nằm trên bàn, không gian im lặng, mọi người sững sờ, Chu Thiên đơ người,
cậu mở to mắt ngạc nhiên, chuyện gì đang sảy ra trước mắt cậu?
- Cậu là tên quấy rầy điện thoại của tôi đúng không?
Cậu đừng có trơ trẽn vậy, tôi mà thèm lấy tên con nít như cậu ư? Nhẫn à? Thật
rẻ mạt đấy.
Trân Trân vênh mặt nhìn
Chu Thiên, cười nhạt. Cậu ta vẫn chưa hoàn hồn, cậu như mất bình tĩnh, những
lời nói của cô ấy chắc chỉ là đùa thôi đúng không? Cậu giơ tay ôm trán cười
lớn, cậu làm cái này vì cô ta ư? Chạy bộ suốt mấy tiếng đồng hồ để tìm cho cô
ta bó hoa hồng đẹp nhất ư? Thật là ngu ngốc, cậu tiến sát lại gần Trân Trân, cô
lùi lại phòng vệ. Bỗng cậu giữ chặt lấy tay cô, đặt nó lên ngực trái của mình,
nơi đang có trái tim đập loạn nhịp:
- Không được sao! Chị không thấy chỗ này của em nó
đang rất đau sao? Chị không hiểu em đang nghĩ gì sao? Chị làm em đau lắm, phải,
đó không phải là chiếc nhẫn bằng kim cương đắt tiền, nhưng nó là do em tự làm
lấy, trên đó có khắc tên chị và em đấy, chị không thể thấy sao? Bó hoa hồng
kia, chị nhìn xem...tất cả đối với chị thật rẻ mạt ư? Vậy trái tim này của em,
nó có rẻ mạt hay không?
Cậu như hét lên và mọi
người đều không kìm nổi xúc động, cậu đấm thùm thụp vào tim mình. Dương Lạp
ngồi im lặng, cô đang dằn vặt với lương tâm, cô đã khiến cả hai người đau khổ
sao? Cô cúi gằm mặt trong vòng tay Nam Dĩnh, cả cậu ấy cũng sững sờ.
Trân Trân không nói lên
lời, cô cự tuyệt vòng tay của Chu Thiên và vùng chạy ra khỏi quán. Dương Lạp
cũng vùng dậy đuổi theo, Nam Dĩnh cũng định đứng dậy thì bị tiếng nói của Hoàng
Hiểu Vương làm giật mình:
- Đứng lại đó.
- Nhưng...chị...
- Từ bao giờ cậu trả treo lại tôi vậy?- Ánh nhìn sắc
lẹm khiến Nam Dĩnh rùng mình.
- Tại sao vậy ạ?
- Cái gì?
- Tại sao anh lại từ chối chị ấy ạ? - Nam Dĩnh trở nên
mất bình tĩnh.
- Vì sao à? Vì cô ta quá ngu ngốc thôi!
- Anh...anh làm em thất vọng đấy! Đàn anh đáng kính ạ.
Chị ấy đã rất đau khổ và tuyệt vọng biết bao nhiêu, anh có biết không hả?
- Tôi không bao giờ mong thế cả? - Hoàng Hiểu Vương
nhếch mép cười.
- Anh đừng đụng vào chị nữa! - Nam Dĩnh gào lên như
con thú mất tự chủ.
- Ha...cậu là gì hả?
- Đó là người con gái của em!
................
Bữa ăn vui vẻ bỗng chốc
trở thành chiến trường đẫm máu, Chu Thiên hôm ấy uống rượu rất nhiều, cậu muốn
uống để quên đi mọi việc đang diễn ra. Để quên đi người con gái đã làm cậu nhớ
đến phát điên ấy. Bạn bè, tụi nhóc đã hết sức khuyên ngăn nhưng cậu không nghe
một ai, kể cả Nam Dĩnh. Bây giờ cậu không khác cái xác không hồn. Hoàng Hiểu
Vương lặng im quan sát, chính cậu ta cũng không hiểu vì sao và từ lúc nào cậu
trở lên lạnh lùng thế này nữa.
Dương Lạp đuổi theo Trân
Trân đến một con hẻm vắng người.
- Tiểu Trân, chờ mình với!
Cô dừng lại và ngồi phịch
xuống, dựa lưng vào góc tường thở dốc, Dương Lạp cũng ngồi xuống bên cạnh thở
không ra hơi:
- Cậu sao thế?
Cô vẫn im lặng, gục mặt
xuống hai đầu gối, bắt đầu khóc, khóc một cách thảm thiết. Dương Lạp cứ để bạn
khóc cho đỡ bức bối trong lòng, cô cảm thấy hối hận vô cùng. Bỗng Trân Trân
ngẩng mặt lên nói như kẻ mất bình tĩnh:
- Tại sao chứ? Tại sao lại như thế hả cậu?
- Tại...sao gì?
- Tại sao chỗ này của mình nó cứ đập thình thịch như
vậy? Mình cũng thấy đau lắm, đau lắm cậu ạ? Hay mình bị bệnh tim? - Trân Trân
đập vào ngực của mình nói với bạn.
Dương Lạp cúi gằm mặt,
chính cô cũng đang rất đau đớn, nhìn cảnh bạn mình đau khổ như vậy, cô không
thể chịu đựng được:
- Thực ra....cậu về với mình đi!
Dương Lạp lôi tay Trân
Trân kéo về nhà mặc cho cô bạn kháng cự vô ích. Khi về đến nơi, cô cho Trân
Trân vào trong phòng và hét to một câu duy nhất: " Chị mặc váy đó!"
Sau đó cô ra phòng khách
ngồi, lấy một li nước lọc và uống một mình.
- Người ta thường nói, nước lọc giúp người ta bình
tĩnh nhất. haizzzzz!
Bỗng có tiếng chuông điện
thoại reo....
- Alo?
[ Cô...'>
- Hoàng....Hiểu Vương?
[ Cô có sao không?'>
- Không, tôi không sao? Tại sao cậu gọi cho tôi?
[ Cô...thôi tôi cúp máy đây!'>
- Ấy, khoan đã.....
[ tít....tít...'>
- Tên điên này, sao vậy chứ? - Dương Lạp cúp mạnh máy
chửi thầm.
- Nước lọc chẳng thể giúp gì cho mình!
Tiếng chuông điện thoại
lại reo một lần nữa...
- Gì hả? Tên thần kinh này!
[ Chị?'>
- A...Dĩnh à? Chị xin lỗi!
[ Em tưởng chị mắng em chứ?'>
- Không....có chuyện gì vậy?
[ Chị có sao không?'>
- Không, khỏe re à!
[ Bọn em giải tán rồi...Chu Thiên và bọn nhóc đang ở
nhà em.'>
- Vậy sao?...Chu Thiên không sao chứ?
[ Cậu ấy say lắm...đang nằm đây chị ạ!'>
- Ừ...chị sẽ đến thăm sau.
[ Chị này...'>
- Sao?
[ Mà thôi, em sẽ nói sau...chào chị.'>
-Ơ!
Đầu dây bên kia đã cúp
máy.
- A tức thật đấy, sao toàn nói giữa chừng như vậy! -
Dương Lạp nắm chặt hai tay hét lên.
Dương Lạp nằm gục xuống
bàn, mái tóc búi cao lơ thơ bay, và đôi lông mày thanh tú khi ngủ vẫn khẽ nhíu
lại khó chịu, có lẽ sẽ có một giấc mơ không đẹp rồi. Cô nằm đó cả đêm...
Sáng sớm hôm sau, nắng
nhợt nhạt chiếu qua khung cửa kính trong suốt, rọi đến gõ cửa hàng lông mi đang