

thể chịu đựng được nữa, cậu đứng bất dậy, chạy ra khỏi phòng, để lại bà Hoàng

ngồi một mình thẫn thờ, nước mắt dâng đầy hai khóe mắt, từng giọt lã chã rơi

trên khuôn mặt trắng nhợt...

Tiếng bước chân nặng trĩu đau khổ, trong

người cậu bây giờ hết sức mơ hồ, cậu không biết mình đang suy nghĩ gì và mọi

thứ xung quanh dần biến mất trong vô vọng. Một tiếng thét não nề đang gào xé

tâm can cậu. Cậu ngồi phịch vào chiếc Bugatti và mắt nhắm hờ, ngả lưng ra phía

sau, tâm trạng vô cùng hỗn loạn. Vậy là mọi chuyện đã kết thúc rồi ư? Vậy là từ

giờ cậu đã có thể đối diện với em gái mình một cách quang minh chính đại rồi ư?

Thế nhưng? Tại sao cậu lại cảm thấy khó thở thế này? Tim như bị ai đó bóp nghẹt

lại, lúc này, cậu không biết nên làm thế nào nữa.....như thế có nghĩa là...sụp

đổ hết rồi sao?

Chiếc

xe lại lướt như gió qua mọi con đường, trước ánh mắt đầy ngưỡng mộ của mọi

người, Hoàng Hiểu Vương không còn đủ sức nở một nụ cười lấy điểm nữa. Cậu dừng

xe tại một quán rượu nổi tiếng, loạng choạng bước xuống, gã bảo vệ vừa trông

thấy khách quí, liền vộn vã chạy ra xum xoe thì liền bị cậu hất tay ra, đi

thẳng vào chỗ ngồi ở một góc khuất và gọi lớn:

- Phục vụ, cho một chai rượu mạnh nhất đi!

Vài phút sau đó, một nữ nhân viên xinh đẹp

bưng ra khay đồ rồi cúi chào lễ phép, Hoàng Hiểu Vương bèn miễn cưỡng cười đáp

lại, cô nàng ngây ngất rồi lui lại vào trong. Cậu thất thần nhìn ra ngoài cửa

sổ, một bầu trời hoàng hôn rực rỡ đang ngả bóng nắng dìu dịu vào căn phòng yên

lặng, cậu nhẹ nhàng rót đầy một ly rượu, tiếng dòng nước tí tách rơi như tiếng

lòng của Hoàng Hiểu Vương, cậu tu một hơi trọn li, rồi một li, hai li, ba li,

năm li nữa...Lúc này, có lẽ trong cơ thể cậu chỉ có toàn rượu mà thôi, mùi men

rượu bốc nên nồng nặc, cậu nằm gục xuống bàn, ánh mắt đờ đẫn như