ơng cô
rất nhiều lần, tại sao không chịu buông tha?
......
Hoàng Hiểu Vương thừ
người, cậu không dám tin phản ứng của cô ấy lại mạnh như vậy? Tại sao cậu lại
nhớ em đến thế? Cậu muốn gặp em, sưởi ấm trái tim em? Nhưng giờ đây, giữa cậu
và em có một khoảng cách quá lớn, chưa lúc nào cậu không nghĩ đến em, không nhớ
em. Cậu chẳng biết phải làm thế nào nữa, cậu đã nên nói sự thật hay chưa?
Nhưng tổn hại khi cậu nói
ra điều đó rất lớn, có thể nó sẽ giết chết em? Nhưng bù lại, cậu phải chịu đựng
chuyện này đến bao giờ nữa?
Hoàng Hiểu Vương ngồi im
trên giường, tiếng chuông điện thoại khiến cậu giật bắn mình, vội vàng nhấc
máy:
- Dương.....
[ Vương à?'>
Thì ra là bà Hoàng.
- Vâng....
[ Sao ta gọi cho con mà không được?'>
- Tại con vừa nói chuyện với bạn?
[ Bây giờ con rảnh chứ?'>
- Vâng.
[ Vậy bốn giờ tại quán cà phê đối diện công ty mẹ, mẹ
có chuyện muốn bàn với con!'>
- Vâng.
Từ lúc nào cậu nhận ra,
tình cảm tồn tại giữa cậu và mẹ, nó không còn là tình mẫu tử nữa, đơn giản
giống như bề trên và cấp dưới mà thôi. Cậu cảm tưởng mình giống như một con vật
đáng thương bị giam hãm không có lối thoát. Nhìn đồng hồ đã 3 giờ 25 phút, cậu
vùng dậy chuẩn bị quần áo...
Lái chiếc siêu xe vòng ra
ngoài thị trấn, công ty của mẹ cậu rất lớn, dù đi từ hướng nào cũng có thể nhận
ra nó. Nó là một tòa nhà màu trắng, xung quanh là khuôn viên vườn cây râm mát.
Tầm 20 phút sau, cậu đã đỗ xe trước cổng công ty rồi. Mấy nhân tiếp viên nữ vừa
nhìn thấy cậu đã mê tít, tỏ rõ sự thèm muốn vị công tử điển trai này.
Hoàng Hiểu Vương đứng chờ
10 phút sau thì mẹ cậu bước ra, hôm nay bà ăn mặc khá giản dị, bộ áo váy bó sát
người màu trắng ngà, càng tôn thêm vẻ quí phái của người đàn bà quý tộc.
......
Tại quán cà phê chiều....
Ráng chiều đổ nhẹ qua
khung cửa kính trong suốt, nhảy nhót trên mặt bàn trống trơn. Ở đó, có hai
người đang ngồi trầm lặng, tất cả nhân viên đều ngạc nhiên vì từ khi bước vào
cửa quán đến giờ, họ chưa gọi món cũng chưa nói một câu gì?
Hoàng hiểu Vương nhìn mẹ,
bà búi cao mái tóc màu đen óng của mình, trông rất trẻ trung nhưng cũng rất
nghiêm nghị, bà không nói gì khiến cậu thấy yên tâm hơn. Nhưng đã 2 tiếng đồng
hồ rồi, có lẽ cậu nên mở lời trước:
- Mẹ...uống gì không?
Bà nhoẻn miệng cười, một
nụ cười hình bán nguyệt, Hoàng hiểu vương không dám tin người đàn bà chưa đến
40 tuổi, xinh đẹp này là mẹ cậu nữa, bà chống tay lên cằm:
- Một li cà phê không đường!
- Chị phục vụ, một li cà phê không đường và một li
nước lọc!
Người phục vụ đon đả gật đầu với nụ cười
chuyên nghiệp dành cho khách hàng đẹp trai.
- Con uống nước lọc?- Bà lấy từ ví ra một bao thuốc lá
rồi thận trọng rút ra một điếu nhỏ.
- Vâng, con quen rồi! Mà mẹ hút thuốc khi nào vậy?
- Từ khi lấy ba con, từ trước đến nay ta chưa từng hút
trước mặt con sao?
- Vâng...mà có chuyện gì... khiến mẹ phải gặp riêng
con?
Bà lại cười, cậu không xác định được đó có
phải là cười không nữa. Vì đôi mắt bà dường như vô cảm.
- Con không thể đoán sao?
- Thưa...không? - Hoàng Hiểu Vương bối rối.
- Con không quên lời hứa với ta chứ?
- Lời hứa?
- Ồ! Con đã quên thật! - Bà đổi tư thế ngồi, quay mặt
ra phía cửa cười nhạt nhẽo và nhả làn khói thuốc trắng xóa.
- Con xin lỗi!- Hoàng hiểu Vương cúi đầu.
- Lỗi? Dạo này con học rất vất vả đến mức không thể
nhớ nổi việc đó à?
Càng lúc cậu càng nhận ra giọng nói của bà
đã nặng nề hơn nhưng gương mặt thì vẫn như thế, cậu cảm thấy lo lắng, cuối cùng
cái điều mà cậu không mong nhất cũng đã đến. Cậu làm sao quên được, cái lời hứa
cay nghiệt đấy.
- Một chút ạ!
- Hừm...ha ha....
Cậu ngạc nhiên nhìn mẹ,
bà đang cười đấy ư?
- Học? Hừ! học thật sao?
Những giọt mồ hôi lấm tấm
trên lưng áo sơ mi khiến cậu thật tội nghiệp trước người đàn bà này.
- Mẹ nói vào vấn đề chính đi ạ! - Sức chịu đựng của
cậu đã đến mức giới hạn.
- Vấn đề chính? Con đã chuẩn bị tinh thần hay chưa?
- Vâng.
- Dương Lạp Lạp!
Hoàng Hiểu Vương giật
thót mình, cậu thật sự lo sợ điều này.
- Sao con lại tỏ ra lo lắng như thế? Hay ta đọc tên
đứa em gái của con?
- Mẹ...
- Có gì? Dạo này gặp em gái con vui chứ?
- Mẹ...
- Con bảo vệ nó với mọi điều sao, ngay cả trước ta,
con hơi quá lố rồi đấy? Hay thật!
- Mẹ...
- Đừng quên lời hứa đó chứ? Con làm ta chạnh lòng đấy!
- Mẹ....Con xin lỗi!
- Ta đâu cần lời xin lỗi của con, chỉ cần con hiểu
những điều ta nói!
Người phục vụ bưng đồ ra,
cũng là lúc bà đứng dậy và bước ra khỏi quán, một mình cậu vẫn ngồi đó, lặng lẽ
và cô đơn, vẻ buồn nao của buổi chiều khiến cậu càng lu mờ hơn. Kí ức đau khổ
đó một lần nữa hiện về trong tâm trí cậu. Cậu uống cạn li nước và đặt mạnh nó
xuống bàn, kêu " keng" một tiếng rất to, khiến mọi người quay lại
nhìn.
" Dương Phong chạy nhanh về phía quầy bán kẹo,
hôm nay quán đông đúc kì lạ, đến mức cậu không thể chen chân vào nổi, cậu đành
kiễng chân lên nói với cô bán hàng:
- Cô ơi, bán cho cháu kẹo bạc hà với!
- Chờ một chút nhé cậu bé! - Cô mỉm cười dịu dàng.
Dương Phong đành len ra
ngoài lớp người đang chen lấn xô