Old school Easter eggs.
Kẹo Bạc Hà

Kẹo Bạc Hà

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322424

Bình chọn: 8.5.00/10/242 lượt.


nhắm tịt của Dương Lạp, cô gượng dậy giơ cao hai tay vươn người. Cô pha một li

sữa nóng đem đến phòng Trân Trân, cô mở cửa bước vào thì đã thấy cô ấy ngồi bên

bên cửa sổ, cô lại gần, đặt tay lên vai bạn:

- Sao rồi?

Trân Trân quay lại mỉm

cười tươi, nói nhẹ bâng:

- Có lẽ mình đã sai!

- Cậu nghĩ thông suốt vậy là tốt rồi? Cậu nhớ Chu

Thiên chứ?

- Mình đã nhớ ra tất cả, nhớ tất cả kỉ niệm của bọn

mình...

- Cậu mắc chứng mất trí nhớ tạm thời,...mình xin lỗi

đã không nói.

- Có sao đâu, cậu chẳng có lỗi gì cả mà!

Có lẽ lời nói đó đã tác

động đến mảng trí nhớ bị biến mất của cô, khiến tất cả ào trở lại.

Dương Lạp kéo ghế ngồi

cạnh Trân Trân:

- Vậy cậu phải làm gì với anh chàng của chúng ta đây?

- Xin lỗi! - Trân Trân híp mắt cười.

- Vậy đầu tiên hãy chỉnh lại sắc đẹp của cậu đi nào!

Và cứ thế, sau hai tiếng

đồng hồ vật lộn với đống trang sức và quần áo, cuối cùng Trân Trân cũng trở nên

thật lộng lẫy, với chiếc váy xòe màu hồng rất dễ thương, mái tóc ngắn của cô

được ghim gọn trên hai chiếc kẹp đáng yêu. Bây giờ cô chẳng khác nào một con

búp bê xinh đẹp.

- Nhưng...mình ngại lắm! - Trân Trân đỏ mặt.

Dương Lạp vỗ vai bạn bồm

bộp rồi rút điện thoại gọi cho Nam Dĩnh:

[ Alo!'>

- Dĩnh à? Chị Dương Lạp này!

[ Có chuyện gì thế chị?'>

- Chu Thiên ấy, cậu ta đâu?

[ Sáng sớm, cậu ấy lên trên cầu rồi?'>

- Lên cầu á? Làm gì vậy?

[ Cậu ấy bảo muốn hóng gió cho khuây khỏa, em cũng

không muốn can thiệp.'>

- Chị biết rồi, chào em nhé!

Dương Lạp cười nham hiểm,

điều đó khiến Trân Trân sợ hãi. Cô kéo bạn ra ngoài cửa, khoác cho bạn chiếc áo

lông trắng ấm áp, với lời dặn dò:

- Bên ngoài lạnh lắm, cậu mặc ấm nhé, Chu Thiên đang ở

trên Cầu đấy, lên đi!

Trân Trân lưỡng lự nhìn

Dương Lạp, nhưng cuối cùng cũng bị tống ra khỏi nhà.

......

Từng cơn gió mùa đông lùa

vào gáy khiến Trân Trân rét run bần bật, trên đường đi rất vắng người, cô giống

như một nhành hoa đơn độc đang bị gió cuốn theo về phía xa xôi. Cô cố loại bỏ

mọi ý nghĩ tiêu cực trong đầu. Từ lúc nào mà cô đã đứng dưới chân cầu rồi. Cây

cầu này chỉ bắc qua một con sông nhỏ, đứng từ đầu bên này có thể nhìn thấy bên

kia rồi, một dáng người thanh niên đang đứng dựa vào thành cầu, cô đơn và đau

khổ. Trân Trân bước từng bước run run lên, rất nhẹ và khẽ.

- Em hút thuốc từ khi nào vậy?

Chu Thiên quay ra nhìn,

mái tóc màu đen khẽ bay bay, che kín vầng trán cao cao của cậu, đôi mắt tỏ rõ

sự ngạc nhiên nhưng sau đó lại trở nên lạnh như băng. Đôi môi nhợt nhạt của

người không ăn uống gì, Trân Trân đau thắt lòng. Cô tiến lại gần cậu, trở nên

thật lạc lõng.

- Em ốm sao?

- Đừng quan tâm tôi! - Chu Thiên nói một câu lạnh băng

mà không hề nhìn cô.

- Chị xin lỗi, chị đã nhớ ra tất cả rồi!

- Nhớ? Nhớ ra đã làm gì tôi sao?

Trân Trân chộp lấy tay cậu, đôi mắt đầy sự đau thương,

hai má ửng đỏ hồng, cô run run cố cưỡng lại cái lạnh giá:

- Một chút thôi, một chút thôi cho tay em bớt lạnh,

được không?

Chu Thiên bối rối nhìn

cô, nhìn đôi vai gầy gò của cô đang run lên, cậu chỉ muốn ôm chầm lấy cô ngay,

sưởi ấm cho cô. Nhưng lại sợ cô sẽ đẩy cậu ra như lúc trước, cậu cố hết sức

không quan tâm:

- Cô về đi!

- Chị không về, chị sẽ đứng chờ em!

- Tại sao cô lại như thế? Chẳng phải cô ghét tôi sao?

- Chị xin lỗi, chị sai rồi, sai thật rồi...

- Lúc nào cô cũng chỉ biết nói như thế hay sao hả? Cô

muốn tôi phát điên lên à?

Trân Trân bị những bông

tuyết rơi đầy lên mái tóc, cô lạnh đến thấu xương, muốn ngã khuỵu xuống:

- Chị...chị xin...lỗi.

- Chết tiệt!

Cậu vòng tay ra ôm chặt

lấy cô, truyền hơi ấm sang người cô, cô cũng vòng tay ôm lấy cậu. Hai người cứ

thế cho đến khi người đi lại đã vắng hơn. Bầu trời mùa đông dường như không còn

lạnh giá đối với họ nữa. Chỉ có hai trái tim đang hòa quyện vào nhau.

.......

Dương Lạp ngồi nhà, hết

đi đi lại lại rồi thở dài, cô chẳng có việc gì làm, ngoài việc mong ngóng điện

thoại của Trân Trân. Bỗng tiếng chuông điện thoại reo:

- A...lô?

[ Cô....'>

- Ai vậy?

[ Tôi đây!'>

- Hoàng Hiểu Vương?

[ Cô đang làm gì đấy?'>

- Tôi ngồi nhà thôi, có chuyện gì không?

Dương Lạp không hiểu sao cô lại buông những câu nói

lạnh lùng như vậy với cậu ta nữa.

[ Cô có muốn đến đó một lần nữa không?'>

- Đến đó là đến đâu? Ý cậu là cánh đồng hoa oải hương?

[ Ummmm...'>

- Ha ha ha ha ha ...

[ Cô...cười gì chứ?'>

- Cậu đang lôi tôi ra làm trò đùa phải không hả? Tôi

không phải là con búp bê của cậu mà cậu thích thì dùng, không thích thì vứt

nhé!

Dương Lạp nói mà lòng đau

thắt, tại sao cậu ta lại thích đụng vào trái tim đang tổn thương của cô chứ?

[ Tôi...chỉ là...'>

- Cậu im đi! Cậu bảo không muốn gặp mặt tôi cơ mà, vậy

thì đừng có gọi điện hay nhắn tin gì nữa! Chào cậu!

Dương Lạp ném mạnh chiếc

điện thoại lên giường, khiến tung cả pin ra. Cô hận một nỗi không thể giết cậu

ta ngay bây giờ. Thế nhưng đó không phải là lời nói thật lòng của cô, cô muốn

đến cánh đồng đó lắm chứ, muốn được nhìn thấy những cánh hoa oải hương lắm chứ?

Nhưng giờ đây, trái tim của cô như muốn vỡ tung ra, cậu ấy đã làm tổn thư