đẩy để chờ. Bỗng trước mắt cậu, một người phụ
nữ trẻ rất xinh đẹp bước tới, bên cạnh bà ta là một người đàn ông cao ráo, lịch
lãm. Bà ta cúi người xuống, nhoẻn miệng cười với cậu:
- Chào cháu! cháu là Dương Phong đúng không?
- Dạ...! - Dương Phong có phần nhút nhát, nên vội nép
sau cánh cửa.
- Lại đây nào, ta có chuyện muốn nói với cháu!
Dương Phong nhất định
không chịu ra, tay bấu chặt vào cánh cửa, vẻ sợ hãi. Cuối cùng người đàn ông nọ
phải bế bổng cậu lên, đưa vào xe ô tô. Cậu dãy dụa, khóc lóc thảm thiết cho đến
khi cậu nhận ra mình đã đi đến một nơi xa xôi, vì ở đó không còn những hàng cây
quen thuộc nữa rồi. Cậu cúi gằm mặt, bó gối ngồi trên chiếc nệm nhung, mặt nhăn
nhó:
- Các bác...làm gì cháu?
Hai người họ quay lại
cười với nhau, người đàn bà còn vuốt vuốt mái tóc cậu:
- Thằng bé dễ thương quá anh nhỉ? Nhìn này, cưng quá
đi thôi.
Dương Phong không hiểu
gì, cậu hất tung cánh tay người đàn bà, hét lớn:
- Tôi sẽ kiện các người vì tội bắt cóc cho xem.
- Ha ha ha ha ha ha...
Hai bọn họ cùng phá lên
cười, Dương Phong càng thêm bực tức, bọn họ quả thực quá sỗ sàng.
- Cậu bé, đâu đến mức thế, chúng ta đón con về nhà
nuôi cơ mà!
Dương Phong sững người,
cậu tròn mắt nhìn bà ta: " Người này đang nói điều gì vậy?" Chợt nhớ
đến Dương Lạp, cậu hốt hoảng:
- Vậy còn em tôi? Em tôi thì sao?
- Em con? Là cô bé đó à?
- Đúng, em tôi thì thế nào? Các người trả lại tôi cho
em tôi đi!
- Không được, chúng ta chỉ nhận nuôi con thôi!
Dương Phong thẫn thờ, đầu
cậu quay mòng mòng, hai tai ù ù, cậu không hiểu gì hết? Tất cả chỉ là một giấc
mơ, một giấc mơ mà thôi! Em cậu- Dương Lạp đang một mình đứng đó, nó biết làm
thế nào chứ? Điệu nhạc du dương ngân lên trong chiếc siêu xe sành điệu, cậu áp
sát mặt vào cửa kính, lòng buồn rầu, khúc nhạc kia sao mà tha thiết, tang
thương như thế, cậu muốn bật khóc, lòng đau đớn khôn nguôi. Từ bao giờ cậu đã
thiếp đi...Và khi đó, cậu mới 9 tuổi."
- Giá như lúc đó anh không đi theo họ, giá như lúc đó
anh ở lại cùng em, thì mọi chuyện sẽ không như thế này đúng không em? Và nếu
anh không xa em, thì em đâu phải đau đớn, khổ sở như thế này. Anh ngốc quá! Tại
sao bao nhiêu năm rồi mà em và anh vẫn không thể được bên nhau. Anh biết làm
thế nào đây Lạp?
Hoàng Hiểu Vương thì thầm
như kẻ mất trí, cứ nghĩ đến Dương Lạp là lòng cậu lại rối tung lên, từ bao
giờ......
Căn biệt thự to lớn nhưng vô cùng lạnh lẽo, chiếc bàn
trong phòng cậu bé phủ một lớp bụi mỏng, đã lâu rồi, cậu chưa đặt tay vào nó.
Cảm giác tang thương lan tỏa khắp cơ thể, khu vườn rộ lên một vài tiếng cười
của ai đó, cậu nép mình bên khung cửa sổ theo dõi trong tuyệt vọng, thì ra là
mẹ cậu và một vài người đàn bà khác.
"
Mẹ", cái từ này cậu không nhớ nó xuất hiện từ bao giờ trong tâm trí và
phát ra từ cái miệng nhỏ bé của cậu bé. Cậu nghĩ mình đâu được thốt ra cái
tiếng đó, cậu làm gì có mẹ. Năm nay cậu đã 13 tuổi, bốn năm rồi kể từ ngày
ấy....
Cậu bé giống như một đứa trẻ tự kỉ,
chỉ biết lặng lẽ một mình, không có bạn bè cũng chẳng nói chuyện với ai. Nhưng
hôm nay, có một điều to lớn lắm cậu cần bày tỏ với mẹ và bố.
Bữa ăn tối nhà họ Hoàng rất sang
trọng, bốn năm nay cậu đã hưởng thụ cái lóng lánh đó mà lòng luôn ấp ủ sự áy
náy khôn nguôi. Vẫn như thường lệ, chiếc bàn dài bày la liệt thứ đồ ăn hảo
hạng, mẹ ngồi bên trái, ba ngồi bên phải, chị gái ngồi đối diện. Xuyên suốt bữa
cơm, không ai nói năng câu gì, đôi khi Phong cảm thấy mình có thể câm mất.
-
Mẹ...
Bà Hoàng ngừng dùng cơm, lấy chiếc
khăn lau miệng rồi nhoẻn miệng cười với cậu:
-
Có chuyện gì vậy con trai của mẹ?
-
Con muốn nói chuyện với mẹ sau bữa...được không ạ? - Dương Phong ngại ngùng
buông lời đề nghị của mình.
Bà Hoàng nhìn con một hồi lâu, bà
ngạc nhiên vì đây là lần đầu tiên cậu yêu cầu bà một điều như vậy. Bà lẳng lặng
gật đầu với cậu.
Bữa ăn nhanh chóng kết thúc và người
hầu đã dọn bàn, ông Hoàng ngồi ở ghế sofa xem những tin thời sự mới, còn chị
gái cậu đã trở lại phòng của mình. Cậu cũng về phòng và ăn mặc chỉnh tề rồi
bước qua thư phòng - nơi mẹ cậu đang chờ.
Ánh đèn vàng nhè nhẹ chạm xuống nền
nhà tạo thành từng vệt sáng ấm áp, hành làng kéo dài rất dài, đến nỗi cậu bé
cảm tưởng mình không thể đi hết được. Cậu nghe rõ tiếng bước chân của mình đang
run rẩy và lo lắng, cậu đã đứng trước cửa thư phòng từ bao giờ.
"
Cộc, cộc!"
-
Mời vào! - Giọng một người phụ nữ rất uy nghiêm.
Cậu khẽ mở cánh cửa và bước vào
khoảng trời huyền bí của mẹ. Bà đang ngồi bên bàn làm việc với vài cuốn sách mà
cậu không hiểu nó là gì?
-
Con chào mẹ! - Dương Phong cất tiếng nhỏ nhẹ.
-
Có chuyện gì vậy con trai? - Bà bỏ quyển sách xuống trước mặt rồi chống cằm
nhìn cậu.
-
Con muốn về!
-
Về đâu?
-
Về chỗ trại....trẻ......!
Lập tức nét mặt bà sa sầm lại, khó
hiểu:
-
Đây là nhà con mà!
-
Không, con còn có mẹ, có em gái con ở đó....
-
Không được...
Ánh mắt Dương Phong như vụt tắt đi
tia sáng cuối cùng, cậu thẫn thờ:
-
Tại...sao ạ?
-
Đây là nhà con và con đã có Hiểu Dy là chị rồi!