- Bà cương quyết nhìn cậu.
-
Con...không muốn thế, nếu vậy mai con sẽ lập tức rời khỏi đây.
Cậu trực bỏ người quay đi thì tiếng
đập bàn thật lớn:
-
Đứng lại!
Cậu như bị sức quyết liệt trong lời
nói ấy giữ chân, run rẩy đứng sững lại.
-
Nếu con đi,.....ta sẽ làm biến mất cái trại trẻ đó! - Dường như lời nói của bà
có chút bối rối.
Thoáng giật mình, cậu quay vụt lại:
-
Biến mất...?
-
Ta chỉ có con là con trai thôi, sau này con sẽ kế nghiệp cha con. Nên không thể
được!
Mọi thứ xung quanh như ù đi, cậu
không quan tâm đến lời mẹ nữa, chỉ có cái từ "biến mất" nó cứ quay
mòng mòng trong đầu mà thôi.
-
Con hãy chấp nhận sự thật này và nghe lời ta, nếu không ta sẽ xóa cái trại trẻ
đó ra khỏi bản đồ đất nước đấy!
Bà ta thật đáng sợ? Bà ta thật độc
ác....
Dương Phong bần thần đứng như trời
trồng, như vậy tức là khi cậu về với em gái và mẹ thì đồng nghĩ với việc họ sẽ
không còn nơi nương tựa nữa sao...
-
Con tên là Hoàng Hiểu Vương, con nên nhớ một điều như thế! Đừng làm ta phải
dùng đến biện pháp đó, cũng không được tỏ ra quen biết với bất cứ ai trong cái
trại trẻ đó....kể cả em gái con!
Dương Phong chạy vụt về và đóng sầm
cửa phòng trước khi cậu ngã quỵ xuống vì sức chịu đựng đã vỡ tan. Cậu mơ hồ
nhìn mọi thứ xung quanh đang dần biến mất khỏi tầm mắt. Chỉ có thứ chất lỏng
trong suốt đang dâng đầy trên khóe mắt, tim se thắt lại....
Cái này mà cúng gọi là gia đình ư?
Cái này mà cũng gọi là mẫu tử sao?.....Thật nhẫn tâm.
Ba
năm sau...
Đặt bước vào ngôi trường cấp ba quý tộc,
mọi vật chẳng còn xa lạ với cậu thiếu gia này nữa. Mọi người nhìn cậu với ánh
mắt hâm mộ điên cuồng, ngày đầu tiên quả thật chẳng có gì đặc sắc với Hoàng
Hiểu Vương. Năm nay cậu đã 16 tuổi, cao 1 mét 79, cân nặng 58 kg, tóc nhuộm màu
hạt dẻ để lãng tử, khuôn mặt trắng, mềm mịn như da em bé, cặp mắt to và sáng
nhưng rất buồn, đôi môi lúc nào cũng đỏ, cậu có lẽ là người đẹp trai nhất cái
trường này rồi. Mọi người không ngừng ca ngợi cậu với siêu xe Bugatti Veyron-
Chiếc xe đắt nhất thế giới này đang do cậu cầm lái. Đúng là quý tử nhà giàu có
khác.
Cậu lang thang bước quanh ngôi trường
sau khi đã cắt đuôi được lũ fan cuồng, chợt nghe có tiếng hát vọng ra từ sau
khu vườn, cậu men theo lối và đứng nấp sau một rặng cây xanh. Chủ nhân của
giọng hát là một nữ sinh trạc tuổi cậu, mái tóc đen nhánh ngang vai đang đằm
mình trong điệu nhạc. Cậu không nhìn rõ mặt cô ấy vì cô đang nghiêng mình hát.
Điệu nhạc du dương, say đắm lòng người nhưng thật buồn, thật là buồn, nó giúp
xoa dịu lòng cậu. Cậu giật bắn mình, giọng nói này sao giống quá, giống một
người nào đó rất quen. Cậu đang khó hiểu thì có tiếng xô xát từ phía cô gái,
thì ra một đám nữ sinh đang vây quanh cô gái buông những lời nhục mạ thậm tệ,
một người định giơ nắm đấm lên thì Hoàng Hiểu Vương phóng vụt ra, đứng trước
mặt cô gái và một cái tát giáng xuống đôi má cậu đỏ ửng. Đám nữ sinh kinh ngạc
rồi rúm ró và sợ hãi...
Hoàng Hiểu Vương cười ngạo nghễ:
- Cái tát này có thể khiến cô biến mất khỏi ngôi
trường này đấy cô bé ạ!
Một người trong đám đột nhiên đứng ra
phẫn nộ:
- Chúng em xin lỗi anh nhưng mà cô ta là rác rưởi,
anh đừng bảo vệ loại người đó!
- Đúng đấy ạ, loại nghèo rớt mùng tơi như cô ta mà
vào được trường mình thật là lạ.- Một người khác chen vào.
- Đừng có coi thường tôi, tôi vào được đây là nhờ
thành tích học tập của mình, không phải bằng tiền như các người đâu!
Cô gái đẩy người Hoàng Hiểu Vương ra và
hét lớn. Cậu quay lại định giúp cô bình tĩnh thì...
- Khoan đã...em.....
Người con gái đang đứng trước cậu đây
không ai khác là Dương Lạp- cô em gái đã khiến cậu nhớ mong đến phát điên.
Không phải là mơ, chính là em,....Là em bằng da bằng thịt đây.....Tuy đã lớn
nhưng vẫn là em gái cậu.
Cậu sững người, nụ cười vụt tắt trên môi
và thay vào đó là sự lo lắng không nguôi. Đã bảy năm trời cậu không được gặp
em, mà bây giờ em đã lớn thế này rồi sao? Thật sự không phải là nhầm, là em,
đôi mắt ấy, đôi môi ấy chính là em rồi. Cậu vui đến điên dại, ôm chầm lấy em:
- Anh nhớ em....nhớ em lắm!
Nhưng Dương Lạp hất tay cậu ra, nhăn
mày:
- Này, cậu là loại người gì vậy? Chỉ lợi dụng ra vẻ
anh hùng rồi sàm sỡ tôi sao? Cậu không biết xấu hổ hả?
" Sao? Em không nhớ anh ư? Là anh đây mà, anh
là Dương Phong đây!" Cậu ngây người nhìn cô tuyệt vọng, không ngờ em đã
quên cậu rồi. Chợt nhớ đến lời đe dọa của mẹ ba năm trước, cậu bỗng thấy đớn
đau vô cùng. Đúng là oan trái. Cậu đành gượng cười:
- Ha ha...xin lỗi cô, là tôi nhầm thôi....
Dương Lạp nhìn
cậu khinh bỉ bằng cái nguýt dài rồi quay người bỏ đi, một mình cậu lạc
lõng....Đám con gái vây xung quanh cậu xum xoe nhưng cậu đã chẳng còn nghe thấy
gì nữa mà cứ nhìn theo chiếc bóng của em.
Phố Nhị Hà sau kì nghỉ đông trở nên thật ảm đạm và buồn tẻ, bầu trời chỉ
thưa thớt vài áng mây lơ đãng và vẫn còn đọng lại dư vị lành lạnh của mùa đông.
Con phố tấp nập người qua lại, họ sắp chào đón một mùa xuân ấm áp trên toàn đất
nước. Hôm nay là lễ khai xuân đầu tiên của học s
