nh tĩnh nào Tiểu Lạp...
- Nhưng mẹ đâu? Trân?
Trân Trân không nói gì,
cô cúi gằm mặt, đôi mắt hết sức thảm thương. Điều ấy cũng đủ để Dương Lạp
hiểu...
Mẹ đã mất...
Nhưng cô không thể chấp
nhận sự thật phũ phàng này...Cô muốn ngủ...rất mệt mỏi. Nhưng không khí thật
ngột ngạt, tốt nhất cô nên ra ngoài hít thở bầu trời yên lành thì hơn. Bệnh
viện An Dương rất rộng lớn, phía bên trái khu nhà hồi phục còn có cả một công
viên với bãi cỏ xanh mát cho mọi người nghỉ ngơi nữa. Dương Lạp tìm một chỗ
khuất dưới tán cây râm mát ngồi, những cơn gió hòa cùng mùi hoa thơm thoang
thoảng làm tâm trạng Dương Lạp khá hơn. Cố nhắm mắt mặc kệ thiên nhiên đang tỏa
sắc rực rỡ, cô muốn quên đi tất cả mọi chuyện vừa xảy ra. Vừa thiêm thiếp được
một lúc thì có cái gì lành lạnh chạm vào má cô, cô bừng mở mắt, hóa ra là Hoàng
Hiểu Vương.
- Em ổn chứ?
- Vâng.
Hoàng Hiểu Vương ngồi
xuống cạnh cô, bây giờ cô mới để ý, mái tóc anh nhuộm lại thành màu đen từ bao
giờ, nó cũng được để gọn gàng hơn giúp khuôn mặt thanh tú của anh càng đẹp hơn,
cô thở dài:
- Anh xuống đây bao giờ vậy?
- Ngay sau khi nhận được tin của mẹ, anh đã tức tốc về
đây ngay.
Cô im lặng, có vẻ cô vẫn
không thể xóa bỏ được sự gượng gạo này. Nhưng bây giờ cô vẫn phải đối mặt với
anh ấy- anh trai mình. Nhìn những tán lá cây rung rinh trong cơn gió vô hình,
cô thấy trái tim của mình đang đập liên hồi, thứ cảm xúc này vẫn không thể xóa
bỏ hay sao? Ngồi được một hồi lâu, chợt Hoàng Hiểu Vương đứng dậy, dang tay với
Dương Lạp:
- Chúng ta đi ăn trưa được chứ?
Cô lẳng lặng nắm lấy tay
anh và tiến về phía nhà ăn, ở đó đang có Trân Trân và Chu Thiên đứng chờ sẵn.
Bốn hộp cơm nóng hổi mở ra, Dương Lạp ngồi nhìn thất thần, cô không có tâm
trạng để ăn. Bốn người không nói với nhau câu gì, họ chỉ cắm cúi với những suy
nghĩ của riêng mình mà không ai có thể biết, tuy nhiên, tất cả đều chứa đựng
một nỗi buồn man mác.
Vậy mà cũng đã 1 giờ
chiều, mưa bay nhè nhẹ trên những ô cửa kính, mưa mang theo kí ức đầy đau khổ
và sự mất mát không thể bù đắp được. Mưa khiến quang cảnh trở nên thật mờ nhạt,
thật mông lung. Ánh nắng cuối cùng vụt tắt sau nhưng rạng mây thưa thớt, nhường
chỗ cho sương mù phủ kín. Có bóng bốn người đang bước đi thật chậm rãi trong
màn sương mờ.
Chiều tà. Trại trẻ mồ côi
An Dương đông nghịt người, mọi người cùng đến để thăm viếng người đã khuất, để
tỏ một chút lòng thành của mình. Mưa khiến lũ trẻ phải trú trong nhà, chúng
không hiểu chuyện gì đang xảy ra, đôi mắt đầy hoang mang tìm kiếm mẹ trong vô
vọng. Có rất đông phóng viên, có điều gì cuốn hút ở buổi tang lễ này khiến cho
họ đến đông như vậy? Trừ khi có những thành phần tai to mặt lớn cũng đến dự.
Đúng lúc đấy thì đám Dương Lạp đến nơi, vừa thấy họ, đám trẻ đã nhộn nhạo cả
lên, vẫy tay loạn xạ:
- Chị Lạp, chị Trân, anh Thiên, và anh....?
Hoàng Hiểu Vương khẽ xoa
đầu cậu nhóc, mỉm cười:
- Anh là Dương Phong đây mà!
Chúng ngây ra một hồi rồi
phá lên cười:
- Đúng là anh rồi!
Trong một phút chứng kiến
đó, tự nhiên Dương Lạp thấy bóng anh như hiện về ngay trước mắt, cô cũng muốn
cười, muốn sà vào lòng anh như thuở còn bé, nhưng bây giờ mọi chuyện đã khác
rồi.
Bỗng Hoàn Hoàn kéo tay
Dương Lạp, mắt sợ sệt:
- Chị ơi! Sao lại đông người thế ạ? Em sợ!
Dương Lạp thấy xót xa
quá, cô ngồi xuống nắm tay cậu bé, cười dịu dàng:
- Không sao đâu! Em đừng lo lắng, có bọn chị ở đây nữa
mà!
Rồi cậu bé cười toe toét
với cô và chạy lại chỗ tụi trẻ đang đứng. Một tiếng micro lớn vang lên:
- Xin mời mọi người tập trung về phía trước đây.
Mọi người cùng tự họp về
phía tiếng nói vừa cất lên, ai nấy đều thắc mắc.
- Thưa quí vị, ngày hôm nay - 25 tháng 4 năm 2013,
ngày mà một người bạn của chúng ta đã đi về với cõi tiên, và chúng ta có mặt
tại đây là để tỏ lòng thương nhớ sâu sắc với bà ấy. Hãy dành một phút để tưởng
niệm bà ấy - Ngô Thái Doãn.
Và không gian im lặng
tĩnh mịch, trong không khí ngột ngạt thoang thoảng mùi khói hương, một phút
trôi qua là cả một dòng cảm xúc dạt dào dâng, một phút để thước phim kỉ niệm
với mẹ trôi qua trong đầu Dương Lạp, một phút để cô quặn lòng vì những muộn lỗi
lầm màng trước kia, một phút để cô nhận ra mình cần mẹ như thế nào? Một phút
ấy, trôi qua thật nhanh...Mọi người ai cũng buồn rười rượi, họ nói với nhau vài
câu hỏi thăm rồi nhanh chóng ra về tiếp tục cuộc sống của mình. Cuối cùng chỉ
còn lại vài người, đó toàn là những khuôn mặt quá đỗi quen thuộc, quen đến mức
cô không muốn gặp một chút nào. Họ ngồi quây quanh một chiếc bàn tròn, nhìn
nhau chằm chặp. Thầy hiệu trưởng trường phổ thông Hòa Diện vẫy tay gọi Dương
Lạp:
- Các em, lại đây một chút, chúng ta có chuyện muốn
nói!
Khi đám Dương Lạp đã ngồi
vào vị trí của mình, Thầy đưa cho mỗi người một li nước và nói:
- Chia buồn cùng các em.
Họ gật đầu cảm ơn thầy,
tiếp đó, bà Hoàng - Mẹ của Hoàng Hiểu Vương nghiêm giọng:
- Chúng tôi rất tiếc, tuy nhiên, từ sau khi bà Ngô
mất, trại trẻ này sẽ trở thành vô chủ, vậy hôm nay, tôi mong có thể đưa lũ trẻ
lên thành phố