Kẹo Bạc Hà

Kẹo Bạc Hà

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322412

Bình chọn: 8.00/10/241 lượt.

ấy...Thực sự cô không muốn làm tổn thương cậu, nhưng lúc

đó cô chỉ có thể buông cậu nói như thế mà thôi...

Cổng trường Hòa Diện sáng

sớm đã đông nghịt học sinh, họ chen chúc nhau chờ đón một cái gì đó...Dương Lạp

chẳng bận tâm, cô kéo Trân Trân vào lớp học nhanh chóng. Quả thực, hành lang

không một bóng người, mọi người đã bâu kín cổng trường rồi. Cô ngồi trong lớp

học thẫn thờ, nhìn ra ngoài, tâm trạng bâng khuâng, không biết là đang suy nghĩ

gì nữa. Xung quanh mỗi lúc một ồn ào hơn, cô cau mày ngoái đầu ra nhìn, một gã

con trai tầm lớp 12 đang bước vào với hàng tá nữ sinh theo phía sau hò hét ầm

ĩ, trông thật quái đản. Cô chán nản quay mặt đi, lấy cuốn sách ra ghi chép vài

điều linh tinh. Tên con trai vừa thấy Dương Lạp, hai mắt đã lộ rõ vẻ ngạc nhiên

tột độ, ánh mắt thoáng bí hiểm, hắn bước lại gần, kéo mạnh tay cô:

- Cô bé, ta cần nói chuyện với em!

Dương Lạp bị bất ngờ, mắt

mở to nhìn rồi hất tay ra:

- Cái gì? Tại sao tôi phải nói chuyện với anh?

- Trời! Con nhỏ nghèo kiết xác kia, nó dám cãi lại

hoàng tử kìa!

Đám nữ sinh nhao nhao

phản đối, khiến Dương Lạp sững người, " Gã này là Hoàng tử ư?"

Không để cô kịp định

thần, hắn đã kéo vụt đi, không một ai dám theo sau bởi cận vệ của hắn đã chắn

hết. Đằng sau khuôn viên trường là một khu vường trông cây xanh mát, đến nơi,

hắn hất mạnh tay cô rồi nhìn chằm chằm bằng vẻ mặt khó hiểu:

- Giống thật đấy!

- Giống? Giống gì? - Dương Lạp đau điếng xoa chỗ tay

bị gã tì chặt, tức giận.

- Oh, cô bé, cô giống mẹ kế của ta quá!

" Mẹ kế? Tức là Hoàng Hậu nương nương bây giờ ư?

Thế là sao?" - Dương Lạp gãi đầu suy nghĩ, mặt nghệt ra như đứa trẻ không

hiểu chuyện.

- Ha ha ha ha, biết thế nào nhỉ? Ta phải gọi cô bằng

em gái sao?

- Tên điên này? Cậu bị làm sao thế hả?

Mặt gã nọ chợt tối sầm,

từng đường gân xanh nổi rần rần trên khuôn mặt trắng như thiên thần, gã gằn

giọng:

- Điên à? Loại như cô mà dám gọi ta là tên điên à?

" Hơ? Gã này kiêu căng quá, đồ công tử bột!"

- Tôi chả hiểu cậu đang nói gì nhưng mà tôi chả giống

ai hết, đừng có mà giở chứng ở đây.

- Đồ ranh con, mày còn có một thằng anh trai đúng

không? Mày giống y hết mụ đàn bà đó!

Lúc này, trông hắn thật

đáng sợ, giống như một con quỷ dữ đang trong cơn điên dại. Dương Lạp lùi lại

vài bước, sợ hãi.

- Tao sẽ giết mày và cả thằng anh mày, đồ chết tiệt,

mày phải chết!

Gã tiến sát lại gần Dương

Lạp, giơ tay bóp lấy cổ cô, bóp thật mạnh, Dương Lạp cố dãy dụa nhưng không sao

buông ra được, cô tưởng không thể thở nổi, khuôn mặt trắng bệch như cắt không

còn một giọt máu. Khuôn mặt trắng dã và hai mắt rực lửa như xoáy thẳng vào tim

cô. Đúng lúc đó, bỗng có một bàn tay đấm mạnh vào mặt tên Hoàng Tử kia, khiến

hắn ngã nhào sang một bên. Dương Lạp chuệnh choạng ngã vào người Hoàng Hiểu

Vương, đúng là cậu ta, cậu ấy lại cứu cô rồi.

- Mày...mày là thằng nào? - Tên Hoàng Tử bò dạy, ôm

mặt chỉ thẳng vào Hoàng Hiểu Vương, quát lớn.

- Tao à? Tao là người sẽ cho mày chết ngay bây giờ.

Cảm thấy không thể chống

đỡ nổi, tên Hoàng Tử vội bỏ chạy, còn nói với lại phía sau:

- Chúng mày chết chắc với tao!

Hoàng Hiểu Vương ngó lơ,

quay sang nhìn Dương Lạp, cô đã lấy lại chút không khí vào phổi, đang ngồi thở

dốc, vết tay còn in rõ trên cổ. Hiểu vương chạy lại, vỗ vỗ vào lưng cho cô, lo

lắng:

- Cô không sao chứ?

- Tôi...không sao...!- Dương Lạp cố nặn ra tiếng, tay

vuốt ngực lấy hơi.

Hoàng Hiểu Vương không nói không rằng, ôm chầm lấy cô:

- Đừng như thế nữa, em làm anh lo lắm biết không hả?

Dương Lạp há hốc mồm

không hiểu gì, bỗng Hoàng Hiểu Vương bỏ ra rồi quay mặt đi:

- Xin lỗi...!

Hắn đưa cho cô một chai

nước lọc rồi chạy đi:

- Uống đi!

Dương Lạp vẫn chẳng hiểu

gì, cô ngồi thẫn thờ.

Buổi học nhanh chóng kết

thúc và thỉnh thoảng cô bắt gặp gã Hoàng Tử độc ác vừa rồi, bề ngoài, hắn cười

tươi với cô, cô chỉ thấy thật đáng kinh tởm. Trên đường về, cô kể chuyện cho

Trân Trân nghe và cô quay lại ngạc nhiên:

- Hắn bảo cậu giống Hoàng Hậu nương nương- mẹ kế hắn

bây giờ á?

- Ừ! Tớ chẳng hiểu...

Trân Trân quay mặt đi suy

nghĩ một cái gì đó rồi nhanh chóng cười với cô:

- Chắc chẳng phải đâu, trên đời đầy người giống nhau

mà, hi hi...

Thấy biểu hiện Trân Trân

có vẻ khác, cô định hỏi điều gì đó nhưng đành thôi. Hai người im lặng cho đến

khi về đến nhà.

Phải chăng có bí mật gì

đó ở đây mà Dương Lạp chưa biết?

Trời mỗi ngày một sáng hơn, báo hiệu

mùa hè đã đến thật bất ngờ, không còn những cơn gió se se lạnh nữa mà thay vào

đó là những giọt nắng bỏng rát. Cảm thấy khí hậu thay đổi một cách bất ngờ,

Dương Lạp ngẩn ngơ thay bộ quần áo đồng phục ngắn tay, sẵn sàng đón cái nóng

ngoài kia. Mái tóc buông xõa thường ngày được buộc cao lên kiểu đuôi ngựa trông

thật yêu. Dương Lạp thì đã xong, cô ngước sang Trân Trân, cô nàng cũng đã ngay

ngắn, mái tóc ngắn buộc một gọn phía sau thật là ngộ nghĩnh, hai cô gái nắm tay

nhau bước ra khỏi nhà trong tâm trạng phơi phới, Dương Lạp chợt ngước lên nhìn

bầu trời, cười tươi:

- Ya!!!!! Trời hôm nay đẹp thật đấy Trân!

-


XtGem Forum catalog