Pair of Vintage Old School Fru
Kẹo Bạc Hà

Kẹo Bạc Hà

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323263

Bình chọn: 9.5.00/10/326 lượt.

cô sao? Nỗi

tò mò khiến lòng Dương Lạp rối tung lên, cô không thể chịu đựng nổi sự kì lạ

của cậu ấy. Khi những thay đổi trong suy nghĩ lẫn vẻ bề ngoài của cậu ấy khiến

cho Dương Lạp đau thắt. Cô không tưởng tượng được tại sao mình lại có suy nghĩ

như thế. Đã 30 phút trôi qua, chiếc xe dừng tại trạm cuối, Dương Lạp và Nam

Dĩnh bước xuống xe. Bên ngoài là cả một bờ biển rộng thênh thang không nhìn rõ

bờ bên kia nữa, bốn xung quanh lặng lẽ như tờ, chỉ có tiếng sóng vỗ rì rào cùng

tiếng gió vi vút thổi. Nam Dĩnh ngồi xuống bên cát, ngắm nhìn cảnh biển. Dương

Lạp đành ngồi xuống cạnh cậu:

- Có chuyện gì vậy em?

- Em...

Nam Dĩnh định nói gì đó

nhưng cuối cùng lại im lặng, để mặc Dương Lạp đang hết sức ngạc nhiên, cô lay

mạnh người cậu:

- Rốt cuộc là em làm sao vậy?

- Em xin lỗi, chị bình tĩnh đi.

- Chị không thể bình tĩnh được! Em đang cư xử quá kì

lạ!

- Thì sao? Em đâu phải là đồ của chị mà chị thích em

thế này thế nọ!

Câu nói của cậu khiến

Dương Lạp ngây người, cô hơi sững sờ, trước đây cậu đâu nói vậy với cô bao giờ,

thật kì lạ. Ánh mắt cậu lạnh lùng quá, dường như nó xoáy thẳng vào tim cô, cô

thấy tim nhói đau. Cô đành buông tay áo cậu:

- Chị...xin lỗi!...

- Hôm nay em đưa chị đến đây, là để nói với chị một

chuyện...

- Em...nói đi....

- Trò chơi đến đây là kết thúc.

- Trò chơi? - Dương Lạp nghe rõ tiếng tim mình đập

thình thịch.

- Tất cả chỉ là trò chơi mà thôi, và bây giờ, em và

chị hay coi như không quen biết.

Dương Lạp gượng cười, cố

không hiểu những điều cậu ấy nói nhưng sao mọi thứ lại quá rõ ràng như vậy? Cậu

ấy đang nói tất cả chỉ là một trò chơi, một trò chơi độc ác. Thật không thể tin

được điều này. Dương Lạp nhìn thẳng vào mắt Nam Dĩnh:

- Em đang đùa phải không? Trò chơi gì chứ?

- Không, em không đùa đâu! Tất cả đã qua hết rồi, và

chúng ta không có quan hệ gì hết?

- Ha ha...đừng có đùa dai như vậy chứ.....

- Chả có gì là đùa cả...

- Chả lẽ gặp chị ở bệnh viện cũng chỉ là trò đùa?

- Phải!

- Câu chuyện em đánh nhau vì bạn gái cũng là đùa?

- Phải!

- Chuyện em giúp đỡ và an ủi chị cùng là đùa?

- Phải!

Cô nghe giọng mình run run:

- Và cả chuyện em...nói thích...chị cũng là...đùa?

- Phải!

" Không thể nào! Cậu ấy đang nói dối, tất cả là

dối trá...Những kỉ niệm đó không thể nào là trò đùa được."

Nhưng là sự thật, chính

khoảnh khắc này đây, cậu ấy đang thừa nhận tất cả, chính trong giờ phút này

đây, tim cô như muốn vỡ tung ra. Từng lời như cắt vào trái tim non nớt của cô

một vết cắt thật sâu, thật đau đớn, nó đang rỉ máu. Và một lần nữa, những hạt

mưa vô tình, lạnh lẽo lại rơi, bay bay trong cơn gió lãng du, khiến toàn thân

cô buốt giá. Cậu đứng bật dậy, lạnh lùng bước đi, Dương Lạp hốt hoảng, hét lên:

- Dừng lại, hãy nói với chị tất cả chỉ là trò đùa

thôi!

Cô cảm tưởng cổ họng mình

nghẹn ứ lại, thật khó khăn để nói. Nhưng cậu ấy vẫn bước đi.

- Tiểu Dĩnh! Chị phải làm sao? Tại sao ngay cả em cũng

lừa dối chị? Tại sao...........?

Cô bật khóc, tiếng khóc

của sự đau đớn tột cùng, tiếng khóc chứa đầy sự oan trái, nghẹn ngào...

- Tại sao? Tại sao lúc nào chị cũng thích khóc thế hả?

Chị tưởng làm như vậy sẽ được người khác thương hại ư?

" Thương hại? Cậu ấy

đang nói là thương hại mình sao? Sao mọi chuyện lại như thế này? Nếu chỉ là trò

chơi thì sao không tiếp tục nó đi, tại sao lại kết thúc một cách quá phũ phàng

như vậy? Mình là đứa con gái tệ như vậy sao? Nhưng biết làm thế nào đây? Mình

không thể kiểm soát được nước mắt của mình nữa..." Cô nghe trái tim mình

đang thét gào đau đớn. Nam Dĩnh lại tiếp tục bước đi, tấm lưng của cậu lúc này

sao xa vời quá, dường như bây giờ cậu không còn là con người của ngày xưa nữa.

- Khoan, em không thể đi như thế được! Chị.....chị đã

thích...em mất rồi!

Cô đã nói ra rồi, nói ra

điều cô ấp ủ bấy lâu rồi, sao lại nhẹ nhõm như thế này, có phải câu nói ấy đã

rất khó chịu, muốn buông ra từ lâu lắm rồi không? Nhưng...Nam Dĩnh khựng lại,

cậu quay người, làn mưa khiến cô không thể nhìn rõ biểu cảm của cậu, chỉ có

giọng nói lạnh lẽo vang lên:

- Sao? Chị thích tôi? Đùa à? Hay một cách để níu giữ

của chị à? Thôi đi!

Và rồi, bóng cậu khuất xa

dần...Dương Lạp đứng lặng người, mưa rơi ướt đẫm mái tóc cô, ướt đẫm bờ vai cô,

ướt đẫm trái tim băng giá của cô. Thế là kết thúc rồi, bây giờ cậu ấy đã quay

lưng với cô, nói lời khinh miệt với cô, coi cô là món đồ chơi đã hết tác dụng.

Và giờ đây, cô lại bị phản bội lần thứ hai, cô tự nhủ sẽ không thể tin ai nữa,

không tin bất cứ ai trên đời này. Nước mắt không ngừng rơi trên khuôn mặt trắng

nhợt nhạt, trước mắt chỉ là một màu đen tối mà thôi. Đúng như cậu ấy nói, trò

chơi đã kết thúc rồi, cũng như cánh cửa trái tim cô đã khép lại vĩnh viễn...Bao

nhiêu yêu thương như đang hóa thành mưa...

Đưa chị đến đây, đến nơi

xa xôi này rồi bỏ chị lại đó chẳng phải sẽ tăng gấp đôi nỗi đau sao, chẳng phải

lời chia tay của cậu sẽ tăng thêm độ xát muối hay sao. Trời mưa càng khiến nó

trở lên tang thương hơn.

Nam Dĩnh đã đi thật xa,

nhưng đâu ai biết, nơi khóe mắt cậu đ